Thịnh Kiều khi đi tiền sảnh đón lang nhi, mấy chủ nhân Triệu gia đều có mặt, nhưng hai tiểu tử vẫn ở trong lòng Kỷ Diễn Nam.
Nhìn vẻ mặt thất vọng của Bạch Mạt Lị, chắc là không dám giật lấy hài tử từ trong lòng Thế tử.
Liếc nhìn vạt áo nhăn nhúm của Kỷ Diễn Nam, Thịnh Kiều khá lúng túng tiến lên vươn tay.
“Hài tử náo loạn, mong Thế tử thứ lỗi.”
Đáng đời, ai bảo ngươi vô sự lại giành con người ta chơi.
“Lạch cạch~”
Viên Viên nắm lấy tay nương thân liền theo đà bò qua. Đoàn Đoàn vẫn ngoan ngoãn ở yên, mỉm cười không răng với nương thân.
Thịnh Kiều nhịn không được đưa tay nhéo nhéo gương mặt nhỏ của hắn, đem Viên Viên giao cho Tiểu Đông đứng một bên. Khi vươn tay ôm Đoàn Đoàn, không ngờ lại bị bàn tay ấm áp của nam tử chạm lên mu bàn tay. Hơi sững sờ, nàng vội vàng bế lang nhi lùi lại.
“…Đa tạ Thế tử.”
“…Không cần.”
Viên Viên đã được Trương thị bế qua, Bạch Mạt Lị chộp được cơ hội bế lấy Đoàn Đoàn, cười tủm tỉm hôn một cái lên gương mặt nhỏ nhắn mềm mại.
“Kiều Kiều, thế này là về rồi sao, không nán lại thêm chút nữa ư?”
Thịnh Kiều nhìn chằm chằm vào ánh mắt kỳ lạ kia, cả người không tự nhiên.
“Cha ta còn đang chờ ở Vọng Phong tiểu viện để ngắm các cháu. Hôm nay cứ về trước, ngày khác sẽ lại ghé.”
“Ưm, được rồi, vậy ta tiễn muội.”
Trương thị quyến luyến hôn một cái lên cái đầu nhỏ của Viên Viên, đem người giao cho Tiểu Đông vừa nói, “Mạt Lị, đừng quên bảo hạ nhân tiện đường đem lễ vật của Quốc công phu nhân đưa cho Kiều nha đầu.”
“Vâng, Nương thân.”
Đây đã là lần thứ ba Đoàn Đoàn Viên Viên nhận lễ của Quốc công phu nhân.
Thịnh Kiều cũng bất đắc dĩ gật đầu, “Thịnh tình khó chối từ, vậy xin bá mẫu thay A Kiều tạ ơn Quốc công phu nhân. Ngày khác A Kiều nhất định sẽ đích thân dẫn bọn trẻ đến tạ ơn Quốc công phu nhân.”
“Ha ha, không cần không cần, đều là những món đồ nhỏ cho bọn trẻ chơi thôi. Về đi, trên đường cẩn thận một chút nhé.”
“Vâng, vậy A Kiều xin cáo từ trước.”
Kỷ Diễn Nam tiễn chân một hàng người ra khỏi cửa sảnh, vô thức nắm chặt lòng bàn tay vẫn còn lưu lại một chút xúc cảm se lạnh, nghiêng đầu nhìn Trương thị.
“Bá mẫu, Nương thân con đã tặng lễ vật cho bọn trẻ sao?”
Trương thị cười ha ha gật đầu, “Chẳng phải sao, cứ cách vài ngày lại gửi đến đây cất giữ đó, đặc biệt dặn dò mỗi lần đợi Đoàn Đoàn Viên Viên đến thì mang về. Hôm nay Kiều nha đầu chỉ đến một lát thôi, nếu không ta còn phải đi báo cho bà ấy một tiếng để qua xem bọn trẻ nữa chứ.”
“…Nương thân, rất thích hai hài tử này sao?”
“Ai, đó là cực kỳ yêu thích đó, mấy lần Kiều nha đầu đến thăm A Nghiên, lần nào Nương thân con cũng qua bế bọn trẻ, ta còn không giành lại được bà ấy.”
Trương thị nói đoạn khẽ thở dài một tiếng, “Diên Nam, Nương thân con vốn trầm tĩnh, ta cũng là lần đầu thấy bà ấy bận tâm lo lắng đến hai hài tử nhà người khác như vậy. Suy cho cùng, là hai hài tử giống con lúc nhỏ đó. Con thân là người làm con, nên hiểu nỗi khổ tâm trong lòng bà ấy.”
“…Bá mẫu dạy bảo, Diên Nam đã ghi nhớ.”
Kỷ Diễn Nam rũ mắt đứng dậy chắp tay, “Trời đã không còn sớm, Thế bá, Bá mẫu, Diên Nam xin cáo từ trước.”
“Ừm.”
Trương thị tiễn người mang khí chất thanh phong lãng nguyệt ra cửa, trên mặt thêm một tia sầu muộn.
“Hầu gia có biết, Diên Nam từng có chuyện cũ với Thanh Hà huyện chúa kia không?”
Triệu Hầu hơi sững sờ lắc đầu, “Chưa từng nghe qua, vị Thanh Hà huyện chúa kia chẳng phải đã sớm gả vào Thừa tướng phủ rồi sao, phu nhân vì sao lại có hỏi như vậy?”
“Hoặc là ta nghĩ nhiều rồi, chỉ là cảm thấy Diên Nam mãi không chịu thành thân, liệu có phải đã có người trong lòng hay không, ta là lo lắng thay Tần tỷ tỷ đó.”
“Phu nhân chắc hẳn đã lo nghĩ nhiều rồi, Diên Nam từ nhỏ cũng là do ta nhìn lớn lên, tính tình cô lãnh chưa từng có chuyện phong hoa tuyết nguyệt như vậy. Ta lại cảm thấy Diên Nam chỉ là người có nhãn quang cao, tâm khí cũng cao, chưa từng gặp được người mà hắn vừa ý mà thôi. Huống hồ phu nhân chẳng phải từng nói với ta, Viên Ngọc đại sư của Liên Hoa Tự đã bói cho Diên Nam một quẻ, nói rằng chủ về hôn nhân của hắn đến chậm, nhưng ắt sẽ là vận số tốt đẹp con cái đầy nhà sao.”
“Ai da, hy vọng mọi chuyện đều như lời đại sư nói vậy. Vậy thì Tần tỷ tỷ của ta cũng coi như đã vượt qua khó khăn rồi.”
…