Lục thị sững sờ hoàn hồn, vội vàng múc thêm nửa thìa đưa đến miệng Đoàn Đoàn đang ngồi khoanh chân, nhìn hắn ngoan ngoãn há miệng ăn vào, Viên Viên bên cạnh lại ghé sát lên, há cái miệng nhỏ hồng hào ê a chờ mớm.
Bạch thị và Triệu Nghiên đáng yêu đến nỗi ôm tim xuýt xoa, ma ma thân cận của Lục thị bên cạnh lại lặng lẽ quay lưng đi lau nước mắt, còn Lục thị cũng hai mắt đỏ hoe, cố nén nước mắt đút bột cho hai hài tử, lòng tràn đầy vui sướng.
Thịnh Kiều cười tủm tỉm chống cằm nhìn, Tiểu Đông ngẩng cao đầu ưỡn ngực, mặt đầy tự hào.
Đoàn Đoàn Viên Viên nhà nàng đúng là nhóc con b.ú sữa ăn khỏe nhất!
Hai nhóc mập ăn nửa bụng đã nhận được hai chiếc vòng cổ vàng nặng trịch làm lễ tạ. Bạch thị sốt ruột dẫn người trở về sương phòng viện của mình, y theo cách đó lại đút thêm một chén bột gạo, hưởng thụ một phen cảm giác thỏa mãn khi làm Nương thân sớm, cũng tặng hai chiếc vòng tay vàng mang từ nương gia đến.
Quà tặng của bốn nữ chủ nhân Hầu phủ chất đầy nửa xe, lại thêm phụ tử ba người người Triệu gia mỗi người tặng một đôi ngọc bội. Thịnh Kiều mặt đầy hổ thẹn tạ ơn, khi cùng cha và huynh trưởng chuẩn bị lên xe, thấy một chiếc xe ngựa giản dị tao nhã dừng lại.
Triệu Nghiên tiến lên, “Thanh Nhã, sao giờ này muội mới đến vậy?”
Từ xe ngựa bước xuống là một nữ tử đoan trang, tao nhã, cười duyên dáng hành lễ với các bậc trưởng bối rồi mới trả lời, “Vừa rồi có việc bận nên chậm trễ.”
“Không sao, dù sao sau này cũng có thể thường xuyên tụ họp, Kiều Kiều, đây là bạn thân khuê phòng của ta, Kỷ Thanh Nhã, Lạc An huyện chúa.”
Thịnh Kiều sững sờ, vội vàng đứng cạnh phụ thân chuẩn bị quỳ lạy hành lễ, nhưng bị Triệu Nghiên một tay đỡ lấy.
Mà Kỷ Thanh Nhã cũng tiến lên một bước giơ tay đỡ hờ, “Thịnh gia muội muội đã là bạn của A Nghiên, không cần đa lễ.”
“Đa tạ huyện chúa.”
“I nha~~”
Viên Viên há miệng nhỏ, đạp chân vươn tay về phía Kỷ Thanh Nhã.
Thịnh Kiều day trán, tên Tiểu tử này hôm nay chắc lại nghĩ cứ cười với người ta là có thể nhận được đồ chơi rồi…
Kỷ Thanh Nhã hơi mở to mắt, theo bản năng vươn tay bị bàn tay nhỏ mập mạp mềm mại nắm lấy, lòng hơi tê dại, kinh ngạc nhìn hai nhóc con b.ú sữa giống hệt nhau.
“A Nghiên nói thật không sai, cặp song sinh này thật đáng yêu quá.”
……