“Ôi chao, suýt nữa quên mất Đoàn Tử rồi.”
Trịnh thị cũng cười hiền bẻ một chút đút cho Đoàn Đoàn đang ngoan ngoãn há miệng, thần tình mãn nguyện hiền hậu.
phụ nhân trẻ đứng sau Tần thị khẽ híp mắt, ánh mắt dò xét dừng trên người Thịnh Kiều.
Triệu Nghiên và Kỷ Thanh Nhã đã sớm quen với sự thân thiết của Trịnh thị và Tần thị với cặp song sinh, thấy cũng không lạ, nhưng tại đó còn có rất nhiều quan quyến khác, tất cả đều ngạc nhiên nhìn hài tử trong lòng hai người.
“Thái phu nhân, Quốc công phu nhân, đây là cặp song sinh phải không ạ, thật xinh đẹp quá.”
“Đúng vậy, ta vừa vào đã thấy rồi, Quốc công phu nhân, đây là con của nhà nào vậy ạ?”
Tần thị mỉm cười nhìn về phía Thịnh Kiều.
“Đây là con của Thịnh gia nương tử.”
Thịnh Kiều đứng dậy khẽ khuỵu gối với mấy vị quan quyến đang hỏi, “tiểu hài tử nghịch ngợm ồn ào, đừng làm phiền các vị phu nhân thì tốt rồi.”
Chuyện Thịnh gia kết thân với Hầu phủ đã từng gây xôn xao một thời, mọi người cũng đã biết, liền ôn hòa cười gật đầu.
“Thịnh nương tử thật có phúc, cặp song sinh này lớn thật tốt.”
“tiểu hài tử bao nhiêu tuổi rồi ạ, chân nhỏ rất khỏe khoắn, chắc đã biết nói biết đi rồi chứ?”
Thịnh Kiều mỉm cười từng người đa tạ và trả lời, “Tháng sau mới tròn một tuổi ạ, chỉ mới học được cách gọi nương thân, đòi bánh ngọt để ăn, có người đỡ thì biết đi rồi…”
Trên hành lang tiền viện, Trương ma ma trở về phủ giúp việc, nhỏ giọng bẩm báo.
“Thế tử cứ yên tâm, cô nương ứng phó rất tốt, ngoại trừ Đại thiếu phu nhân Tây sương viện, những người khác đều không có gì khác lạ.”
Kỷ Diễn Nam khẽ gật đầu, “Ừm, theo dõi cẩn thận.”
“Dạ.”
“Diên Nam.”
Một nam nhân y phục hoa lệ từ đình viện đối diện đi tới, nụ cười ôn hòa, dáng vẻ nhã nhặn.
“Sao lại đến đây vậy?”
Kỷ Diễn Nam ung dung bất biến, ánh mắt lạnh nhạt.
“Huynh trưởng có chuyện gì sao?”
Kỷ Nghiễn Xuyên cười bất đắc dĩ lắc đầu, “Chẳng phải là các trưởng bối muốn gán ghép cho đệ sao, một mình ta không ngăn nổi, Cha bảo ta đến tìm đệ qua đó.”
“Đa tạ.”
Kỷ Diễn Nam lãnh đạm liếc hắn một cái, khóe mắt khẽ nhếch lên một tia châm biếm, đoạn cất bước đi về phía tiền viện.
“…”
Kỷ Nghiễn Xuyên nụ cười biến mất, ánh mắt lạnh lẽo.
“Phu quân?”
Dương Mạn Vân từ hành lang vội vàng bước ra, ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh canh giữ, đoạn kéo trượng phu vào đình nghỉ mát trên mặt hồ.
Kỷ Nghiễn Xuyên nhíu mày hất tay nàng ra ngồi xuống, vẻ mặt âm u, “Trong nhà mình mà lén lút làm gì vậy?”
“…Phu quân, chàng còn nhớ cặp song sinh thiếp từng nói với chàng không?”
“Là con của Thịnh gia có quan hệ với Hầu phủ đó sao, có chuyện gì?”