Thịnh Kiều suy tư gật đầu, “Ta từng nghe nói một số ma ma lớn tuổi xuất cung đều được triều đình cấp dưỡng, vậy vị Hàn ma ma này cũng như vậy sao?”
“Đúng vậy, nhưng nàng ấy cũng chẳng cần ai cấp dưỡng, dù sao cũng xuất thân là cung nữ có kiến thức và kinh nghiệm, thông hiểu lễ nghĩa, cầm kỳ thi họa cái gì cũng tinh thông, các thế gia vọng tộc ở kinh thành đều tranh giành nhau dùng trọng kim mời nàng đến dạy dỗ các tiểu thư khuê các trong nhà, rất được tôn trọng.”
Triệu Nghiên nói rồi hơi hạ giọng, “Ta còn nghe nói không ít nhà giàu có muốn nạp nàng làm thiếp, hoặc cưới làm kế thất điền phòng, nhưng nàng đều nhất nhất từ chối, không ít người còn tư hạ bàn tán nàng có phải đã được nhà quyền quý nào đó định sẵn rồi không… À đúng rồi, muội sao lại đột nhiên hỏi về nàng ấy?”
Thịnh Kiều chớp chớp mắt.
“Tẩu tẩu, người có dám nghe chuyện bát quái của công phụ người không?”
“À? Ý gì cơ?”
Triệu Nghiên ngây người, một lát sau mới phản ứng lại sợ hãi bịt miệng, “cha, cha, và, và Hàn ma ma?!”
“Đúng vậy, người có dám nghe không?”
“…Ưm, ta, ta có thể lén nghe không? Người đừng nói cho ca ca của người…”
“Phụt! Tẩu tẩu người thật đáng yêu.”
Thịnh Kiều không nhịn được cười, “Ta cũng mới phát hiện không lâu, từ khi người tam triều hồi môn trở về, Hàn ma ma liền rời khỏi nhà ta, sau đó ta liền phát hiện cha ta thường xuyên ra ngoài, nhưng không phải lần nào cũng là đi tìm cha người nói chuyện uống rượu, cũng không phải đi đến đầu hẻm xem người ta chơi cờ.”
“Ban đầu ta còn không để ý, nhưng mấy hôm trước ta phát hiện ông lén mang điểm tâm ta làm ra ngoài, thế nên ta liền bảo Tiểu Đông theo dõi ông hai ngày, phát hiện người ông đi gặp, chính là Hàn ma ma.”
Triệu Nghiên bụm miệng, vẻ mặt đầy tò mò.
“Nhưng Hàn ma ma là người ôn hòa lễ độ, lúc ở nhà chúng ta, hình như cũng không có tiếp xúc gì với cha mà?”
Thịnh Kiều xòe tay, “Ta cũng không rõ lắm, chỉ là cảm thấy cha bây giờ có chút lén lút, ta sợ ngược lại sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt cho Hàn ma ma.”
Triệu Nghiên liên tục gật đầu, “Kỳ thực ta cũng thấy cha khá cô đơn, bà mẫu qua đời nhiều năm như vậy ông ấy vẫn luôn một mình, tuy trong nhà có hai hài tử nên rất náo nhiệt, nhưng dù sao ông ấy cũng còn trẻ, rốt cuộc vẫn cần một người tâm giao bầu bạn mới tốt, nếu đối phương là Hàn ma ma, ta cũng thấy rất tốt.”
“Ừm, đã vậy Tẩu tẩu cũng nói tốt, vậy thì ta sẽ nói chuyện tử tế với cha.”
Đêm đến, hai huynh muội bước vào sân của phụ thân.
Thịnh Liêm đang hí hoáy với những thanh tre vót, bên cạnh đặt hai chiếc sàng tròn đã được đan xong, thấy lang nhi nữ nhi bước vào liền hơi sững sờ.
“Giờ này sao lại qua đây? Các con đã ngủ chưa?”
“Vâng, đã ngủ rồi, cha, sao người lại làm thứ này nữa? Dùng để đựng gì vậy?”
“Ưm, không đựng gì cả, chỉ là rảnh rỗi làm chơi thôi…”
“Ồ.”
Thịnh Kiều ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, mím môi cười trộm.
Tiểu Đông nói những chiếc sàng phơi thảo d.ư.ợ.c của Hàn ma ma trong viện đều rất quen mắt…
Thịnh Liêm rất không tự nhiên đặt chiếc sàng sang một bên che lại, có chút nghi hoặc hỏi: “Huynh muội các con cùng đến đây, có chuyện gì sao?”
“Vâng, có chuyện muốn hỏi người, người ngồi xuống đi ạ.”
Thịnh Kiều vừa nói vừa rót một chén trà đưa cho ông, “Cha, người có phải có người trong lòng rồi không?”
“Khụ!”
Thịnh Liêm sặc trà, trên khuôn mặt đã tròn trịa hơn nhiều nổi lên vệt hồng, lúng túng phủi áo nhìn nữ nhi.
“Kiều Kiều, con nói gì vậy…”
Thịnh Nguyên ở một bên có chút bất đắc dĩ mở miệng, “Cha, ta và Kiều Kiều đều biết cả rồi.”
“…Biết, biết cái gì?”
Thịnh Kiều buồn cười nhìn nam nhân lớn tuổi mặt đỏ bừng, “Hàn ma ma phẩm hạnh đoan chính, có thân phận có địa vị, người nếu có ý với người ta thì hãy quang minh chính đại đến cầu thân, làm gì phải lén lút như vậy, ngày tháng lâu dần để người ngoài nhìn thấy, chỉ sợ sẽ có lời không hay đồn ra.”
Thịnh Liêm ngớ người, “Con, con làm sao biết được?”
“Người đừng quản con biết bằng cách nào, cha, người có ý với Hàn ma ma, vậy người đã hỏi người ta có phải cũng có tâm ý với người chưa, chuyện này không nên che che đậy đậy, kẻo làm lỡ dở người ta.”
Hạt Dẻ Nhỏ
“…Ta từng nói muốn đi cầu thân, nhưng nàng, nàng nói nương tử của A Nguyên thân phận cao quý, lại vừa mới về nhà chưa lâu, nàng không thể, không thể…”
Thịnh Kiều nhướng mày, “Vậy là, Hàn ma ma cũng có tâm ý với người, chỉ là vì sợ Tẩu tẩu ta không thích, nên mới từ chối lời cầu thân của người?”
Thịnh Liêm gãi đầu, “Đại khái là ý đó… Ta cũng từng nghĩ đến điều này, tức phụ dù sao cũng mới gả vào, ta là trưởng bối, không thể hành sự như vậy…”
Thịnh Nguyên mím môi, trong mắt lóe lên một tia cười ý.
“Cha, A Nghiên cũng biết rồi, nàng nhờ ta chuyển lời cho người, nàng rất thích Hàn ma ma.”
“À?”
……