Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 119

Nương hài tử dẫn theo vị đại phu bước đi loạng choạng chạy đến, trợn trừng mắt nhìn đứa con đang nằm trên đất bị ấn tim, khóc xé lòng nhào tới!

“Kều tỷ!”

“Kiều Kiều!”

Thịnh Kiều bị đẩy ra, may mà Tiểu Đông vội vàng quỳ xuống ôm lấy nàng nên không bị ngã, bên cạnh Thịnh Liêm và Nghiêm Khâm suýt chút nữa thì mềm nhũn cả chân.

“Con ơi!!”

“Đại phu mau cứu con ta!”

Thịnh Kiều nghiến răng mạnh mẽ đẩy phụ nhân đang gào khóc ra, quát lớn, “Muốn con các người sống thì đừng làm mất thời gian!”

Tranh thủ lúc mọi người còn đang ngây ngốc, Thịnh Kiều đã lại bắt đầu hồi sức tim phổi, đồng thời mở to đồng tử của nam đồng để quan sát.

Thấy Thịnh Kiều là một phụ nhân có thai, đại phu cũng không tiện mắng mỏ gì, bèn ngồi xổm xuống bắt mạch.

“…Ai, tiểu tử đã không còn hơi thở, sao giờ này mới gọi ta…”

“Cái gì?!”

“Con ơi!”

“…Khụ! Khò khè! Khụ khụ!”

Môi Thịnh Kiều vừa rời đi, nam đồng đang bất động đột nhiên ho sặc sụa một tiếng, thở hổn hển mở mắt ra.

“Oa oa oa!”

“Sống rồi!”

“Trời ơi! Sống lại rồi!”

“Tiểu Văn sống lại rồi!”

Mặt Thịnh Kiều dính chút nước bọt mà hài tử ho ra, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh ngồi phịch xuống đất th* d*c, vẫn còn sợ hãi không thôi.

Vừa nãy nàng thấy hài tử sắp bị nghẹn c.h.ế.t, trong lúc tình thế cấp bách mới ra tay cứu người, căn bản không kịp nghĩ đến hậu quả thất bại. Nếu hài tử thực sự tử vong vì ngạt thở, e rằng nàng khó mà giải thích rõ ràng với người khác…

lão thái và tức phụ ôm hài tử cùng nhau khóc nức nở, cha hài tử mạnh mẽ đẩy vị đại phu đang ngây người ra, xông đến quỳ thẳng xuống đất dập đầu trước Thịnh Kiều.

“Ân nhân xin nhận một lạy của Trần Đại Vĩ!”

Nương hài tử Hà Phương cũng kịp phản ứng, vội vàng ôm con theo mụ bà bà đến dập đầu, khóc không thành tiếng.

“Ân nhân! Xin hãy tha thứ cho ta đã đẩy người! Tất cả là lỗi của ta!”

“Ân nhân, người không bị ngã chứ? Xin người tha thứ cho nương tiểu tử vì nhất thời nóng vội mới đẩy người…”

“lão thái đừng quỳ ta mà!”

Thịnh Kiều nắm tay cha đứng dậy tránh đi, “Nghiêm thúc, Tiểu Đông, mau đỡ mọi người dậy.”

“đa tạ!”

“Đa tạ ân nhân!”

Cả gia đình khóc lóc t.h.ả.m thiết được đỡ dậy, nam đồng vẫn há miệng kêu đau.

Thịnh Kiều nhìn vị đại phu đang ngây người bên cạnh, “Đại phu, cổ họng tiểu tử này e là bị hạt quả cào xước rồi, ngài xem giúp một chút.”

“…Được được!”

Vị đại phu suýt nữa tự trách mình đ.ấ.m đầu, vội vàng tiến lên xem xét kỹ lưỡng, liên tục gật đầu, “Đúng, chỉ là cổ họng bị xước da thôi, ăn chút nước canh thanh đạm, cháo loãng dưỡng mấy ngày là khỏi thôi…”

“…Đa tạ đại phu.”

Cả gia đình và những người hàng xóm xung quanh đều có vẻ mặt kỳ quái, rõ ràng lời đa tạ có chút miễn cưỡng.

Thịnh Kiều chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, vuốt lên bụng mình, “Đại phu, đã đến đây rồi, làm phiền người vào trong bắt mạch cho ta.”

Thịnh Liêm sắc mặt tái nhợt, “Kiều Kiều, con, con có chỗ nào không khỏe sao?”

“Kiều tỷ, người đừng dọa ta mà…” Tiểu Đông nắm c.h.ặ.t t.a.y cô nương, sợ đến nước mắt giàn giụa.

“Không sao cả, đừng lo, ta chỉ sợ vừa nãy vội vàng làm động đến hài tử, nên tiện thể để đại phu bắt mạch cho yên tâm thôi.”

Đại phu nào chẳng biết hậu quả nghiêm trọng của việc mình phán đoán sai lầm vừa rồi, giờ phút này đang lo lắng bất an, lại còn rất nghi ngờ về phương pháp cứu người kỳ lạ của phụ nhân có thai này. Đột nhiên có một cái thang đưa tới, tự nhiên liền thuận theo đó mà trèo xuống.

“Được được, tiểu nương tử m.a.n.g t.h.a.i lớn còn hết sức cứu người, lão phu vô cùng bội phục, nhất định sẽ bắt mạch an thai thật kỹ cho người.”

“Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp phù đồ, huống hồ ta cũng sắp làm nương thân rồi, mọi người lại là láng giềng thân thích, lẽ nào có thể khoanh tay đứng nhìn mà không cứu, đại phu, mời người vào.”

“Ây ây!”

“Ân nhân, chúng ta có thể đi vào xem không, đều là lỗi của ta…”

Thịnh Kiều mỉm cười gật đầu, “Không sao, vào đi, đừng gọi ta là ân nhân nữa, ta họ Thịnh.”

Hạt Dẻ Nhỏ

Hà Phương vội vàng giao con cho bà bà, rồi cùng trượng phu bước vào Tử Đằng Tiểu Viện.

Trong sảnh, Thịnh Kiều đưa tay cho đại phu bắt mạch, trong mắt có chút lo lắng.

Có lẽ vừa rồi cảm xúc quá căng thẳng, bụng có hơi siết chặt, thai động cũng rõ ràng hơn.

“…Ai da, Thịnh nương tử đây là song thai à.”

Đại phu ngạc nhiên nói, lại bắt mạch kỹ lưỡng hơn, trầm ngâm suy nghĩ.

Hà Phương hít một hơi lạnh, nắm chặt nắm đấm, khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ ăn năn.

Song thai đại cát đại lợi, nếu lỡ có chuyện gì, đời này nàng làm sao trả hết được ân tình này…

“…Ừm, Thịnh nương tử thân thể rất khỏe mạnh, chỉ là vì nhất thời xúc động, hài tử bị kinh hãi ảnh hưởng, động hơi thường xuyên một chút thôi, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày sẽ không có gì đáng ngại.”

Lời này vừa ra, mọi người đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Thịnh Kiều cũng chậm rãi thở ra một hơi, nhẹ nhàng vuốt bụng, mỉm cười nhìn người nương thân hài tử đang ôm miệng khóc nức nở.

“Đại tỷ, ta cũng sắp làm nương thân rồi, cũng có thể hiểu được tâm trạng lo lắng cho con của tỷ, bây giờ không phải mọi thứ đều tốt đẹp rồi sao, đừng khóc nữa.”

“Huhu, xin lỗi…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn