Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 204

Tần thị không khỏi nhìn thêm mấy lần, càng thêm nghi hoặc.

Hiểu con không ai bằng Nương, Diên Nam từ nhỏ đã không thích ồn ào, cũng chưa bao giờ có nét mặt tử tế với con cái của bạn bè hay người thân, không dọa khóc con nhà người ta đã là tốt lắm rồi, chứ đừng nói đến việc thân mật ôm ấp cưng chiều như vậy.

Chẳng lẽ Diên Nam thật sự thích hai hài tử đến thế, nên yêu luôn cả Thịnh nương tử sao…

Thịnh Kiều cảm nhận ánh mắt Tần thị liên tục đổ dồn về phía mình, vẫn tự nhiên khẽ nói chuyện với Triệu Nghiên.

Có vẻ người của Ngu tỷ tỷ đã thành công truyền lời đến tai Tần thị rồi.

Không ngoài dự đoán của Thịnh Kiều, Tần thị xuất thân danh gia vọng tộc không hề biểu hiện chút bất thường nào, ôm hài tử nói cười như thường, cho đến khi yến tiệc kết thúc.

Ngoài cửa lớn, Thịnh Kiều theo tẩu tẩu lên phía trước xe ngựa, rồi mới quay người đưa tay ôm lấy Viên Viên do Kỷ Diễn Nam đưa tới, khẽ gật đầu nói một tiếng đa tạ rồi bước vào trong xe.

Còn bên cạnh cửa sổ xe, Tần thị vô cùng kinh ngạc nhìn lang nhi đang mỉm cười.

Nếu nàng không nhìn lầm, khi lang nhi đưa hài tử, lòng bàn tay đã chạm vào mu bàn tay của Thịnh gia nương tử…

Diên Nam từ khi còn bé đã nghiêm cẩn như một lão nhân, đừng nói là v.ú nuôi và các bà v.ú phục vụ, ngay cả nàng cũng ít khi có tiếp xúc cơ thể, cực kỳ giữ lễ.

Làm một người Nương thân, nàng đương nhiên cũng tinh ý phát hiện thói quen này của lang nhi, trước đây thì thấy khá tự hào, nhưng càng về sau khi lang nhi lớn hơn, hắn đã từ chối tất cả nha hoàn mà cha nương sắp xếp vào phòng hắn, chỉ giữ lại Mục Ninh và Mục Viễn vài tên cận vệ, trong viện Đông sương ngoài các bà v.ú giặt giũ ra, không tìm thấy một tiểu cô nương nào, lạnh lẽo như một ngôi chùa hòa thượng.

Hạt Dẻ Nhỏ

Thế nhưng giờ đây nàng lại phát hiện, lang nhi nàng đối với Thịnh nương tử và hai hài tử, lại không hề có chút né tránh nào…

“…Diên Nam, lên xe của Nương thân đi.”

Kỷ Diễn Nam đang chuẩn bị lên ngựa hơi khựng lại.

“Vâng, Nương thân.”

Tô ma ma hiểu ý ánh mắt chủ tử, bèn xuống xe và lên xe ngựa của Kỷ Thanh Nhã phía sau.

Xe ngựa từ từ khởi động, trong khoang xe, mẫu nhi hai người im lặng nhìn nhau.

“…Diên Nam, con rất thích cặp song sinh tử nhà Thịnh gia ư?”

“Vâng.”

Tần thị khẽ dừng lại, “Hiếm khi thấy con bằng lòng thân cận với tiểu hài tử, nhưng Thịnh nương tử thủ tiết khó khăn, con lại chưa thành hôn, nếu tiếp xúc nhiều, khó tránh khỏi sẽ mang đến lời đồn không hay cho chính con, cũng như cho Thịnh nương tử, con có hiểu ý của Nương thân không?”

Kỷ Diễn Nam khẽ gật đầu, “Con biết, Nương thân, Thịnh Kiều nàng ấy không phải quả phụ.”

“…Cái gì?”

“Nương thân, vào lúc này, con tạm thời không thể nói rõ nguyên do cho người, người hãy cho con chút thời gian, đợi thời cơ chín muồi, con tự khắc sẽ nói thật.”

“……”

Tần thị mơ hồ, nhìn chằm chằm lang nhi một lúc lâu.

“Được, con xưa nay luôn nghiêm cẩn giữ lễ, Nương thân sẽ chờ ngày con nói thật, nhưng trên phố đã có lời đồn thổi, con hãy chú ý nhiều hơn.”

Kỷ Diễn Nam mỉm cười, “Đa tạ Nương thân thấu hiểu, con sẽ xử lý ổn thỏa.”

“…Hiểu con không ai bằng Nương thân, Nương thân biết tâm tính của con, không phải là kẻ làm càn.”

Tần thị u buồn thở dài, “Sáng nay cha con lại nhắc đến chuyện Dương gia, ta đã thay con từ chối rồi, nhưng có người bên Tây sương viện châm dầu vào lửa, e rằng chuyện này còn chưa thể xong xuôi, Nương thân sợ phụ thân con thật sự sẽ náo loạn đến ngự tiền, đến lúc đó e rằng khó mà xoay chuyển được…”

“Nương thân yên tâm, hắn làm không được, cũng không dám làm.”

Kỷ Diễn Nam thần sắc đạm mạc cụp mắt, “Hiện nay Long thể của Bệ hạ không an, triều cục chấn động, cha xưa nay thường cơ hội, không thể nào vào thời điểm mấu chốt này mà lại đứng ra làm kẻ nổi bật.”

“Nói là vậy, nhưng Diên Nam à, nếu vạn nhất Bệ hạ có chuyện gì… tuổi của con không thể chậm trễ thêm nữa…”

“Nương thân, người có yêu cầu gì về gia thế thân phận đối với chính thê tương lai của con không?”

Câu hỏi không đầu không cuối khiến Tần thị sững sờ, khẽ nhíu mày.

“Lời này là sao, ngoại tổ gia con đời đời là môn đệ thư hương thanh quý, danh tiếng đoan chính, ghét nhất kiểu mắt cao hơn đầu, giẫm đạp người khác để leo cao. Tuy con quý là Quốc công Thế tử, nhưng nếu đối phương là một nữ tử gia thế trong sạch, hiền thục, hòa thuận với con, bất kể thân phận cao thấp, Nương thân cũng tất nhiên sẽ tôn trọng ý của con.”

Kỷ Diễn Nam thần sắc thêm vài phần ôn hòa.

“Nương thân từ nhỏ được ngoại tổ phụ dạy dỗ, tấm lòng khoáng đạt, khoan dung nhân hậu.”

Tần thị ưu sầu thở dài, “Chỉ tiếc cha con thích bon chen… Ta cũng không hiểu, hắn xưa nay lòng cao khí ngạo, sao lại có thể coi trọng Dương gia dơ bẩn đến vậy…”

“Bởi vì hắn cần bạc để bù đắp khoản lỗ hổng.”

“Khoản lỗ hổng gì?”

Kỷ Diễn Nam mắt hơi lạnh, đưa tay rót một tách trà cho Nương thân.

“Kỷ Nghiễn Xuyên đã gây họa ở Dương Châu, tổn thất bốn mươi vạn lượng bạc, cần gấp tiền của nhạc gia để bù vào, nhưng Dương gia nhân cơ hội này mà đưa ra giao dịch với cha, muốn con cưới nữ nhi Dương gia làm chính thê, Quốc công phủ liền có thể nhận được sự giúp đỡ hết mình của Dương gia.”

Bốp!

Tần thị đập mạnh xuống bàn trà, vẻ mặt kinh ngạc và tức giận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn