Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 16

Làm một cái bánh cho Thịnh Liêm dùng làm bữa sáng, hai huynh muội trước tiên đi lấy áo bông, vừa ra khỏi nhà sau thì Lưu Đại Nương cũng vừa về tới.

“Chào Đại Nương buổi sớm ạ.”

“Ôi, chào buổi sớm. hai ngươiđi đâu thế?”

“Chẳng là hôm qua đã nhận được khế ước quầy hàng rồi, bây giờ đi tiệm may lấy áo bông đã đặt hôm qua, sau đó ra ngoài mua ít nguyên liệu, chuẩn bị ngày mai khai trương mở hàng ạ.”

“Ối chà, đã giải quyết xong nhanh vậy rồi sao? Ta còn đang định hỏi xem ngươi có cần thúc thúc nhà ngươi đi giúp một tay không chứ, lão ấy quen biết nhiều người hơn, sợ bọn trẻ các ngươi không hiểu. Quầy hàng ở đâu vậy, ta sẽ bảo người quen gần đó giúp để mắt một chút.”

“Ngay ngoài hẻm, bên cạnh tiệm cầm đồ đối diện, rất gần ạ. Sau này có gì không hiểu, ta chắc chắn sẽ đến làm phiền Đại Nương và thúc thúc nhiều.”

Thịnh Kiều nở nụ cười rạng rỡ vừa nói vừa từ trong lòng lấy ra một gói giấy, “Đại Nương, đây là bánh do con làm, Đại Nương mang về cho Đại Thúc và mấy hài tử nếm thử ạ.”

“Ối, thế này thì không được!”

Lưu Đại Nương cười đẩy lại, “Ta nói sao hôm qua lại thơm lừng như vậy, hóa ra là ngươi làm bánh à. Ngươi còn chưa khai trương, chỗ nào mà chẳng cần tiền bạc, Đại Nương nhận tấm lòng là được rồi. Mang về cho Cha ngươi ăn nhiều một chút, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng.”

Thịnh Kiều kiên trì nhét vào tay bà, “Đại Nương, Đại Nương cứ xem như giúp con thử hương vị vậy, cũng nhờ tiếng tốt của Đại Nương và Đại Thúc mà chưởng quỹ tiệm tạp hóa mới tính rẻ đi nhiều cho con , con đã chiếm hời rồi, chút đồ này có đáng là gì, sau này còn cần Đại Nương và bà con hàng xóm chiếu cố công việc làm ăn của con nhiều hơn nữa.”

“Ôi, cái miệng nhỏ của ngươi đúng là khéo léo quá chừng!”

Lưu Đại Nương mày giãn mắt cười, “Được thôi, vậy Đại Nương nhận tấm lòng của ngươi. Chúc ngươi buôn bán hồng phát, bình an vô sự nhé. Ôi chà, cái bánh này ngửi sao mà thơm thế này…”

“Đa tạ Đại Nương, Đại Nương về nhà nếm thử cho kỹ nhé, con và ca ca đi trước đây ạ.”

“Ôi, được…”

Thịnh Nguyên ngượng nghịu gật đầu với phụ nhân, nhón chân theo kịp muội muội ra khỏi hẻm, mới thì thầm mở lời.

“Kiều Kiều, muội không phải nói Lưu Đại Nương này hơi ham chút lợi nhỏ sao, sao muội vẫn nói chuyện hợp thế?”

Thịnh Kiều cười lắc đầu, “Trên đời có mấy ai không ham chút lợi nhỏ đâu, chỉ xem ham như thế nào thôi. Kiểu của Lưu Đại Nương chỉ là chuyện nhỏ nhặt, chẳng đáng kể. Đã nhận lợi của người thì khó tránh bị ràng buộc thôi, cho bà ấy thêm một chút món hời nhỏ tự nhiên sẽ nghiêng về phía muội.”

“Ca ca, kỳ thực ta đã muốn nói với huynh từ sớm rồi, huynh là người đọc sách, trong lòng có tầm nhìn, tầm mắt nhìn cao hơn là lẽ tự nhiên, nhưng cũng phải hiểu một chút về tâm lý và sinh thái của dân thường bình thường nhất. Đừng chỉ đắm chìm mãi trong thế giới thuần khiết của sách vở, cần phải tiếp xúc nhiều hơn với "địa khí".”

“… Địa khí?”

Thịnh Nguyên vẻ mặt nghi hoặc hỏi lại, “Địa khí là gì?”

“Ừm, ví như việc cày ruộng đi, Cha tuy xuất thân nông hộ, nhưng Nương lại là tiểu thư xuất thân từ thư hương môn đệ, huynh từ nhỏ đã cùng Nương đọc sách biết chữ, tự nhiên cũng nhiễm chút khí chất thanh cao, cô ngạo của kẻ sĩ từ cốt cách của nàng.”

“Huynh từ bé đã đi theo con đường thi khoa cử đỗ bảng, cho nên Cha cũng chưa bao giờ cho huynh xuống đồng làm nông, bản thân dù có mệt mỏi thế nào cũng phải cung cấp cho huynh đến thư quán, chỉ vì không muốn huynh sau này cũng làm một kẻ chân lấm tay bùn như ông ấy.”

Thịnh Kiều quay đầu nhìn người đang trầm tư một cái, tiếp tục nói: “Cho nên, huynh tuy cũng là con cái nhà nông, nhưng đối với việc cày cấy trồng trọt lại biết rất ít. Đối với những thị phi nhỏ nhặt, mâu thuẫn vụn vặt tầm thường đến cực điểm trong thôn cũng ít khi chú ý, vậy tự nhiên cũng không thể cảm nhận được tâm trạng vui mừng khôn xiết của nông dân khi cày cấy vất vả, gặt hái bội thu vào mùa thu, cùng với những cảm xúc phức tạp khác nhau của bá tánh đối với các sự việc, muôn mặt nhân gian.”

“Ca ca, muội nói những điều này không phải là muốn huynh chính mình ra đồng cày cấy nếm trải khổ cực, cũng không phải muốn huynh mỗi ngày đi nghe chuyện tầm phào của mấy bà thím hàng xóm, chỉ là muốn huynh bình thường phải dụng tâm chú ý quan sát những điều vụn vặt trong cuộc sống thường ngày của bá tánh.”

“Như vậy sau này huynh làm quan phụ mẫu một phương, là có thể cảm nhận sâu sắc hơn dân sinh dân tình, đối với quan lộ của huynh cũng cực kỳ hữu ích, không phải sao?”

“…”

Thịnh Nguyên chớp chớp mắt, chậm rãi gật đầu, “Kiều Kiều, sao muội lại hiểu những điều này vậy?”

Thịnh Kiều nhướn mày cười, “Không phải đã nói rồi sao, chồng sách cũ trong phòng huynh muội đều đã đọc hết cả rồi, trong sách có nhà vàng mà.”

“… Nhưng mấy quyển của ta chỉ là sử sách thôi mà.”

“Ơ, đúng vậy, chính là sử sách, muội chính là muốn huynh học tập tư duy trị thế của những đại nhân vật trong sử sách, nhiều hơn nữa thấu hiểu dân tình, thâm nhập lòng dân, đúng không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn