Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 82: Bánh nướng, canh thịt cừu

 
Ở Hải Tây, món ăn ngon nhất để tiếp đãi khách là thịt cừu.

Sáng sớm, miến thịt cừu nấu trong nồi đất, cộng thêm thời tiết nóng nực, một bát có thể khiến người ta chảy máu mũi.

Chủ nhiệm Ủy ban cách mạng địa phương cũng họ Tạ, tên Tạ Thiên Minh, đang giúp Lưu Tại Dã bóc tỏi ngâm.

Dù sao thì tỏi ngâm và thịt cừu là sự kết hợp hoàn hảo.

Trong lúc bóc, anh ta hơi sợ khi thấy Lưu Tại Dã mỉm cười.

Ủy ban cách mạng của họ không phải là đơn vị hành chính, mà là đơn vị kiếm tiền. Về việc bổ nhiệm và bãi nhiệm, thì người đứng đầu mới là người có tiếng nói quyết định. Trong toàn bộ Tần Châu, Lưu Tại Dã phụ trách vấn đề này, do đó, chuyến thăm của Lưu Tại Dã là vinh dự lớn đối với Tạ Thiên Minh.

Theo những lần tiếp xúc công tác trước đây, Tạ Thiên Minh biết Lưu Tại Dã có tính khí rất kỳ lạ.

Người khác cười khi vui, cau mày khi không vui, nhưng Lưu Tại Dã thì khác. Khi anh ta cười, chưa chắc đã vui, khi anh ta cau mày, có thể trong lòng anh ta khá vui.

Cho nên, Tạ Thiên Minh lúc này rất sợ, đặc biệt sợ.

Tiểu tử lăn lộn trong đống cỏ với Cốc Nam tên Vương Hồng Quân, chính là một tên côn đồ mồm mép lanh lợi.

Đêm qua hắn tới Ủy ban cách mạng, đang ngồi phía dưới chân, châm điếu thuốc cho Lưu Tại Dã: "Lãnh đạo, hút thuốc."

“Đã ngủ với nhau chưa?” Lưu Tại Dã hỏi.

Vương Hồng Quân cười ha hả: “Sao có thể chứ, lãnh đạo, lúc đó tôi chỉ muốn giúp tổ chức tìm hiểu phần tử xấu Cốc Nam mới tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, chỉ ngồi cùng cô ta một lúc thôi. Người như cô ta, tôi không để vào mắt đâu, thật đó, trong lòng tôi ngoài tổ chức ra thì không có gì khác, càng không có tư tình nam nữ”

“Cậu con mẹ nó đừng thả rắm thối nữa, đàn ông mà không nghĩ tới đàn bà, cậu là thái giám à?” Lưu Tại Dã nói xong, giơ chân đá vào quần Vương Hồng Quân bằng đôi giày da to đùng.

Vương Hồng Quân vội che chỗ trọng yếu, cười ha hả: “Thực không có”

Lưu Tại Dã thực tình không coi đây là chuyện lớn gì, hắn biết Cốc Nam, cũng biết Lý Dật Phàm.

Nhưng hắn không thích đội đó, mà Cốc Nam hiển nhiên là đã tìm được một gã hèn nhát không chịu trách nhiệm, sau đó bị tên kia bán đứng, thế thôi.

Cốc Nam như thế nào, hắn mặc kệ. Thói đời là vậy, đàn bà không biết tự kiềm chế, không trí tuệ xứng đáng bị khi dễ, phải vậy không?

“Lưu Tại Dã, Lưu Tại Dã có đó không?” bên ngoài là giọng Cốc Nam, nghe đặc biệt có vẻ lo lắng.

Lưu Tại Dã nhíu mày, ra hiệu cho Tạ Thiên Minh: “Không gặp không gặp, đưa cô ta đi nhanh đi, chúng ta đang thuộc loại khi dễ nữ đồng chí, mà tôi từ trước đến giờ không chịu được khi thấy các nữ đồng chí khóc, nhanh đưa cô ta đi đi”

Tạ Thiên Minh đứng lên, cao giọng nói: “Nhanh đưa cô ta xuống, chiều nay diễu qua các phố để người đàn bà thối này biết, hậu quả của việc không tự kiềm chế là gì”

“Lưu Tại Dã, chủ nhiệm Lưu, tôi xin anh cho tôi gặp Tô Hướng Vãn được không? Tôi thấy Tô Hướng Vãn bên ngoài, cô ấy là chị gái tôi, nhất định sẽ cứu tôi, anh hỏi cô ấy giúp tôi”, Tô Tiểu Nam bị dân binh áp giải, hét lên thảm thiết ở bên ngoài.

Lưu Tại Dã đang xỉa răng, đột nhiên buông tăm xuống: “Có ý gì? Bảo bọn họ dừng lại, đưa Cốc Nam lại đây cho tôi”

Tạ Thiên Minh vừa bảo mọi người giải Cốc Nam đi, thấy lãnh đạo nói lại vội vàng bảo người đưa Cốc Nam lại.

“Cái gì mà gọi Tô Hướng Vãn là chị? Cốc Nam, đừng giở trò với tôi, có gì thì nói cẩn thận, đừng vòng vo”, Lưu Tại Dã đuổi tất cả mọi người ra rồi mới nói.

Tô Tiểu Nam đương nhiên sẽ không nói mình là người xuyên không qua đây, đầu tiên là phì một tiếng, chửi Vương Hồng Quân không phải là người này nọ, sau đó mới nói: “Tóm lại là vừa rồi ở bên ngoài tôi nhìn thấy Tô Hướng Vãn, chắc chắn là cô ấy tới đây thăm người thân. Cô ấy đúng là có quan hệ với tôi, anh tìm cô ấy, nói tôi là em gái cô ấy, hiện đang vô cùng khổ sở, muốn cầu xin cô ấy tha thứ, xin cô ấy giúp tôi. Nhất định cô ấy sẽ giúp tôi, được không?”

Nếu là người khác cầu xin hắn giúp đỡ, Lưu Tại Dã nhất định sẽ mặc kệ.

Nhưng Tô Hướng Vãn cùng Tống Thanh Sơn, cả hai chưa từng cúi đầu trước hắn.

Hắn vừa đảo mắt vừa hỏi: “Cô ấy sẽ thực sự giúp cô?”

“Giúp, nhất định sẽ giúp”, Tô Tiểu Nam tự tin nói.

Kỳ thật, kiếp trước, Tô Tiểu Nam thường xuyên nói xấu Tô Hướng Vãn trước mặt bạn bè, hàng xóm, người nhà, nhưng lúc đó tính tình Tô Hướng Vãn rất tốt, chỉ cần cô ta khóc hai tiếng thì rất nhanh đã tha thứ.

Cho nên Tô Tiểu Nam chắc chắn Tô Hướng Vãn sẽ giúp mình.

Dù sao bản tính con người là trời sinh, Tô Hướng Vãn sinh ra đã là người phụ nữ có tâm địa đặc biệt mềm mại.

Lưu Tại Dã vừa nghe liền vui vẻ: “Tôi sẽ không đi tìm, nếu Tô Hướng Vãn nhìn thấy cô, nhất định sẽ đến cầu xin tôi, đến lúc đó cô nhìn xem tôi thu thập cô ấy như thế nào”

Trong lòng hắn nghĩ, nếu Tô Hướng Vãn thật sự muốn cứu Cốc Nam thì quá tốt, hắn sẽ cố ý không gặp, ít nhất phải bắt cô cầu xin 3 lần, Tống Thanh Sơn cũng phải xin 3 lần nữa mới được, nếu không hắn sẽ bắt Cốc Nam diễu phố.

Dù sao có làm gì đi nữa, hắn cũng chẳng tổn thất gì, phải không?

Giữa trưa, Tô Phú Phú l**m đôi môi khô khốc.

Chỗ này chỉ có một nhà hàng quốc doanh, chỉ bán bánh nướng và canh thịt cừu. Thịt cừu được cắt thành từng lát, phủ lên một miếng vải sạch lớn, bánh là loại bánh bột nướng vàng óng.

Tô Phú Phú đến Hải Tây nhiều năm như vậy, những lúc phải tập hợp ở thị trấn rất muốn ăn một chén canh thịt cừu cùng bánh nướng, nhưng 4 năm rồi chưa từng được ăn.

“Sao, muốn ăn canh thịt cừu à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

“Sao vậy được chứ”, Tô Phú Phú nhướn mày: “Chị, em không tham ăn, nhưng em nghĩ nếu chị thực sự có cách thì giúp Cốc Nam một chút, dù sao cũng là cô gái đáng thương, thích ăn nhưng hơi lười. Ai chẳng muốn nhàn hạ chứ, chẳng qua chúng ta nhát gan, không có can đảm để làm việc đó thôi”

Tô Hướng Vãn nhìn sang trái, thấy Lý Thừa Trạch hai mắt chớp chớp đang nhìn cô.

Lại nhìn sang phải, Tô Phú Phú đưa tay vuốt tóc, có chút ngượng ngùng nhìn cô.

Hai đứa nhỏ này đều đang hy vọng cô có thể giúp Tô Tiểu Nam một lần, vì thế ngay cả chuyện cô mời ăn canh thịt cừu hấp dẫn vậy mà cũng không thu hút được 2 đứa.

Nhưng Tô Hướng Vãn vẫn đang do dự, vì Tô Tiểu Nam, một đứa em gái như gai đâm này mà phải đi xin giúp đỡ của Lưu Tại Dã, có đáng không?

Lúc này trên đường vang lên tiếng ồn ào huyên náo, nhiều người nói: “Có nghe không, nghe nói có nữ lưu manh phải diễu phố, cái này thật là mới, lát tôi phải xem mới được””

“Đúng, cái này phải xem”, người khác cũng nói.

Nữ lưu manh, ở thời đại bị kiềm chế này, dù là điện ảnh, mọi người đều cho rằng, không đẹp bằng nữ lưu manh.

“Ta mua 3 bát canh cừu, hai đứa không ăn, mình ta ăn hết”, Tô Hướng Vãn vẫy vẫy cái phiếu ăn trong tay nói.

Tô Phú Phú nguyện ý cúi đầu: “Em ăn em ăn, canh thịt cừu đó, ăn lần này xong không biết đến bao giờ mới lại được ăn nữa, ai không ăn là chó con”

Lý Thừa Trạch thoạt nhìn khá chật vật, giống con heo rừng hoang dã, bộ dạng ăn cây táo rào cây sung: “Nếu không thì dì Tô, dì cho con mượn tiền trước, con đi khai thông chút quan hệ, ít nhất không để cho mẹ nuôi con phải diễu phố”

Tô Hướng Vãn nói: “Lúc trước cô ta bắt con cả ngày phải nấu cơm, giặt quần áo, còn ăn trộm đồ này khác, mà con giờ còn lấy tiền đi cứu cô ta. Lý Thừa Trạch, con nói con là kẻ không ra gì, nhưng dì cảm thấy, con tuyệt đối không phải đứa trẻ hư hỏng, vẫn chỉ là đứa bé yếu đuối, mềm mại phải không?”

“Thụ nhân điểm thủy chi ân, đương dũng tuyền dĩ báo*, con biết hai người không hợp nhau, cũng không xin dì phải cứu bà ấy ra, chỉ là xin dì làm cho bà ấy đừng bị diễu phố, như thế có khó không?” Lý Thừa Trạch nói.

(*Thụ nhân điểm thủy chi ân, đương dũng tuyền dĩ báo: Nhận ơn chỉ bằng giọt nước, đáp đền bằng cả dòng suối. Đó chính là đạo lý làm người)

Thực tế, thiện lương là phẩm chất mà một đứa bé trai hiếm có được nhất.

Thực ra Tô Hướng Vãn đã nghĩ nên làm gì rồi, cho nên cô đưa đôi đũa cho nó, còn gắp cho nó thật nhiều tương ớt: “Ăn nhanh đi, ăn xong rồi dì nghĩ biện pháp cho”

Lý Thừa Trạch rốt cục đợi đến khi Tô Hướng Vãn nói ra câu đồng ý, lúc ăn canh thịt cừu còn hào hứng hơn cả Tô Phú Phú.

Hai đứa ăn canh xong còn so nhau l**m bát, thè cái lưỡi thật dài ra l**m một cái xem đứa nào l**m sạch hơn.

Chờ ăn xong, Tô Hướng Vãn đưa hai đứa đến chỗ Ủy ban cách mạng.

“Thật à, Tô Hướng Vãn thật sự đến rồi?” Giữa trưa, Lưu Tại Dã đang ngủ vừa nghe thấy Tô Hướng Vãn, thiếu chút nữa đã nhảy lên.

Nhưng hắn suy nghĩ rồi nói: “Không được, để Tô Hướng Vãn đứng bên ngoài, Tống Thanh Sơn 5 giờ sẽ tan tầm, phải để cho cả hai vợ chồng bọn họ phải cầu cạnh thì tôi mới vui”

Vì thế, trong văn phòng Ủy ban cách mạng, Lưu Tại Dã kê 3 cái ghế nằm ngủ.

Tô Hướng Vãn không phải có làn da trắng à, vậy thì cho phơi nắng đi, phơi càng đen Lưu Tại Dã càng cao hứng.

Mà lúc này Tô Tiểu Nam bị giam trong một căn phòng nhỏ ở tầng trệt, cửa sổ đã không còn nhưng có các thanh sắt hàn trên khung cửa sổ.

Tô Tiểu Nam từ đêm qua đến giờ chưa được ăn miếng cơm, uống miếng nước nào, ghé vào cửa sổ mồm miệng khô nứt nẻ, đang l**m môi thì thấy Tô Hướng Vãn đi vào, bắt đầu kêu: “Chị, chị, em ở chỗ này, chị”

Lúc Lý Thừa Trạch xin Tô Hướng Vãn rất tội nghiệp, nhưng bây giờ nó lại lạnh nhạt, từ từ bước tới, lạnh lùng nhìn Tô Tiểu Nam, thấy dân binh không có ý đuổi mới rút bình nước từ thắt lưng ra: “Uống miếng nước trước đã”

Tô Tiểu Nam vội vàng uống mấy ngụm nước to đến phát sặc, vừa ho vừa thở hổn hển.

“Gọi tôi làm gì?” Tô Hướng Vãn cũng bước tới, hỏi Tô Tiểu Nam.

Tô Tiểu Nam lau nước dính ở khóe miệng, ho nửa ngày mới nói: “Vương Hồng Quân là cái thứ không ra gì, chị, cái khác không nói, Vương Hồng Quân lừa của em 200 đồng, là tiền Cốc Bắc cho, chị phải nghĩ cách lấy tiền về cho em”

“Một tên đàn ông chỉ biết lừa tiền con gái mà cô cũng dính vào, còn lăn lộn với nó, cô nhìn xem, rơm cỏ đầy trên đầu này”, Tô Hướng Vãn không nhịn được thò tay vào rút sợi rơm khô trên tóc cô ta.

Tô Tiểu Nam đưa tay che mặt: “Lúc đầu anh ta không như vậy, nói rất nhiều chuyện với em, em còn nghĩ anh ta là người có chiều sâu, ai biết được lại trở mặt vô tình như vậy”

“Bách vô nhất dụng thị thư sinh*, chưa từng nghe qua à?” Tô Hướng Vãn suýt nữa thì cười chết: “Chính cô viết tiểu thuyết chẳng lẽ không biết nam nhân hoa ngôn xảo ngữ là không đáng tin nhất à?”

(*Bách vô nhất dụng thị thư sinh: thư sinh là kẻ vô dụng nhất)

Tô Hướng Vãn tuy đen, gầy, nhưng ít ra còn sạch sẽ linh lợi.

Tô Tiểu Nam đầu bù tóc rối không nói, không biết bao nhiêu lâu rồi không được tắm rửa, mồ hôi bám trên cổ đều nhớp nháp bẩn thỉu, mồ hôi chảy thành từng dòng màu nâu đất.

Hai bàn tay bị gió làm nứt nẻ. Có lẽ đêm qua đã vật lộn rất nhiều, hai bàn tay đầy vết máu.

Một cô gái nhỏ như cô ta bị lưu lạc đến tận nơi này cũng đủ đáng thương.

“Chị cứu em ra ngoài được không? Em nói cho chị biết, người giàu nhất trong tương lai, Triệu Quốc Niên, cũng ở đây. Chúng ta chỉ cần mang ông ta đi thì không còn phải lo chuyện làm giàu nữa. Chị, chị xem, chuyện bí mật như vậy mà em cũng đã tiết lộ cho chị, chị có thể tin em một lần được không?” Tô Tiểu Nam cầu xin.

Cô ta cảm thấy chỉ cần Tô Hướng Vãn có cách đưa cô ta ra khỏi chỗ này, bắt cô ta làm trâu làm ngựa gì cũng được.

Tô Hướng Vãn nói: “Cô nghĩ tôi lợi hại thế à? Tôi chỉ có thể ngăn cản bọn họ không đưa cô đi diễu phố, đưa cô về chỗ đỡ khổ hơn là đội 7, chứ lôi cô ra khỏi Hải Tây, Tiểu Nam, thực sự tôi không có khả năng đó đâu”

Tô Tiểu Nam ban đầu thực sự ngây thơ, nhưng bây giờ cuối cùng cũng nhìn thấu một số chuyện thực tế. Thật vậy, trong thời đại này, nhiều lúc gia đình tạo ra bi kịch, nhưng cá nhân đi sai bước, hoặc nói sai một câu sẽ dẫn đến những vận mệnh vô cùng kỳ cục.

Suy nghĩ hồi lâu, cô ta tự tát mình một cái, ngồi xổm trong góc phòng.

Tô Hướng Vãn cũng phải chờ, trong lúc chờ, cô nhét cho Tô Tiểu Nam chỗ bánh nướng cô giữ lại khi ăn canh thịt cừu, rồi tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, ôm Lý Thừa Trạch vào trong lòng, hai người ngủ một giấc.

Ngủ một giấc trưa, mặt trời từ từ chuyển về phía tây, hai người trong chỗ mát mẻ ngủ một giấc ngon lành.

5 rưỡi chiều, Tống Thanh Sơn được xe tải của Cục Kỹ thuật Xây dựng số 1 đưa đến thị trấn, thấy Tô Phú Phú đang chờ bên ngoài, lúc này mới biết Tô Hướng Vãn đang chờ hắn ở Ủy ban cách mạng.

Vì thế, cái mà Lưu Tại Dã mong chờ nhất, là vợ chồng Tô Hướng Vãn phải đến cầu xin hắn, đã thành hiện thực.

“Sao em lại ngủ trên sàn?” Tống Thanh Sơn bước vào Ủy ban cách mạng, thấy Tô Hướng Vãn và Lý Thừa Trạch dựa vào nhau ngủ trên mặt đất, lông mày hắn nhíu lại.

Tô Hướng Vãn dụi mắt, ngáp một cái thật to: “Đã 5 giờ chiều rồi à?”

“Chứ sao?” Tô Phú Phú nói: “Chị ngủ ngon thật, suýt nữa thì ngáy luôn rồi”

Trên đường, Tô Phú Phú đã nói qua chuyện của Tô Tiểu Nam với Tống Thanh Sơn, tóm lại chính là dây dưa với một tên, cuối cùng thằng đó lại tố cáo cô ta là lưu manh, một chuyện tình thật khôi hài, Tô Phú Phú không nhịn được cười khi kể lại.

Tống Thanh Sơn đối với chuyện này thì nghiêm túc hơn: “Tiểu tử này không được, loại chuyện này không bảo vệ bên nữ không nói đi, sao có thể tố cáo cô ấy?”

Tô Hướng Vãn quay đầu nhìn Tô Tiểu Nam.

Tô Tiểu Nam cắn môi không nói gì, máy móc gặm miếng bánh nướng Tô Hướng Vãn đưa cho lúc trưa. Cô ta tước ra thành từng miếng nhỏ, cố gắng nhai nhưng quá khô để nuốt, vươn dài cổ ra, dùng hết sức để nuốt xuống.

Lưu Tại Dã ngủ xong một giấc dài, vươn vai nói với Tạ Thiên Minh: “Chủ nhiệm Tạ, cho Tô Hướng Vãn với Tống Thanh Sơn vào đi, tôi thật muốn xem bọn họ cầu xin tôi như thế nào”

Tạ Thiên Minh cúi đầu đi ra, một lúc sau quả nhiên Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn bước vào.

Nhưng Lưu Tại Dã hoàn toàn không nghĩ tới, Tống Thanh Sơn từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói với hắn một câu: “Tại Dã, anh còn nhớ vợ anh chết như thế nào không?”

Lưu Tại Dã lau chút nước miếng, đứng dậy vuốt mái tóc dựng đứng của mình: “Chuyện này liên quan gì đến anh?”

“Vợ anh bị viêm gan, bệnh này dễ lây nên quân khu kiêng kỵ rất lớn. Nhưng anh vì thể diện của mình, biết rõ không thể làm, biết phải dùng thuốc một cách khoa học để khống chế bệnh tiến triển là được, nhưng anh nhất định phải chữa khỏi bằng được cho cô ấy. Anh tìm đủ thứ thuốc cổ truyền, ngày nào cũng bắt cô ấy uống, thuốc nào cũng có 3 phần độc, con mẹ nó ai mà biết được thuốc của những tên lang băm kia là tốt hay xấu? Anh bắt cô ấy uống tất cả những thuốc đó, khiến cho một người đang tốt lành bị độc đến chết. Cô ấy chính là do anh hại chết”, Tống Thanh Sơn nổi giận, giọng không cao nhưng câu nào cũng đâm thẳng vào tim Lưu Tại Dã.

Cái chết của vợ là tâm bệnh của Lưu Tại Dã, bản thân hắn cũng biết sở dĩ bệnh của vợ hắn chuyển biến xấu là do hắn gây sức ép và cô phải uống quá nhiều thuốc.

Cho nên hắn bùng nổ cơn giận, rút súng ra chĩa vào trán Tống Thanh Sơn, gân xanh nổi lên, rống lên từng chữ: “Liên quan con mẹ gì đến anh?”

“Nếu anh cố ý gây khó dễ cho vợ tôi, tôi sẽ nói càng khó nghe hơn. Giữa mùa hè, giữa buổi trưa, anh thực sự cần phải bắt Tô Hướng Vãn ngồi chờ bên ngoài không?”

Rất nhanh, Tô Hướng Vãn còn chưa kịp nhận ra chuyện gì, Tống Thanh Sơn đã đoạt được súng trong tay Lưu Tại Dã, dí vào trán hắn.

Bên ngoài, chủ nhiệm Ủy ban cách mạng địa phương Tạ Thiên Minh đang gõ cửa, phỏng chừng là muốn biết mấy thần tiên bên trong đang làm cái gì.

Lưu Tại Dã tức giận, tóc dựng ngược lên, Tống Thanh Sơn cầm súng, ánh mắt còn lạnh lùng hơn, hai người đối chọi nhau, bộ dạng ngươi sống ta chết.

Nếu lúc này có người ở đây hẳn là sẽ rất khó hiểu, vì người thứ ba có mặt trong phòng, là Tô Hướng Vãn, lại đang thong thả rót trà cho mình.

“Tô Hướng Vãn, Tống Thanh Sơn đang phạm phải sai lầm nghiêm trọng, cô không thấy à? Nếu anh ta dám nổ súng, lập tức sẽ bị khai trừ khỏi quân đội, nếu hắn dám đánh người, về Tần Châu tôi sẽ báo cáo lên tổng quân khu, cô không quan tâm à?” cuối cùng Lưu Tại Dã xuống nước trước, nghiêng mắt nhìn Tô Hướng Vãn.

Trà mới pha, còn rất nóng, chưa uống ngay được.

Tô Hướng Vãn ngồi xuống ghế mà Lưu Tại Dã vừa ngồi, chậm rãi nói: “Đánh đi, giết nhau thì càng vui. Anh chết, chắc có lẽ tất cả người Tần Châu đều reo hò vui mừng, Tống Thanh Sơn chết, tôi lập tức tái giá, con cái cũng không giữ lại. Sao, sao không đánh nhau đi?”

Đánh nhau phải có người châm ngòi, có người cổ vũ, không thì không đánh được.

Cho nên Lưu Tại Dã nhụt chí trước: “Tống Thanh Sơn nhìn xem, vợ anh cũng chẳng ra gì, anh còn chưa chết mà cô ta đã nghĩ đến chuyện tái giá rồi”

Tống Thanh Sơn thu súng lại, thần sắc trên mặt vẫn y như cũ, không nhìn ra cái gì.

Rốt cục ba người đều tỉnh táo lại.

Lúc này, Tô Hướng Vãn mới nói: “Lưu Tại Dã, chẳng phải anh vẫn muốn em gái mình thi đỗ Đại học công nông binh nhưng không tìm được giáo viên bổ túc cho cô ấy hay sao?”

“Đúng, nhưng mà sao? Tôi có tiền, tìm giáo viên chẳng phải dễ à?” Lưu Tại Dã không hề quan tâm đến chuyện này.

Tô Hướng Vãn nói: “Có đôi khi người có học vấn không hẳn đã là giáo viên giỏi, mà giáo viên giỏi không nhất định phải có học vấn đặc biệt cao. Bây giờ, những người có chút văn hóa, có chút trí thức, toàn bộ đã bị các người bắt xuống nông thôn cải tạo. Nhưng tôi biết một người, trời sinh đã là một giáo viên rất giỏi, có thể giúp em gái anh bổ túc văn hóa, hơn nữa có thể dạy bổ túc ngay tại huyện Thanh Thủy, có thể còn không lấy tiền”

“Vậy cô nói đi, người đó là ai? Cho dù tôi phải mời 3-4 lần, mỗi tháng 3 trăm 5 trăm tôi cũng mời”

Quả thật giáo viên có nhiều, nhưng giáo viên giỏi có thể dạy học sinh thật tốt thì không có mấy, những câu này của Tô Hướng Vãn đã chạm đến đáy lòng Lưu Tại Dã.

Tô Hướng Vãn dừng một chút mới nói: “Tôi tính xin anh đừng quá hà khắc với Cốc Nam, cho cô ấy quay về lao động ở đội 7, đừng phải diễu phố, được không? Nếu anh đồng ý, tôi sẽ nói cho anh biết người đó là ai”

Nếu Lưu Tại Dã muốn cô cầu xin hắn, vậy thì cô xin hắn một lần, có gì to tát đâu.

Trong lòng Tô Hướng Vãn nghĩ, nếu cô có thể đưa Triệu Quốc Niên về huyện Thanh Thủy, chẳng khác nào cô buôn bán có lời. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn