Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 247

Vệ di nương cẩn trọng lời nói!

Tô ma ma sắc mặt sa sầm, Đó chẳng qua chỉ là một câu nói đùa của bậc trưởng bối mà thôi. Huyện chúa nhà chúng ta chưa từng đính hôn với bất cứ ai. Hơn nữa, Thượng gia đó chẳng qua chỉ là một quan ngũ phẩm hèn mọn, có tư cách gì mà bám víu Lạc An Huyện chúa của chúng ta?

Huyện chúa của chúng ta thân phận thế nào, há có thể nhìn trúng Thượng gia hắn? Chỉ có hạng người không biết xấu hổ, ngu xuẩn tột cùng, thiển cận mới háo hức chạy đến làm đồng bọn với nhau!

Ngươi, ngươi hỗn xược!

Đối mặt với Vệ Minh Phương đang giận sôi máu, Tô ma ma chỉ cười lạnh một tiếng, đầy vẻ khinh thường.

Tam cô nương tự nguyện sa đọa, không thể trách ai khác. Nếu không phải vì bảo toàn thể diện thế giao của hai nhà, che đậy lỗi lầm dạy dỗ không đúng cách của Vệ di nương, Lão phu nhân đã sớm dùng gia pháp rồi. Còn có thể để nữ nhi ngươi an an ổn ổn theo người về nhà làm thiếp, đã là đặc biệt khai ân rồi!

Vệ di nương cũng không cần tức giận. Tam cô nương lúc này, không đúng, Kỷ di nương đã theo Thượng Vinh rời kinh đô hai ngày rồi. Đây là lễ nạp thiếp Thượng gia gửi tới, Vệ di nương hãy giữ gìn cẩn thận, xem như làm kỷ niệm đi!

Ngươi! Ngươi đứng lại cho ta!

Vệ Minh Phương đột nhiên muốn đuổi theo, nhưng lại bị mấy lão bà tử ở cửa chặn lại.

Các ngươi hãm hại nữ nhi ta! Ta không phục! Buông ta ra, ta muốn đi cáo với Quốc công gia, cáo với toàn thiên hạ, là Tần Chi Nguyệt hại nữ nhi ta! Là Kỷ Diễn Nam hại lang nhi ta! Buông ta ra! Ai da!

Mấy lão bà tử khỏe mạnh đẩy nàng ta vào trong nhà, sắc mặt lạnh lùng.

Di nương đừng phí công nữa. Đại công tử của người vẫn còn bị giam trong nhà lao Bộ Hình. Tam cô nương gả đi sớm như vậy có lẽ còn là chuyện tốt đó, ít ra không cần bị liên lụy.

Đồ ch.ó nô tài ngươi câm miệng!

Vệ Minh Phương sững sờ bò dậy, the thé mắng chửi, Đồ ch.ó nô tài ngươi gan to tày trời! Khi ta còn vinh hoa phú quý, các ngươi vẫn còn cọ bồn cầu đấy!

Vâng vâng vâng, chúng tôi đều là hạ nhân ti tiện, nên không dám làm trái lệnh của đương gia chủ mẫu trong phủ. Chỉ đành phải trông chừng kỹ càng người di nương thiếp thất cao quý như người đây!

Cánh cửa rầm một tiếng bị đóng lại và khóa trái.

Hỗn xược! Bọn ch.ó nô tài các ngươi! Mở cửa cho ta ra! Ta muốn tố cáo Tần Nghi bạc đãi thiếp thất và thứ tử nữ! Á! Thả ta ra!

Thịnh Kiều bước vào sân, thấy các ma ma nha hoàn thần sắc lo lắng đều đứng dưới mái hiên, nàng khẽ mím môi đi đến trước cửa, giơ tay gõ nhẹ.

Thanh Nhã, là ta đây.

...Vào đi.

Trong phòng, trên chiếc ghế mềm dưới cửa sổ, một người mặc váy lụa màu xanh lam nhạt, sắc mặt tiều tụy, ngẩn ngơ nhìn hộp gỗ trên bàn.

Thịnh Kiều đóng cửa lại, nhẹ bước đến bên cạnh nàng ngồi xuống, liếc nhìn đôi tay nắm chặt đến trắng bệch trên đầu gối nàng, rồi cúi mắt xuống.

Thanh Nhã, ta xin lỗi...

Ha...

Kỷ Thanh Nhã buồn bã lắc đầu, Nàng có gì mà phải xin lỗi ta chứ? Giúp ta l*t tr*n mặt nạ giả dối của hắn, hay giúp ta vạch trần sự thật hắn và thứ muội của ta lén lút tư tình?

Thịnh Kiều nắm lấy tay nàng, chậm rãi thở dài một tiếng.

Thanh Nhã, bản tính nàng thuần lương, trong sáng thanh khiết. Nàng nên hiểu, vì một tên cặn bã như thế mà đau buồn, không đáng đâu.

Ta biết.

Kỷ Thanh Nhã buồn bã lắc đầu, Ta không đau lòng vì hắn, mà đau lòng vì chính mình. Ta tự cho mình là người đọc nhiều sách, thông minh hơn người, phân biệt rõ đúng sai phải trái, nhưng bấy nhiêu năm qua, lại không nhìn rõ được một người.

Ta lạnh lòng, không cam tâm. Ta rõ ràng đã trao đi sự chân thành, nhưng lại nhận về sự lừa dối và phản bội. Bây giờ ta rất sợ gặp người khác, sợ rằng những người đó cũng đều mang một chiếc mặt nạ giả dối...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn