tiền trang và công đường cách không xa, hai huynh muội vừa khéo gặp Từ Lực đang trở về.
"Thịnh cô nương!"
"Ca ca, y là Từ Bổ khoái."
Từ Lực rất là ngượng ngùng gật đầu, " xin chào, Thịnh công tử."
Thịnh Nguyên khẽ cau mày, nghiêng người che chắn cho muội muội.
"Từ Bổ khoái có chuyện gì không?"
"Ờ, cái đó, vừa rồi ta đến Bắc Nhai tra rõ rồi, phu nhân kia quả thật không nói dối. Ta muốn hỏi lệnh phụ có khế ước đoạn tuyệt quan hệ không?"
Thịnh Nguyên suy nghĩ rồi lắc đầu, "Theo ta được biết thì không có, ta phải về hỏi gia phụ."
Từ Lực gật đầu, "Hai vị cố gắng tìm thêm một số chứng cứ có thể chứng minh đã đoạn tuyệt quan hệ với người nhà đó, ví dụ như khế ước hoặc nhân chứng, đến công đường lưu lại bản sao. Vậy nếu bọn họ lại đến gây rối, chính là tội nhiễu dân rồi."
"Được, đa tạ Từ Bổ khoái nhắc nhở, còn có chuyện gì khác không?"
"Ờ, không còn nữa, hai vị đi thong thả."
Thịnh Nguyên kéo xe đẩy che chở muội muội đi về phía trước, quay đầu liếc nhìn người vẫn còn đứng ngây ra đó, vẻ mặt hơi lạnh lùng.
"Muội với y quen sao?"
"Không phải mà, chỉ là khách mỗi ngày tới mua bữa sáng thôi."
"...Sau này muội ít nói chuyện với y thôi, đôi mắt đó không thành thật."
"...Ồ."
Thịnh Kiều buồn cười mím môi.
Nếu qua một thời gian nữa nàng tung ra tin tức nàng là quả phụ, không biết ca ca nàng có khóc lóc cầu xin nàng xuất giá không...
Trong đại sảnh tiền trang không có mấy người, thủ tục gửi tiền đổi ngân phiếu cũng đơn giản hơn Thịnh Kiều dự liệu, chỉ đếm tiền đồng tốn chút thời gian, đổi được hai tờ ngân phiếu mệnh giá mười lượng, rồi đẩy xe quay về phủ.
Đi ngang qua quầy thịt heo, Thịnh Kiều tiêu hai tiền đồng mua ba cân lòng heo, khi nhận lấy ngửi thấy mùi tanh nồng đó, sắc mặt liền thay đổi.
"Ứ!"
"Kiều Kiều!"
Thịnh Nguyên vội vàng giật lấy lòng heo nhét vào ngăn dưới của xe, có chút ngượng ngùng gật đầu với ông chủ đang lộ vẻ thương hại, rồi duỗi tay đỡ muội muội.
"Không sao chứ?"
"...Không, không sao, Ứ!"
Thịnh Kiều liều mạng nuốt nước bọt cố kìm nén cơn buồn nôn, nhíu mày chạy vọt vào ngõ nhỏ, cúi người nôn ra mấy ngụm nước chua.
Thịnh Nguyên đuổi theo tới rất kinh hãi, "Đây là chuyện gì vậy, dạ dày lại không thoải mái sao?"
"Ọe..."
Thịnh Kiều ôm n.g.ự.c nôn một hồi, rồi mới lấy khăn vải ra che miệng, quay người nhíu mày liếc nhìn một khúc lòng heo rớt ra từ xe đẩy.
"Khụ, hôm nay lòng heo này tanh quá..."
Thịnh Nguyên lại cúi người nhét khúc lòng heo vào trong, "muội không khỏe, chúng ta về nhà trước đi. Lát nữa ngươi viết danh sách, ta ra ngoài mua đồ là được."
"Ưm..."
Hai người tiếp tục đi về phía trước, Thịnh Kiều nghĩ đến các món đồ cần viết vào danh sách lát nữa, tùy ý liếc nhìn tiệm tạp hóa bên cạnh.
Bên trong bà chủ tiệm nhét một gói đồ cho một phụ nhân, phụ nhân lén lút nhét vào trong lòng, rồi vừa cười vừa lấy tiền đồng đưa qua.
"..."
Thịnh Kiều bước chân khựng lại cứng đờ, đồng tử co rút.
Trời ơi, không thể nào?
Màn đêm u tối, tiết trời âm u lạnh lẽo sau khi tuyết tan.
Tiểu Đông múc nước nóng vào thùng gỗ, thử nhiệt độ nước rồi mang đặt vào góc.
“Tỷ tỷ, có thể tắm rồi.”
“...”
“Kiều tỷ?”
“...Ừm.”
Thịnh Kiều hồi thần, đứng dậy cởi áo bông bước vào.
Tiểu Đông kiểm tra cửa sổ cửa cái, rồi ngồi xuống trước bếp lò, “Kiều tỷ, hôm nay người cứ như mất hồn, có phải bị cặp mẫu tử sáng nay dọa sợ rồi không?”
“...Có lẽ vậy.”
Bên trong, Thịnh Kiều tùy tiện đáp lời, cởi yếm, cúi đầu sờ bụng phẳng lì, cùng bộ n.g.ự.c căng tức đau nhức.
Tuy ở hiện đại nàng là độc thân , nhưng những triệu chứng thông thường của nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i thì nàng vẫn biết.
Dựa theo ký ức của nguyên thân, mười ngày trước khi nàng xuyên tới, cơ thể này đã qua kỳ kinh nguyệt, rồi hai tháng nay nàng đến đây, lại chưa từng có một lần nào.