Tiểu Đông đưa tay đỡ nàng nói: “Ta đã cố ý hỏi thăm Từ Bổ khoái rồi, còn theo Chu đại nương đi chợ rẽ qua một chuyến thôn Ngô Đồng, vẫn như vậy, Thịnh Kiệt ở nhà dưỡng bệnh, Lâm Xuân Phượng cũng ít khi ra ngoài, Thịnh Châu vẫn không có tin tức. Người trong thôn bây giờ chê ghét bọn họ lắm, tóm lại là nói nhà họ lòng dạ đen tối, bây giờ phải chịu báo ứng rồi.”
Thịnh Kiều thở phào nhẹ nhõm, “Có lẽ vậy. Ta cũng không ngờ cả nhà bọn họ vô cớ mà liên tiếp xảy ra chuyện, lão bà tử phiền phức nhất vậy mà lại té c.h.ế.t như vậy, nếu không ta cũng không dễ dàng giải quyết Thịnh Kiệt đến thế.”
“Đây chính là câu thiếu gia thường nói đầu ba tấc có thần minh, người làm trời nhìn. Ai bảo bọn họ có lòng hại người, trời đang giúp đỡ chúng ta đó.”
“Ôi chao, Tiểu Đông nhà chúng ta mới vừa học thuộc Tam Tự Kinh mà nói chuyện đã văn vẻ rồi.”
“Hì hì, đó là đương nhiên. Này, hình như là Đàm gia gia đến rồi.”
“Ồ ồ, vậy vào nhà thôi.”
Trong nhà, Thịnh Liêm đang chống hai chiếc nạng chữ T chậm rãi di chuyển hai chân, bên cạnh Thịnh Nguyên dang hai tay cẩn thận đỡ lấy, Đàm Xương thì vui mừng nhìn gật đầu.
“Cái này còn nhanh hơn lão phu dự tính đó, không tồi không tồi!”
“Đàm gia gia đến rồi.”
Thịnh Kiều cười tủm tỉm bước vào nhà, “Cha, người hôm nay đã luyện nửa ngày rồi, mồ hôi nhễ nhại, nghỉ một chút đi ạ.”
“He he, không sao không sao.”
Thịnh Liêm cẩn thận dịch lại mép giường ngồi xuống, cười ha hả vỗ vỗ đầu gối, “Chân của ta bây giờ có lực hơn lúc mới bắt đầu nhiều rồi, cũng không còn mềm nhũn như trước, xem ra luyện thêm vài ngày nữa là không cần nạng rồi.”
“Đó là điều chắc chắn, biết đâu vài ngày nữa người có thể cùng con tiễn ca ca vào trường thi đó.”
“Nhất định sẽ được, haha!”
Thịnh Kiều pha trà xong đưa một tách cho Đàm Xương, “Gia gia, hôm nay con làm món thịt băm kho tương cà và huyết vịt nấu cay mà người thích ăn nhất đó, ăn cơm trước đi ạ.”
“Haha, nha đầu này, làm ta mỗi lần đến đây đều như thể đến ăn chực vậy.”
Đàm Xương cười ha hả nhấp một ngụm trà, cảm khái lắc đầu, “Chỉ là sau này các con đi kinh thành rồi, lão phu dù có muốn ăn chực cũng khó nữa rồi.”
“Không sao, người vẫn có thể ăn được mà.”
Thịnh Kiều cười xảo quyệt nói: “Trước đây con chẳng phải đã mua vài công thức điểm tâm cho quán trà Điền gia sao, Điền Đông gia đã kiếm không ít tiền đó. Còn nói với Tiết Đông gia của Tửu lầu Hồng Cảnh ở đầu phố rằng đó là công thức của con. Tiết Đông gia đã lén lút tìm con mấy lần rồi. Con định bán cho y vài công thức món ăn mà người thường ngày yêu thích, một là để kiếm tiền, hai là để lúc người nhớ con, cũng có thể giải cơn thèm.”
“Haha, vậy thì tốt quá rồi, Tiết Phàm đó cũng coi như quen biết với ta. Được, lát nữa ta sẽ qua nói chuyện với y vài câu, không cho y ép giá con.”
“Hì, vậy đa tạ gia gia nhiều nha~”
“Dọn thức ăn lên!”
Tiểu Đông bưng thức ăn nóng hổi lên bàn, “Đàm gia gia, người có muốn uống chút rượu không ạ?”
Đàm Xương đã cầm đũa, khẩu vị đại động, “He he, hôm nay không uống nữa, lát nữa còn phải bắt mạch cho Kiều tỷ nhà con nữa chứ.”
“Vậy con múc cho gia gia một chén canh xương hầm t.h.u.ố.c bổ nhé.”
“Tốt lắm, tốt lắm, món canh này ta cũng rất thích. Phải rồi Kiều nha đầu, mấy phương t.h.u.ố.c thang dưỡng sinh con đưa hiệu quả rõ rệt đấy. Lão thái thái Hà gia phú hộ ở thành Đông sợ t.h.u.ố.c đắng nhất, nhưng bất đắc dĩ khắp người xương khớp đau nhức, dùng t.h.u.ố.c thang dưỡng sinh bồi bổ hơn nửa tháng, giờ đã có thể ra ngoài tản bộ rồi, còn đặc biệt mang lễ tạ ơn đến cho ta.”
Đàm Xương vừa uống canh vừa tranh thủ chỉ vào cái giỏ bên cạnh, “Nè, chính là cái giỏ đồ đó. lão phu ta giữ lại chẳng có ích gì nên mang đến đây, nói cho cùng vẫn là công của con.”
Thịnh Kiều xoay người cúi xuống nhìn, nhấc một chiếc hộp gỗ nhỏ tinh xảo lên mở ra.
“Chà, là yến sào đó.”