Xuân Quang Cố Lý - Thảo Mộc Sinh Sinh

Chương 12

28.

Từ đó cho đến tận những ngày cận Tết, ngày nào Cố Tùng cũng sang ăn ké cơm nhà tôi.

Khoảng thời gian giữa bữa trưa và bữa tối, anh ấy ngồi ngoài phòng khách chơi cùng hai đứa nhỏ, có khi ngồi đối diện tôi, lặng lẽ đọc tài liệu, tra cứu bệnh án.

Hai mươi bảy tháng chạp, tôi cùng Cố Tùng dẫn Nhiên Nhiên và Lục Cập đi chợ Tết, mua về đầy đồ đón năm mới.

Nhiên Nhiên nghiễm nhiên trở thành tổng chỉ huy, đứng giữa nhà chỉ tay sai việc chúng tôi.

Túi lớn túi nhỏ đựng đầy tranh dán cửa sổ, chữ Phúc, dây treo trang trí… con bé bảo dán ở đâu, chúng tôi liền dán ở đó.

Dán xong nhà này, lại chạy sang nhà Cố Tùng đối diện…

Không khí năm mới dần dần phủ kín cả hai căn hộ.

29.

Tối trước đêm Giao thừa, Cố Tùng lái xe về nhà cũ Cố gia.

Chuyến này chắc phải tới mùng hai anh ấy mới quay lại.

Chiều hôm sau, người nhà Lục gia cũng tới.

Lục lão phu nhân vừa bước vào đã phát hiện Cố Tùng không có ở đây, Lục Cập cũng không ở nhà anh ấy trái lại đang ở bên tôi. Bà ấy cau mày, ánh mắt đảo qua đảo lại khắp phòng.

Nhiên Nhiên lễ phép chào hai tiếng:

“Bà nội khỏe ạ.”

Nhưng bà ấy như thể chẳng hề nghe thấy.

Cuối cùng, ánh mắt ấy dừng lại trên người tôi.

“Cô An, tôi là người nói chuyện thẳng thắn, cũng không thích vòng vo. Có vài lời có thể khó nghe, nhưng mong cô hiểu, tôi nói đều là vì tốt cho cô.”

“Nhà mẹ tôi có đứa cháu gái, tuổi tác tương xứng với Tiểu Cố. Con bé vừa xinh đẹp, lại còn tốt nghiệp ngành Luật trường Ivy League, nói thế nào cũng là môn đăng hộ đối.”

“Tôi nhìn ra được, giữa cô và Tiểu Cố hẳn có chút dây dưa.”

“Nhưng người làm trưởng bối như chúng tôi, cho dù phải đóng vai ác, cũng phải nghĩ cho tương lai của con cháu.”

“Cô nên hiểu, gia đình như chúng tôi rất coi trọng gia phong, tuyệt đối không thể có bất kỳ điều tiếng nào.”

“Chưa nói đến xuất thân của cô, chỉ riêng chuyện cô còn mang theo đứa con ghẻ, à, cô cũng không cần giải thích gì. Tuổi trẻ nông nổi, loại phụ nữ như cô tôi gặp nhiều rồi…”

“Bà nghĩ nhiều quá rồi.”

Tôi lạnh nhạt cắt ngang:

“Không ai có ý định giải thích với bà cả.”

Ban đầu tôi vốn chỉ định qua loa cho xong chuyện với lão thái thái khó ở này.

Nhưng bà ta quá đáng quá rồi.

Ngay trước mặt một đứa trẻ mà cũng nói ra những lời như vậy.

“Tôi nói rõ luôn.”

“Thứ nhất, con gái tôi không phải ‘gánh nặng’. Con bé quan trọng hơn bất kỳ ai.”

“Thứ hai, chuyện giữa tôi và Cố Tùng thế nào cũng không tới lượt bà xen vào. Ngay cả con trai và con dâu mình bà còn quản không xong, tay với dài quá rồi đấy.”

“Còn nữa, mấy nhánh Lục gia những năm nay tai tiếng ít sao?”

“Gia cảnh tôi có nghèo hèn thế nào, ít ra cũng không có cô ruột cam tâm đi làm vợ lẽ cho người khác.”

“Tôi nói có đúng không?”

“Cô!”

Lục lão phu nhân tức tái mặt.

Có lẽ cả đời này chưa từng có ai dám nói chuyện với bà ta như vậy. Một tay bà ôm ng ự c, một tay run run chỉ vào tôi:

“Còn ra thể thống gì nữa! Đây là thái độ cô nói chuyện với trưởng bối sao?”

Lục Cập vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng:

“Bà nội, sự quan tâm của bà dành cho chú Cố… chú ấy nghe thấy hết rồi.”

Thằng bé giơ điện thoại lên.

Trên màn hình hiện rõ cuộc gọi vẫn đang kết nối.

“Chú Cố chắc chắn sẽ đích thân cảm ơn bà nội.”

Lục Cập nhoẻn miệng cười, lộ ra mấy chiếc răng nanh nhỏ. Nụ cười lễ phép là thế, nhưng lời nói ra lại khiến sắc mặt Lục lão phu nhân xanh mét.

“Đồ ăn cây táo rào cây sung! Mày quên mình họ Lục rồi phải không?”

“Quả nhiên năm đó ta với Tư Đình không thích mày không phải không có lý do!”

“Cháu cũng có thể không mang họ Lục mà.”

Lục Cập thản nhiên đáp:

“Họ An thì sao? An Cập… nghe cũng hay mà.”

Tôi thấy lão thái thái kia tức đến run cả tay, sợ thật sự xảy ra chuyện, đành vội gọi tài xế ngoài cửa vào đưa người đi.

30.

Chuyện đã ầm ĩ đến mức ấy, dĩ nhiên Lục Cập không thể quay về nhà họ Lục đón năm mới nữa.

Tôi hỏi thằng bé gọi cho Cố Tùng từ lúc nào.

“An Nhiên chào bà ấy hai lần, vậy mà bà ấy còn chẳng buồn đáp lại!”

“Bà nội dạo này muốn lấy lòng bác sĩ Cố lắm, nên đương nhiên phải gọi chú ấy tự tới xử lý rồi.”

“Còn biết mách lẻo nữa cơ đấy.”

May mà Nhiên Nhiên không bị ảnh hưởng gì.

Lúc này con bé vừa tò mò nghe chúng tôi nói chuyện, vừa nghịch cục bột mới nhào trên bàn.

Nhiên Nhiên có một thói quen không biết nên gọi là tốt hay xấu nữa, con bé phân biệt rất rõ ai là người mình thân, ai là người ngoài. Những lời người không quan trọng nói, con bé hoàn toàn chẳng để trong lòng.

Đặc biệt là sau khi biết Lục Cập không cần quay về nhà họ Lục, Nhiên Nhiên vô cùng vui vẻ.

Chuyện vừa rồi đã sớm bị con bé ném sau đầu.

Chuông cửa lại vang lên.

Tôi còn tưởng Lục lão phu nhân quay lại.

Tôi và Lục Cập nhìn nhau.

Nửa giây sau, thằng bé lập tức gọi điện cho Cố Tùng.

Không ngờ… tiếng chuông lại vang lên ngay ngoài cửa.

Vừa mở cửa ra, Cố Tùng đã đứng đó, trên vai còn vương đầy tuyết lạnh.

Tôi và Nhiên Nhiên chưa từng trải qua một đêm giao thừa náo nhiệt đến vậy.

Hai đứa nhỏ tắm rửa từ sớm, thay quần áo đỏ mới tinh. Mỗi đứa được buộc hai búi tóc nhỏ, đáng yêu hệt như em bé trong tranh ngày Tết.

Trước khi Lục Cập mặt mày khó chịu định giật phắt mấy búi tóc xuống, tôi đã cầm điện thoại chụp liên tục cho hai đứa gần nửa tiếng.

Bữa cơm tất niên là tôi và Cố Tùng cùng nấu.

Tính cả sủi cảo, vừa đúng tám món.

Không ngờ lúc tôi từ bếp đi ra, hai búi tóc trên đầu Nhiên Nhiên đã “phân thân” thành hơn chục cái nhỏ, dựng đứng như pháo thăng thiên.

Con bé còn tự mình múa tay múa chân, đắc ý vô cùng.

Lục Cập cười cong cả lưng.

Thằng bé quay cho Nhiên Nhiên một đoạn video, sau đó hài lòng xoa đầu con bé.

“Đợi em lớn rồi anh sẽ mở cho em xem.”

Bữa cơm Giao thừa kéo dài rất lâu.

Đến lúc Xuân Vãn bắt đầu, chúng tôi mới vừa dọn dẹp xong xuôi, ngồi xuống nghỉ ngơi.

Không biết Lục Cập moi đâu ra một bộ cờ cá ngựa.

Bốn người chơi vừa đẹp.

Sau khi học được luật chơi, Nhiên Nhiên lần nào cũng sốt ruột chờ đến lượt tung xúc xắc.

Hơn nữa vận may của con bé cực kỳ tốt.

Chỉ trong buổi tối, ngựa của Cố Tùng và Lục Cập lần lượt bị Nhiên Nhiên đá về chuồng chín lần…

Đợi đến khi không khí thật sự yên tĩnh lại đã gần mười một giờ.

Nhiên Nhiên nói muốn thức đón giao thừa, nhưng cuối cùng vẫn ngủ quên trên sofa.

Sau khi bế con bé về phòng, lần thứ ba tôi giục Cố Tùng quay về nhà cũ Cố gia.

Cố Tùng bất đắc dĩ cười.

“Tôi thật sự đã bàn bạc với bố mẹ rồi. Buổi trưa ở nhà cũ ăn Tết, buổi tối sẽ quay lại đây.”

“Lúc Lục Cập gọi điện cho tôi, tôi đã lái xe trên đường rồi, không phải đột ngột chạy sang đâu.”

“Nếu em nhất quyết muốn đuổi tôi về…”

“Vậy thì em phải tự mình nói với mẹ tôi đi. Vừa hay mẹ còn chưa gặp em…”

Nói rồi Cố Tùng mở giao diện gọi video với mẹ mình, giả vờ muốn bấm gọi.

Tôi quýnh lên, buột miệng:

“Em gặp rồi mà!”

Không khí trong chốc lát chợt lặng đi.

Dưới ánh mắt khó hiểu của Cố Tùng, tôi chậm rãi lặp lại một lần nữa.

“Em từng gặp mẹ anh.”

“Từ tám năm trước… đã gặp rồi.”

Vài ngày trước lễ tốt nghiệp năm ấy, vẫn câu chuyện cũ như phim truyền hình.

Tuy người phụ nữ ăn mặc sang quý kia nói chuyện vô cùng ôn hòa, nhưng ý tứ lại chẳng khác gì Lục lão phu nhân chiều nay.

Thật ra tôi rất hiểu.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện sau này Nhiên Nhiên bị một tên tóc vàng nghèo rớt mồng tơi dụ dỗ, còn cam tâm tình nguyện vì nó từ bỏ tiền đồ…

Ngay lúc này thôi tôi đã muốn đánh hết đám tóc vàng mình nhìn thấy rồi.

Cố Tùng nhíu mày suy nghĩ một lúc, sau đó chắc nịch nói:

“Nhưng năm anh thi đại học, mẹ anh đang khảo sát ở nước ngoài.”

“Anh nhớ rất rõ, suốt cả năm ấy Trung thu, Tết hay sinh nhật bố anh, mẹ còn chẳng về nước.”

Tôi sững người.

“Có khi nào… bác ấy lén về không? Dù sao chuyện này cũng liên quan tới tương lai của anh.”

“Bác ấy sợ nếu em đồng ý với anh, anh sẽ thật sự từ bỏ chuyện ra nước ngoài du học…”

“Khoan đã”

“Anh chưa từng nói với mẹ chuyện…”

Nói đến đây, Cố Tùng chợt phản ứng lại.

“Lục… Phỉ… Chi!”

Anh ấy tức quá hóa cười.

“Từ đầu đến cuối chỉ có cậu ta biết anh định tỏ tình với em.”

“Cũng chỉ có cậu ta biết gia đình đã sắp xếp cho anh đi du học!”

Sợ tôi không tin, anh ấy lập tức gọi video call.

Tôi và mẹ anh ấy bên kia màn hình đều ngây ra.

Nhưng mẹ Cố Tùng rất nhanh đã phản ứng lại, mỉm cười hỏi tôi có phải cô bạn cùng bàn năm lớp mười hai của Cố Tùng không, còn nhiệt tình mời tôi đến nhà ăn cơm.

Giọng bác ấy dịu dàng.

Khí chất cao quý thanh nhã ấy… tuyệt đối không phải thứ người giả danh “mẹ Cố Tùng” tám năm trước có thể bắt chước được, dù có khoác lên mình bao nhiêu hàng hiệu đi nữa.

Tôi cũng không ngờ…

Hóa ra từ sớm, tâm cơ của Lục Phỉ Chi đã sâu đến thế.

Sau khi biết rõ mọi chuyện, ngoài phẫn nộ, đáy mắt Cố Tùng còn thoáng qua một chút tổn thương.

Người anh ấy từng xem như anh em thân thiết…

Hóa ra từ rất lâu trước kia đã bắt đầu phản bội mình rồi.

Tôi cũng không biết nên an ủi anh ấy thế nào.

Dù sao trước đây, tôi và Lục Phỉ Chi cũng từng là bạn bè.

Một lúc lâu sau, Cố Tùng khẽ hỏi tôi:

“Nếu không có chuyện đó…”

“Em vẫn sẽ từ chối anh sao?”

Tôi nghĩ một chút rồi đáp:

“Vẫn sẽ như vậy.”

“Tại sao?”

Cố Tùng cao hơn tôi rất nhiều.

Khi cụp mắt nhìn xuống, ánh đèn hắt lên hàng mi dài, khiến ánh mắt ấy vừa cố chấp, lại vừa có chút tủi thân.

“Rõ ràng em cũng thích anh mà.”

“…!”

Tôi nghẹn lời một thoáng.

“Ai… ai nói vậy chứ.”

Cố Tùng mở nhật ký cuộc gọi ra.

“Hôm đó…”

“Anh vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa em và Lục Phỉ Chi.”

“?!”

Hóa ra… cuộc gọi hôm đó là do Cố Tùng gọi tới?!

Khi ấy tôi nhìn thấy số lạ nên định cúp máy, nhưng đúng lúc chuông cửa vang lên. Trong lúc cuống cuồng, tôi lại lỡ tay bấm thành nhận cuộc gọi…

Nghĩ đến việc những lời kia đều bị Cố Tùng nghe thấy hết, tôi chỉ muốn tìm ngay một cái hố đất chui xuống cho xong.

Cố Tùng chỉ khẽ nhấc tay, lần nữa chặn mất đường lui của tôi.

Nhưng khác hẳn động tác ấy, giọng anh ấy lại dịu dàng vô cùng.

“Có thể nói cho anh biết được không?”

“Là vì khoản nợ của gia đình sao? Hay vì người anh rể kia của em?”

“Hay là… lời anh nói năm đó khiến em áp lực?”

“Nếu là vì nhà anh, em yên tâm, bố mẹ anh đều rất dễ gần.”

Qua rất lâu, tôi mới chậm rãi mở miệng.

“Là vì… tình cảm sẽ mất đi.”

Nghèo khó, khoảng cách địa lý, chênh lệch, nợ nần, gia đình… tất cả đều là nguyên nhân.

Chúng giống như vô số lỗ thủng dưới đáy thuyền gỗ.

Đợi đến ngày con thuyền lật, chìm xuống biển, cuộc đời tôi có lẽ cũng sẽ hoàn toàn thay đổi, không thể nào quay lại như trước.

“Cố Tùng, anh biết người yêu nhau nhất mà em từng gặp là ai không?”

“Có lẽ anh không đoán được đâu.”

“Là chị gái và anh rể của em ngày trước.”

Chị tôi là con cả trong nhà, hơn tôi mười hai tuổi.

Chị sinh ra đã dị tật, một bên cẳng chân chỉ có nửa đoạn.

Bố mẹ ruột không ngừng bóc lột chị, nhưng chưa từng đưa chị đi bệnh viện.

Cho đến năm mười bảy tuổi, chị tôi gặp Trần Mậu.

Anh ta là côn đồ khu này. Sau lần vừa gặp đã yêu chị tôi từ cái nhìn đầu tiên, anh ta liền bỏ hẳn cuộc sống lêu lổng, vào xưởng vác hàng thuê cho người ta.

Suốt nửa năm trời, anh ta làm quần quật chỉ để mua cho chị cái chân giả đầu tiên.

Mỗi ngày Trần Mậu đều dậy từ rất sớm, nấu đủ ba bữa để sẵn trong nồi cho chị, rồi mới đi làm.

Hơn trăm cân xi măng, mỗi ngày Trần Mậu vác không biết bao nhiêu chuyến. Một chuyến chỉ được hai hào, vậy mà một tháng vẫn kiếm được sáu bảy ngàn tệ.

 

Từng đồng từng đồng, Trần Mậu đều đưa hết cho chị tôi.

Tối nào cũng phải hơn mười giờ anh ta mới về đến nhà.

Trên đường về, sau khi mua thức ăn, anh ta nhất định sẽ mua cho chị một hộp sữa tươi.

Chị tôi luôn ngồi ngoài hiên, vừa làm đồ thủ công vừa đợi Trần Mậu về.

Về tới nơi, anh ta hâm sữa cho chị, rửa chân, sấy tóc cho chị tôi.

Còn chị tôi giúp anh ta bóp vai, đấm lưng…

Từ năm tôi sáu tuổi đến mười sáu tuổi.

Mười năm như một.

Khi ấy tôi còn chưa thích ai.

Tình yêu đẹp nhất trên đời mà tôi có thể tưởng tượng được… cũng chỉ đến vậy.

Mười năm sau, Trần Mậu vì vác hàng quá nhiều toàn thân mang bệnh, cuối cùng còn bị ông chủ vô lương tâm đuổi việc.

Sau đó anh ta bàn với chị tôi, định dùng năm mươi vạn tích cóp suốt mười năm để làm ăn.

Nhưng không ngờ…

Trần Mậu tin nhầm người.

Năm mươi vạn ấy bị lừa sạch.

Sau khi biết không thể lấy lại được nữa, Trần Mậu hoàn toàn suy sụp.

Với vài người, số tiền ấy còn không đủ mua một chiếc đồng hồ.

Nhưng với những người bình thường… số tiền ấy đủ để thay đổi cả một đời.

Trần Mậu không muốn ra ngoài nữa.

Ngay cả nói chuyện cũng chẳng muốn nói.

Mỗi ngày chỉ nằm trong nhà ngủ từ sáng tới tối.

Chỉ cần tôi hay chị nói thêm một câu, anh ta sẽ nổi giận gào thét.

Chị tôi không nói gì cả.

Chị tôi vừa bắt đầu bán đồ ăn sáng chống đỡ cả gia đình, vừa chờ Trần Mậu vực dậy.

Mà chờ một lần… là tám năm.

Năm thứ ba trong quãng thời gian ấy, Trần Mậu cuối cùng cũng bước ra khỏi cửa nhà.

Nhưng lại bước vào sòng bạc.

Đám người kia hết lần này đến lần khác tới nhà gây sự, đập phá tan tành.

Có lúc Trần Mậu cũng hối hận, quỳ trước mặt chị tôi tự tát mình.

Nhưng rồi hết lần này đến lần khác, Trần Mậu vẫn tái phạm.

Suốt tám năm.

Chị tôi vẫn luôn đợi anh ta quay đầu.

Nhưng đến tận lúc ch ế t… chị tôi vẫn không chờ được.

Tôi không biết những năm ấy họ có từng hối hận hay không.

Nhưng nếu là tôi…

Tôi thà rằng ngay từ đầu chưa từng gặp nhau.

Nếu cuối cùng vẫn phải mất đi…

Vậy tôi thà chưa từng bắt đầu.

Ngoài cửa kính sát đất bỗng nở rộ từng chùm pháo hoa sáng rực.

Dưới lầu có người đồng thanh hô lớn:

“Chúc mừng năm mới!”

Mười hai giờ rồi.

Năm mới đã đến.

Bỗng nhiên, đầu ngón tay Cố Tùng khẽ lướt qua mắt tôi.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Khi vừa biết năm đó Cố Tùng thích mình, thật ra cảm xúc của tôi nhiều hơn là hoảng loạn.

Tôi còn nghĩ… có lẽ Cố Tùng chỉ nhất thời rung động.

Khoảng thời gian trước, lúc anh ấy nói mình vẫn còn thích tôi, tôi vẫn luôn mơ hồ, cũng chẳng dám tin.

Nhưng giờ phút này…

Có lẽ bởi nhiệt độ nơi đầu ngón tay Cố Tùng quá đỗi ấm áp, quá chân thật.

Ánh mắt ấy lại quá mức chuyên chú.

Cuối cùng tôi cũng thật sự cảm nhận được tình cảm ấy.

Giống như chàng thiếu niên đứng trên cao của mười năm trước…

Đã từng bước, từng bước đi xuống.

Rồi dừng lại trước mặt tôi.

“An Niệm.”

“Là anh không tốt.”

“Là anh chưa cho em đủ cảm giác an toàn.”

“Anh chỉ mãi nghĩ đến cảm xúc của bản thân, lại chưa từng thật sự suy nghĩ cho những lo lắng của em.”

Cố Tùng cúi đầu nhìn tôi.

Giọng nói dịu dàng như cơn gió nhẹ lướt qua mặt hồ.

“Không sao đâu, An Niệm.”

“Chúng ta từ từ thôi.”

“Chỉ cần… em không ghét anh là được.”