Bởi vì nụ hôn an ủi này, Tần thị cứ thế ôm chặt hài tử không chịu buông tay, hận không thể tháo hết những thứ quý giá trên người ra mà tặng cho nó.
Lục thị và Bạch thị sau khi lo xong việc nhà cũng đến ngồi trò chuyện, luân phiên ôm Viên Viên đang y nha đáng yêu, tiếng cười nói rộn ràng.
Món điểm tâm do Thịnh Kiều làm được mang lên, còn chưa kịp bày biện xong đã bị Viên Viên nhanh tay chộp lấy một miếng bánh kem cuộn bỏ vào miệng, khiến mọi người cười phá lên.
hài tử bé tí thế này mà động tác sao nhanh vậy chứ.
Lục thị đang ôm Viên Viên, vừa buồn cười nói vừa bóc mở bàn tay nhỏ mũm mĩm đầy sức lực để lau đi miếng bánh dính nhớp, đột nhiên hơi nhíu mày nghiêng đầu.
Đa đa đa!
Viên Viên gặm gặm bàn tay nhỏ chưa lau sạch, trợn tròn mắt nhìn bàn đầy đồ ngọt, hưng phấn đạp chân.
Cẩn thận!
Kỷ Thanh Nhã nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Viên Viên đang nhào tới, Lục thị cũng vội vàng đưa tay ôm chặt lấy, sợ đến toát mồ hôi lạnh cả lưng.
Nàng suýt nữa tuột tay rồi!
Mọi người cũng sợ không ít. Thịnh Kiều thấy sắc mặt Lục thị hơi tái, liền bước tới khẽ đ.á.n.h vào m.ô.n.g Viên Viên mấy cái: hài tử nghịch ngợm này thường xuyên dọa ta và Tiểu Đông như vậy. Đại tẩu có bị dọa không?
A nha~
Lục thị vội vàng lắc đầu, an ủi xoa xoa m.ô.n.g Viên Viên: Không trách hài tử, là ta nhất thời không ôm vững nên suýt nữa làm ngã hài tử, may mà không sao.
A đa đa!
Viên Viên bị đ.á.n.h bĩu môi nhỏ, thấy có người giúp lời thì lại cười hì hì, đưa bàn tay nhỏ còn dính bánh tới bên miệng Lục thị.
Ha ha, Viên Viên muốn đút ta ăn bánh sao, thật là hài tử ngoan... Ứ ực!
Lời còn chưa dứt, Lục thị đột nhiên khẽ nhíu mày liễu, nghiêng đầu, nôn khan một tiếng.
Đại tẩu sao vậy, không sao chứ?
A Tuyết, sao vậy?
Không, không sao...
Lục thị ôm n.g.ự.c lắc đầu, liếc nhìn bàn đầy bánh ngọt tinh xảo, đột nhiên che miệng quay người nôn khan mấy tiếng.
...
Mọi người đồng loạt trợn tròn mắt, Trương thị hít một hơi lạnh vội vàng đi đến bên cạnh tức phụ, Thịnh Kiều cũng vội vàng bế Viên Viên lên.
A Tuyết? Con, con...
Lục thị nôn mấy cái, khóe mắt hơi đỏ, nhíu mày nuốt nước bọt: ...Cái, cái mùi bánh ngọt này, ta ngửi thấy hơi khó chịu, khụ...
Trương thị tay đều run rẩy: Lưu ma ma, mau, mau đi mời một đại phu về!
Vâng, vâng!
Hạt Dẻ Nhỏ
Lưu ma ma nhanh chân đi ra, vừa hay gặp phụ tử ba người người nhà họ Triệu trở về, vội vàng hỏi han qua loa rồi chạy nhanh ra cửa.
Ưm? Lưu ma ma sao vậy?