Trong sự kiện quốc tang binh loạn, Thịnh Nguyên và cữu cữu ruột Triệu Hịch cùng vài cận thần nội các túc trực bên Bệ hạ không rời nửa bước, trong cục diện hỗn loạn đã một tay điều tra rõ ràng chứng cứ cấu kết tội phạm của Vinh Khánh Vương phủ và phủ Thừa tướng nhà thông gia, cũng toàn bộ tham gia vào nhiều sự vụ đăng cơ của quân vương, công lao hiển hách.
Sau khi Bệ hạ đăng cơ, toàn bộ đảng phản nghịch sa lưới, các chức vị trống trong lục bộ triều đình không ít, Thịnh Nguyên nhờ công lao mà ngồi lên vị trí Lễ Bộ Thượng Thư, phẩm cấp chính tam phẩm, Triệu Hịch cũng thay thế chức Hộ Bộ Thượng Thư, trở thành hai vị trọng thần ngự tiền trẻ tuổi nhất trên triều đình.
Đã là trọng thần, Thịnh gia cũng chuyển vào đại quan trạch được ban ở Đông phố.
Thịnh Kiều con nha đầu c.h.ế.t tiệt này, lâu như vậy mới tới gặp ta!
Triệu Nghiên sắp sinh rồi, bụng to vật vã chống nạnh giận dữ mắng, dọa Thịnh Kiều vội vàng tiến lên đỡ nàng.
Tẩu tẩu đại nhân đại lượng, là ta sai rồi mà, đừng giận, mau ngồi xuống đi, ta và Ngu tỷ tỷ có mang măng chua mà người thích ăn đến đây này.
Ngu Tam Nương cũng bất đắc dĩ cười nói: Sắp sinh rồi mà vẫn còn làm ầm ĩ vậy, Kiều Kiều cũng không có cách nào qua thăm muội được, nàng ấy giờ cũng có hỷ rồi.
A?
Thịnh Liêm đang nói chuyện với tế tử bên cạnh trợn tròn mắt, vội vàng đi tới đ.á.n.h giá nữ nhi, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Vậy thì Kiều Kiều con mau ngồi xuống đi, đừng đứng nữa, sao cũng không nói cho Cha một tiếng...
Triệu Nghiên cũng sốt ruột, “Chuyện này đã bao lâu rồi, sao muội không nói cho gia đình một tiếng!”
“Cha, tẩu tẩu, ta vẫn khỏe mà, y như lúc m.a.n.g t.h.a.i Đoàn Tử và Viên Tử trước kia, ăn ngon miệng lắm.”
Thịnh Kiều cười ngồi xuống an ủi, “Đa Đa đâu rồi, ta đã lâu không gặp nó, nhớ lắm.”
“Nó theo cha nó đi tìm cha ta rồi, nha đầu này mấy ngày không gặp ngoại tổ phụ là lại làm ầm lên, chắc chốc lát nữa sẽ về thôi.”
Triệu Nghiên vừa nói vừa nhìn Kỷ Diễn Nam, “Diên Nam ca ca gầy đi nhiều rồi, thật là vất vả cho huynh. Nay khỏe rồi, có thể nhàn nhã mà bầu bạn cùng Kiều Kiều.”
“Ừm, ta biết rồi.”
Triệu Nghiên bật cười nhìn người có vẻ mặt như thường, chợt nhớ ra điều gì, hơi thu lại nụ cười, “Cha, Diên Nam ca ca, hai người cứ ngồi đây một lát, ta cùng Kiều Kiều vào sân nói chuyện riêng.”
“Được được, các con đều cẩn thận một chút.”
Trở về viện, Thịnh Kiều nghi hoặc nhìn Triệu Nghiên phất tay cho những người khác lui xuống, sắc mặt nàng vẫn còn chút không ổn.
“…Tẩu tẩu, nghe nói ca ca ta thăng quan, rất nhiều người biết tẩu bây giờ đang mang thai, trăm phương ngàn kế muốn nhét thiếp thất cho ca ca ta, chuyện này tẩu biết chứ?”