Ba ngày sau, Linh Hoa Tự tuyên bố Duyên Hà Đại sư viên tịch.
Thịnh Kiều vận y phục tang trắng quỳ ba ngày ở Linh Hoa Tự, về nhà ngủ mê man một ngày một đêm, tỉnh dậy liền thấy Kỷ Diễn Nam với vẻ mặt kinh hãi lo lắng.
“…Kỷ Diễn Nam.”
“Ta đây, Kiều Kiều, ta ở đây…”
Kỷ Diễn Nam ôm chặt lấy nàng, ánh mắt lóe lên vẻ xót xa, xen lẫn kinh hãi.
Nhưng Thịnh Kiều quỳ dưới bức tượng Phật trang nghiêm, có một khoảnh khắc thân thể nàng trở nên trong suốt, mơ hồ. Hắn toàn thân lạnh buốt vọt tới nắm lấy tay nàng, có hơi ấm…
“Kỷ Diễn Nam, ta sẽ không đi, vĩnh viễn không đi.”
“…Ừm, được.”
Thịnh Kiều nhắm mắt tựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp, trước mắt mơ hồ hiện lên những hình ảnh đã phai mờ theo tháng năm.
gia gia nàng tên Thịnh Chí Nam, từ khi nàng có ký ức, gia gia đã là một lão già nhỏ con thích uống rượu, thích ngồi dưới gốc cây ở đầu làng lẩm bẩm xem bói cho người ta.
gia gia là người lớn thương yêu nàng nhất trong nhà, những niềm vui hiếm hoi trong tuổi thơ nàng đều đến từ ông.
Khi gia gia qua đời, nàng mới tám tuổi, chưa hiểu rõ thế nào là sinh ly tử biệt, chỉ ngơ ngác nhìn gia gia tựa như mất đi màu sắc, đưa tay như mọi khi vuốt đầu nàng rồi nói một câu.
Tiểu Kiều nhi đáng thương của ta không hợp với nơi này, sau này sẽ phải chịu khổ lớn…
gia gia, người vẫn thường hát đồng d.a.o cho nàng nghe, đón nàng tan học, dẫn nàng đi mua kem que, mua kẹo, giờ đã nằm gọn trong chiếc quan tài nhỏ bé, nàng gọi thế nào cũng không còn cười hiền đáp lời.
Hạt Dẻ Nhỏ
Sau khi trưởng thành, nàng bị cuộc sống giày vò đến mệt mỏi rã rời, vẫn thường nhớ đến câu nói của gia gia trước lúc ra đi.
Có lẽ gia gia thật sự không phải gã thần côn như dân làng nói, ông đã sớm dự đoán được kiếp sống bi t.h.ả.m và ngắn ngủi của Thịnh Kiều.
Thì ra gia gia vẫn luôn lo lắng cho nàng, đã giúp nàng tìm được nơi phù hợp nhất, chốn nhân gian ấm áp nhất.
Đời này, nàng nhất định phải có được hạnh phúc viên mãn.
…
Đại hôn long trọng diễn ra đúng kỳ hạn, gây chấn động khắp thành.
Thịnh Kiều khoác lên mình bộ hỉ phục đại hồng giá nghìn vàng, mang theo của hồi môn là đôi song sinh quý giá nhất, nắm một đầu dải lụa đỏ bước vào cổng lớn Quốc công phủ.
Các nghi thức bái lạy, tam quỳ cửu khấu, nàng bình tĩnh tự nhiên làm theo chỉ dẫn của hỉ nương. Đợi đến khi khăn che mặt được vén lên, nàng liền đăm đăm nhìn về phía tân lang anh tuấn phong độ.
Giữa tiếng cười đùa huyên náo của khách khứa, hai người định mệnh đã kết nối duyên phận hai kiếp, nhìn nhau mỉm cười.