Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 163: Chia tay rồi

 

Nghe Tô Hướng Vãn nói chuyện hôn sự, không chỉ có Lư Đản mà cả nhà Quách Mai đều mừng rỡ.

Hôm nay Trần Ái Đảng cũng ở nhà, đang lau nhà, giặt quần áo, hiếm khi Quách Mai đối xử với anh ta như con người, còn đưa cho anh ta một bộ quân trang: “Mau mặc vào, chúng ta đi Tống gia, bàn bạc về chuyện kết hôn của em gái tôi với Tống Đông Hải”

Trần Ái Đảng có chút không muốn: “Tinh Tinh lớn hơn Đông Hải 5 tuổi, cô không phải nói nó không thể sinh con được à, gả cho Lư Đản chẳng phải có chút mất mặt Lư Đản sao, hai đứa trẻ nói vậy thôi, khuyên chúng chia tay đi”

Quách Mai tức giận, chỉ vào mũi Trần Ái Đảng nói: “Đáng đời cả đời anh chỉ ở huyện Thanh Thuỷ, anh chính là một cái đầu gỗ, không hiểu sao tôi lại tìm trúng anh. Tống Thanh Sơn giờ đã là cán bộ cấp sư đoàn, anh nhìn anh xem…”

Một trận mắng tơi bời, Trần Ái Đảng đành kéo cờ trắng đầu hàng, chấp nhận để khỏi có chiến tranh.

Dĩ nhiên, ruột thừa của Quách Tinh Tinh lập tức hết đau, bò dậy tắm rửa sơ qua, mở cửa đã thấy Tống Đông Hải tươi cười chờ ở bên ngoài. Hai người nắm tay nhau, đi cùng Trần Ái Đảng và Quách Mai đến Tống gia.

Lúc nhà Quách Mai chưa đến, Tô Hướng Vãn tranh thủ thời gian, đem chuyện tình yêu của Lư Đản và Quách Tinh Tinh nói cho Tống Thanh Sơn biết.

Tống Thanh Sơn vừa nghe xong còn khoa trương hơn cả bà Tống trước kia, phun một phát đầy nước ra mặt bàn: “Cái người Quách Tinh Tinh đó tiếng tăm không được tốt lắm, lúc tôi đi cửa hàng đặc cung mua đồ, cô ta vẫn có thể góp thêm mấy câu mắm muối. Muốn gả cho Lư Đản nhà chúng ta, sao có thể?”

“Anh ngồi xuống đây, làm gì vậy?” Tô Hướng Vãn thấy Tống Thanh Sơn kéo quần áo định ra cửa liền giữ lại.

Nói đến hôn sự của con trai mình, Tống Thanh Sơn không thể điềm tĩnh được nữa, ngay cả những lòng vòng trong đầu cũng biến mất: “Chuyện này tôi phải nói với Ái Đảng, đầu tiên phải điều Quách Tinh Tinh đi nơi khác ngay lập tức, thứ hai giam lỏng Lư Đản bắt nó học, chỉ còn có nửa tháng, nó không thể nháo lên với tôi được”

Học viện Kỹ thuật Thiết giáp được xếp hạng trong năm trường hàng đầu cả nước. Tống Thanh Sơn không muốn con trai mình bỏ lỡ một khóa học tốt như vậy vì một người phụ nữ hơn mình 5 tuổi.

“Anh biết cái gì, rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh, con trai anh hiện giờ đầu óc chỉ có yêu đương cưới xin thôi, anh giam lỏng thì nó chịu học chắc?” Tô Hướng Vãn nói: “Được rồi được rồi, nhìn tôi đi”

Chớp mắt, vợ chồng Quách Mai đã đưa Quách Tinh Tinh và Lư Đản đến cửa.

Tống Thanh Sơn cho tới giờ chưa từng tức giận như vậy, dù Cẩu Đản hay Lư Đản gây chuyện, hắn cũng luôn chuẩn bị sẵn tâm lý. Nhưng Lư Đản không thể làm như thế này được, nó là đứa con tự hào nhất của hắn, lại sắp đến kỳ thi rồi, sao hắn có thể nhẫn nhịn được?

Trần Ái Đảng thì càng không phải nói, nhìn Tống Thanh Sơn liền cảm thấy có lỗi với chiến hữu cũ, lại cảm thấy chị em Quách Mai quả không biết trời cao đất rộng, nhưng bản thân anh ta quanh năm suốt tháng không ở nhà, cũng xấu hổ với Quách Mai nên cái gì cũng không dám nói.

“Vậy chúng ta bàn bạc một chút, ngày mai để hai đứa trẻ đi đăng ký kết hôn, thế nào?” Quách Mai cười nói.

“Tống Đông Hải, ý của con sao?” Tống Thanh Sơn gõ bàn nói: “Chuẩn bị đến kỳ thi rồi, trường quân sự cũng chia thành nhiều cấp, con vừa phải đi làm vừa học thi, vốn đã rất tốn sức rồi, nếu vì kết hôn mà không đỗ trường quân sự thì sao?”

Lư Đản cũng đã nghĩ đến chuyện này.

Nó siết nắm tay, nói: “Ba, con cũng nghĩ rồi, nếu không thi đậu con sẽ ở lại Tần Châu, vừa vặn có thể chăm sóc ba mẹ”

Tống Thanh Sơn nhìn con trai, Lư Đản đứng trước ghế sofa, dù cách Quách Tinh Tinh một quãng xa nhưng ánh mắt của nó nhìn cô ta đầy kính nể cùng sùng bái, cái này không thể giả bộ được.

Hắn năm nay mới ngoài 40, cảm thấy mình vẫn còn trẻ, già đâu mà phải cần con trai chăm sóc?

Tống Thanh Sơn giận đến run rẩy, hận không thể rút súng đập chết Lư Đản.

Tô Hướng Vãn dùng sức đè lại mới chấn trụ được tên này.

Trong sách, Lư Đản chính là vì Quách Tinh Tinh mà không cần cha mẹ, còn xích mích với Tống Thanh Sơn đến mức thành kẻ thù.

Cho nên Tống Thanh Sơn tức giận muốn rút súng, Tô Hướng Vãn vội vàng chặn lại.

Mà Lư Đản cũng nhận ra ba có thể tức giận, thằng nhỏ ngốc nghếch, nghĩ Tống Thanh Sơn muốn rút súng nhắm vào Quách Tinh Tinh liền xông đến che cho Quách Tinh Tinh.

Chẳng phải càng chọc cho Tống Thanh Sơn nổi điên hơn sao, đã từng là một đứa trẻ tốt đẹp như vậy, vì một người đàn bà mà không cần cả mạng sống của mình.

“Tôi hoàn toàn ủng hộ hôn sự của Đông Hải. Nhưng Đông Hải, con nói một chút xem, con thích gì ở đồng chí Tiểu Quách? Đừng thấy mẹ già, tâm tính mẹ không già”, Tô Hướng Vãn vẫn cười, kéo tay Tống Thanh Sơn nói.

Lư Đản cũng không hiểu tình yêu là gì, nhưng có thể nhìn ra Lý Thừa Trạch cùng Chi Chi chỉ thò đầu xem náo nhiệt, ba mặt mũi giận dữ, cả nhà này chỉ có mẹ là ủng hộ nó.

Hít một hơi thật sâu, nó nói: “Mặc dù con rất yêu tổ quốc, nhưng không thể không nói, nữ đồng chí như Tinh Tinh trải qua 10 năm khổ nạn cùng thị phi, con kính nể cô ấy, cũng muốn thương yêu cô ấy. Con muốn làm tất cả trong khả năng của mình để nửa đời sau của cô ấy không còn khổ nạn nữa”

“Nghe nói Tinh Tinh đã phá thai nhiều lần?” Tô Hướng Vãn vẫn cười nói.

Chuyện này nếu là người khác thì sẽ giấu kín không thể nói ra, nhưng chị em Quách Mai và Quách Tinh Tinh không lừa gạt Lư Đản, nói hết với nó.

“Đó là vết thương trong quá khứ của con, dì Tô, nếu vì cái này mà dì không bằng lòng hôn sự của con và Lư Đản, con sẽ không nói thêm lời nào, lập tức rời xa anh ấy”, Quách Tinh Tinh hít một hơi thật sâu nói.

Ồ, nhìn bộ dạng kia thật chính nghĩa giống Lưu Hồ Lan vậy.

Dĩ nhiên, cô ta càng chính nghĩa, Lư Đản lại càng đau lòng, đứa trẻ mặc dù không dám trái lời cha mẹ nhưng cũng nói: “Mẹ, con không để ý chuyện này, mẹ cũng đừng để ý được không?”

Tống Thanh Sơn vừa nghe nói con dâu tương lai đã phá thai nhiều lần thì không thể nhịn được nữa, rút súng đập lên bàn: “Tống Đông Hải, nếu mày thật sự muốn kết hôn thì cầm súng này bắn chết tao đi, bước qua xác tao mà cưới”

Trong nháy mắt, hai chị em Quách Mai cùng Quách Tinh Tinh bắt đầu khóc loạn lên.

Một quân nhân như Trần Ái Đảng, xương cốt cứng như sắt thép, trực tiếp quỳ trước mặt Tống Thanh Sơn.

Lư Đản cũng lập tức quỳ xuống.

Tô Hướng Vãn rất sốt ruột, cô đang chờ một cứu tinh, chính là Lưu Tại Dã, vốn đã bảo Cốc Đông đi gọi, không biết tại sao đến giờ vẫn còn chưa tới.

Ngay lúc Tô Hướng Vãn gấp gáp, bên ngoài có tiếng đập cửa bình bịch.

“Mẹ, mẹ, chú Lưu bận việc không thể tới, nhưng chú đưa đồ cho con rồi”, Cốc Đông chạy vọt vào: “Mẹ nhìn xem, đây là thứ chú đưa cho mẹ”

Đồ của Lưu Tại Dã là một phong bì giấy kraft lớn.

Quách Mai khóc một hồi, lúc này bắt đầu kêu lên: “Được rồi Tô Hướng Vãn, cô gọi chúng tôi tới đây không phải bàn chuyện kết hôn mà muốn làm xấu mặt cả nhà chúng tôi phải không?”

“Cô là đồ vô sỉ, câm miệng lại”, Trần Ái Đảng nói.

Quách Mai không chịu: “Tô Hướng Vãn không vào được hội phụ nữ, vốn trong lòng không vui nên thay đổi phương pháp để gây chuyện với hai chị em tôi, Trần Ái Đảng, anh là cái đồ hèn nhát”

Hai vợ chồng đánh nhau, Quách Tinh Tinh thấy mọi người tay chân luống cuống, chạy tới định cướp súng của Tống Thanh Sơn. Nếu Tống Thanh Sơn không nhanh tay lẹ mắt cất súng đi, đoán chừng đã có đổ máu.

Lư Đản từ đầu đến cuối vẫn quỳ không dậy nổi, Chi Chi bị doạ sợ, rón rén chạy đi làm bài tập.

“Còn không dừng lại cho tôi, sợ ít người biết chuyện tiếu lâm này lắm à, vậy để tôi gọi tất cả mọi người trong đại viện đến xem náo nhiệt được không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên gầm lên.

“Tống Đông Hải, đừng quan tâm đến tôi, để tôi đi chết đi”, Quách Tinh Tinh khóc lớn kêu to, không lấy được súng thì quay sang định đập đầu vào tường.

Lư Đản giằng co với Quách Tinh Tinh, không để cho cô ta tự sát.

Kết quả vừa mới quay người, một tờ giấy bay tới đập vào người Quách Tinh Tinh làm cô ta ngẩn ra.

“Đây là phiếu chuyên cần của đồng chí Quách Tinh Tinh ở lâm trường A Lý Mộc lúc làm thanh niên trí thức. Trong 3 năm thanh niên trí thức, cô chỉ có 50 công điểm, đồng chí Quách Tinh Tinh, tôi có thể hỏi 3 năm đó cô đã làm gì không?” Tô Hướng Vãn cầm tập phiếu chuyên cần đập vào đầu Quách Tinh Tinh.

Quách Tinh Tinh vẫn còn đang ngây cả người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì một tờ phiếu khác lại bay đến: “Đây là phiếu chuyên cần ở mục trường (nông trường cỏ, bãi chăn nuôi) Y Lê Thanh Hà, cô nhìn xem, cô ở đó 2 năm chỉ có được 20 công điểm. Ồ, bên cạnh còn ghi gì đây? Vì ăn trộm ngô nên bị giam 3 ngày, còn có cái này, vì ăn trộm gà của nhà dân, cô và nhóm bạn bị trừ 10 công điểm”

Quách Tinh Tinh bị từng tờ phiếu chuyên cần đập vào người làm choáng váng, còn chưa hiểu Tô Hướng Vãn có ý gì.

Nhưng mới hơn nửa tháng, sao Tô Hướng Vãn lại có được những chứng cớ nhỏ nhặt như vậy?

“Đoán là cô còn nói, cô bị cán bộ địa phương cưỡng đoạt, khi dễ cô, cho nên mới ghi ít phiếu chuyên cần cho cô, vậy chúng ta xem cái này một chút”, Tô Hướng Vãn lại vỗ vào phong bì: “Chẳng phải cô nói thư ký của lâm trường A Lý Mộc khi dễ cô, làm cô mang thai, nhiều lần phải phá thai đúng không? Báo cáo kiểm tra sức khoẻ đây!”

Tô Hướng Vãn lại đập một tờ giấy nữa lên bàn: “Thư ký lâm trường A Lý Mộc vốn là một chiến sĩ của chiến dịch bách đoàn, trên chiến trường bị đạn súng bắn nát t*nh h**n, căn bản không có chức năng t*nh d*c!”

Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn Quách Tinh Tinh.

Lư Đản mặt đầy khiếp sợ, không thể tin, cầm từng tờ phiếu chuyên cần, báo cáo sức khoẻ lên xem.

Hiển nhiên, đứa trẻ không tin được đây là sự thật.

Nhưng ngay lúc này, Trần Ái Đảng gầm lên một tiếng: “Được rồi, còn ngại chưa đủ mất mặt hay sao? Đi ngay cho tôi”

“Hôn sự vẫn chưa có kết quả”, Quách Mai cũng kêu lên: “Tống Đông Hải không thể bội tình bạc nghĩa như thế được chứ”

Trần Ái Đảng cuối cùng cũng thể hiện bản lĩnh đàn ông một lần, rút súng ra: “Con mẹ nó, Quách Mai, nếu cô còn dám ồn ào, ông đây một phát bắn gục cô trước”

Xuân khốn thu phạp hạ đả truân đông nhi*

(*chỉ sự thay đổi khí hậu của từng mùa làm cho cơ thể mệt mỏi, uể oải)

Ngày xuân sau giờ ngọ quả thực rất thích hợp để ngủ trưa.

Lư Đản vẫn đang cầm một đống phiếu chuyên cần, đứng ngớ ra trong phòng khách.

Tiếng khóc huyên náo trong nhà Trần Ái Đảng vang vọng hết cả khu đại viện, ai cũng đều nghe thấy.

Tống Thanh Sơn thấy Tô Hướng Vãn lại nằm xuống, lay hai cái không thấy dậy thì hốt hoảng: “Đồng chí Tiểu Tô, Hướng Vãn, Vãn Vãn…”

Lay mãi vẫn không thấy tỉnh, Tống Thanh Sơn hốt hoảng đổ mồ hôi: “Vãn Vãn, đừng làm tôi sợ, em mau tỉnh lại đi”

“Anh làm gì vậy, có để tôi ngủ một lát được không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn sợ sau khi biết chuyện thì Tô Hướng Vãn sẽ cao hứng, bỏ rơi bọn trẻ và hắn nên không dám nói chuyện Cốc Nam đã thay đổi trở lại, sửng sốt hồi lâu nói: “Tối nay ở hội trường quân đội có chiếu phim, chúng ta cùng đi xem nhé. Em dậy chuẩn bị đi, được không? Phim của Vương Hiểu Đường đóng, tên là “Động đất”, nói về câu chuyện động đất năm 76”

So với xem phim, Tô Hướng Vãn muốn ngủ hơn, nhưng nhìn Tống Thanh Sơn thì có vẻ rất muốn đi.

Chi Chi cũng lặng lẽ từ trong phòng ra, đứng ở cửa khẽ nói: “Mẹ, chúng ta đi xem phim đi, con cũng muốn nhìn Vương Hiểu Đường bây giờ trông như thế nào”

Tô Hướng Vãn không còn cách nào, đành phải rời khỏi chiếc giường yêu thích của mình.

Nhưng cô vẫn cảm thấy rất lười, chẳng những không muốn xem phim, ngay cả cơm cũng không muốn nấu.

Tống Thanh Sơn không nói gì, ăn xong tô mì lúa mạch thì vào bếp nấu cơm cho bọn trẻ.

Mài dao, lau tường, rửa thớt, hắn làm tất cả những việc này, mệt đến đổ mồ hôi, vẫn còn phải lê người ra lau sàn, quét sân.

Trong nhà thoang thoảng có mùi thuốc lá.

Cốc Đông giống như viên đại bác, phanh một tiếng đẩy cửa phòng Tô Hướng Vãn ra: “Mẹ, anh Đông Hải đang hút thuốc lá, phì, hôi chết người”

Tô Hướng Vãn đi theo Cốc Đông lên lầu. Quả vậy, nhìn thấy thằng con cao 1m8 khoẻ như trâu của mình đang đứng ở cửa sổ hút thuốc.

Đứa trẻ chưa từng hút thuốc, hít một hơi thì đỏ hoe mắt, ho liên tục.

Ho một lúc, nó ngồi sụp xuống đất, nghẹn ngào khóc.

Tiểu tử này, sau khi bị đả kích mạnh về chuyện tình cảm, khóc để giải toả cảm xúc cũng là bình thường.

Thực ra thì lúc đầu Tô Hướng Vãn có thể che giấu tất cả những chuyện này, chỉ cần đem phiếu chuyên cần cùng các chứng cớ cho một mình Lư Đản xem là được.

Như vậy cũng có thể giúp nó nhận ra bộ mặt thật của người phụ nữ Quách Tinh Tinh kia.

Nhưng người đàn bà Quách Mai kia không thể coi thường. Nếu Tô Hướng Vãn không vạch trần Quách Tinh Tinh trước mặt cô ta, cô sợ thằng con trai ngốc nghếch của mình không đối chất được 3 bên, lại bị Quách Tinh Tinh lừa gạt lần nữa.

Nhưng cho dù cô có đâm thủng tờ giấy, đến tối, chị em Quách Mai lại nghĩ ra một trò khác.

Trần Vinh Quang, con trai lớn của Trần Ái Đảng cũng trong quân ngũ, bây giờ phải cạnh tranh giành 1 suất với Tống Đông Hải nên đã chạy đến Tống gia.

Nhưng nó không đi vào cửa chính mà ném đá vào cửa sổ.

Dĩ nhiên, nó ném đá thì Lư Đản phải thò đầu ra, thấy đầu Lư Đản, Trần Quang Vinh buộc lá thư vào hòn đá, ném lên rồi bỏ chạy.

“Thói đời đen bạc, lý tưởng và thanh xuân của chúng tôi chôn vùi ở vùng biên cương. Người khác chê cười tôi cũng được đi, không nghĩ tới Tống Đông Hải cũng là người như vậy”

Trong thư chỉ có một câu ngắn ngủi như vậy.

Lư Đản mới biết bạn gái mình rất không sạch sẽ, không phải như những gì cô ta tự nói là bị người ta hãm hại, cô ta rất có thể vì trốn tránh lao động nên đã kết giao rất nhiều đàn ông thiếu đứng đắn.

Thế nhưng lá thư tuyệt mệnh của Quách Tinh Tinh lại khiến nó hoài nghi lần nữa, tuy nhiên với Tống Đông Hải mà nói, mẹ là người nó tin tưởng nhất, nó không tin là mẹ nói dối.

Vì thế, Tống Đông Hải lại rút một điếu thuốc, đứng trong góc phòng, nhìn thật bất lực.

“Mẹ, cả nhà Trần Vinh Quang đây là đang gian dối, nhiễu loạn tư tưởng của anh, chúng ta nên làm gì?” Cốc Đông gãi đầu, ngay cả tiểu tử trong lòng nhiều mưu mô chước quỷ như nó mà lúc này cũng không biết phải nên làm gì.

Tô Hướng Vãn đã chuẩn bị nửa tháng, đương nhiên trong lòng đã dự liệu sẵn: “Đừng sợ, con lên nói với anh, bảo là mẹ nói nếu anh muốn đi gặp Quách Tinh Tinh, chúng ta sẽ không ngăn cản, cứ để cho anh đi”

Nếu Tô Hướng Vãn ngăn cản, Lư Đản chắc chắn sẽ oán thán, nhưng bây giờ mẹ một không ngăn cản, hai không trách cứ, hoàn toàn để mặc hắn.

Chi Chi lặng lẽ đi vào, trong tay bưng một ly trà nóng: “Anh, hút thuốc không tốt cho cơ thể, uống trà đi”

Lư Đản cầm ly trà, nhìn thấy em gái vì học hành thi cử mà gầy đi một vòng, trong lòng tràn ngập xấu hổ. Phải biết, nó mới là anh ruột của Tống Nam Khê, Lý Thừa Trạch quan tâm đến chuyện học hành của con bé như vậy, trong khi người anh ruột là nó đối với chuyện thi đại học của em gái, chưa từng để ý chút nào.

Thở dài, Lư Đản đem tờ giấy kia vo thành một cục, trong lòng cũng biết Quách Tinh Tinh đoán chừng là lại muốn tự sát, nhưng nó nhắm mắt nghiến răng, không đến chỗ hẹn.

Một lúc sau, Lý Thừa Trạch bước vào.

Lư Đản cho là mẹ không khuyên nó nhưng đại ca Lý Thừa Trạch này chắc chắn là thuyết khách, tới khuyên can nó.

Không ngờ Lý Thừa Trạch ném một tờ bài thi tới, nói: “Đây là bài khảo sát hôm qua của em, tổng điểm môn khoa học chỉ được 287 điểm. Với số điểm này, em không có cửa để vào đại học. Ngược lại, anh nghe nói thành tích của Trần Vinh Quang có thể đạt 400 điểm. Tống Đông Hải, đừng sợ, đại ca có hộc máu cũng phải dạy kèm cho em thi vào đại học, được không?”

Bước từ chiến trường xuống thành anh hùng, lúc còn trên chiến trường, Lý Thừa Trạch cũng không vừa gầy vừa chán chường như bây giờ, mặc chiếc áo len xanh quân đội đã sờn một nửa, nó sắp phát điên vì hai đứa Lư Đản và Chi Chi.

Không chỉ thật có lỗi với cha mẹ, Lư Đản còn thấy có lỗi với người đại ca hồi bé vì mua nước ngọt cho nó mà bị gọi là kẻ gian.

Tống Đông Hải thở ra một hơi thật dài, lần này có rất quyết tuyệt, gọi Cốc Đông tới, tự mình viết một lá thư chia tay để Cốc Đông chuyển cho Quách Tinh Tinh.

Là một quân nhân thời đại mới có tư tưởng, bác ái, có trách nhiệm, Tống Đông Hải không để chuyện Quách Tinh Tinh phá thai ở trong lòng.

Dĩ nhiên, ngay cả chuyện cô ta qua lại với những người đàn ông khác, dù là gian lận để trốn lao động, một năm kiếm mười mấy công điểm, hay là thật sự bị người ta khi dễ, Tống Đông Hải cũng không quan tâm những chuyện đó.

Nó chỉ viết đại ý: Bất luận Quách Tinh Tinh muốn gì, nếu làm được nó sẽ làm hết sức. Nhưng bây giờ nó phải nghiêm túc đi học, không nghĩ kết hôn quá sớm, cũng không muốn chậm trễ tương lai của Quách Tinh Tinh. Dĩ nhiên nó cũng nguyện ý bảo đảm, chuyện Quách Tinh Tinh từng phá thai, ăn trộm hay lười biếng ở biên giới, cả nhà nó sẽ không có ai rêu rao ra ngoài.

Lúc Lư Đản đang viết thoăn thoắt, đột nhiên bên tai vang lên tiếng khàn khàn thô ráp: “Em có thể bảo đảm, một chữ cũng không nói ra bên ngoài”

Vừa quay đầu lại, Cốc Đông đã giơ tay thật cao: “Nếu em nói chuyện này ra ngoài sẽ bị thiên lôi đánh chết”

Lư Đản sờ cánh tay mập mạp của thằng nhóc, nói: “Đi đi, đem phong thư này đưa cho Quách Tinh Tinh”

Cốc Đông dĩ nhiên vui mừng, chỉ có thể nói đơn giản, mẹ là vô địch.

Nhìn Quách Tinh Tinh cường đại tưởng không làm gì được, nhưng chẳng phải lần này đã bị mẹ đánh bại sao?

Lư Đản viết xong lá thư, trong lòng vẫn cảm thấy trống rỗng và bất an, nhưng dù sao thì chính nó đã phạm sai lầm.

Cho nên lặng lẽ nhìn một vòng, thấy mẹ đang chải đầu, ba đang giặt quần áo, Lý Thừa Trạch và Chi Chi vẫn đang ra sức học tập, tiểu tử chạy vào nhà bếp, bởi vì chỉ biết khuấy mì nên nó đun một nồi nước sôi, bắt đầu lấy cán bột để làm mì.

Tống Thanh Sơn giặt quần áo xong, thấy Lư Đản bận rộn trong bếp thì nói với Tô Hướng Vãn: “Làm như vậy thằng nhỏ sẽ hồi tâm chuyển ý chứ?”

Có vẻ như hơi dễ dàng quá, dù sao thì tình yêu cũng không giống như những thứ khác. Nếu thật yêu một người, Tống Thanh Sơn nghĩ, sẽ không dễ dàng buông xuống như vậy.

Tô Hướng Vãn chải tóc, nhìn mình trong gương.

Bây giờ đang lưu hành uốn tóc lọn lớn, nhưng trong nhà có hai sinh viên, một học sinh trung học, cô không dám quá xa xỉ. Vì thế, cô chỉ dùng kẹp tóc để uốn một chút, nhìn vào gương, ừm, không đẹp bằng uốn tóc ở tiệm nhưng trông cũng rất được, dù sao thì cũng không tốn tiền.

“Nếu Quách Tinh Tinh đồng ý chia tay thì không có gì để nói, nhưng nếu cô ta cùng Quách Mai dám làm loạn lên, anh yên tâm, tôi đã có chiêu dự phòng”, Tô Hướng Vãn bình tĩnh nói.

Dĩ nhiên, cô cũng biết chắc chắn rằng, với loại người như Quách Mai làm gì có chuyện bỏ qua như vậy.

Buổi tối, Lư Đản không chịu đi xem chiếu phim, bị mấy đứa Chi Chi cùng Cốc Đông lôi kéo mới chịu ra ngoài.

“Động đất” là một bộ phim cũ, cũng là bộ phim đầu tiên mà Vương Hiểu Đường đóng sau khi được phục hồi danh dự.

Cô không tươi đẹp như trong những bộ phim của năm 60, nhưng năm tháng đã cho cô một sắc đẹp rạng rỡ. Trên màn ảnh, Vương Hiểu Đường bình tĩnh, điềm đạm trong tâm chấn động đất, cứu từng mạng người. Những người xem phim đều là quân nhân và gia đình họ, mà trong phim chính là câu chuyện của những người lính cứu nạn động đất, cứu trợ thiên tai.

Không chỉ một lần, những quân nhân không kìm nén được cảm xúc, liên tục vỗ tay.

Ngay cả Tô Hướng Vãn cũng không ngừng vỗ tay.

Nhưng đúng như cô dự đoán, quả nhiên Quách Mai lại dở trò.

Đúng lúc bộ phim đang ở cao trào, cửa hội trường bị đẩy ra, một người phụ nữ hét lên: “Tống Thanh Sơn, sư trưởng Tống, em gái tôi bởi vì con trai anh chia tay đã treo cổ tự vẫn, tôi hỏi anh có quản hay không?”

Được rồi, Tô Hướng Vãn nghĩ, đây là Quách Mai tự tìm đến. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn