Xuân Cung Oán - Cáp Tử Bất Cô

Chương 2

7.
Cung nhân đến báo tin cho ta, nói Hoàng thượng tối nay đã nghỉ ở cung Hoàng hậu, bảo ta không cần chờ nữa, cứ việc tự mình nghỉ ngơi.

Lúc đó ta đang đọc một y thư về hương liệu, trên bàn bày đủ loại nước ép hoa tươi và dụng cụ.

Ta nghe vậy chỉ mỉm cười, rồi tiếp tục nghiên cứu làm thế nào để chưng cất son phấn có màu vừa đẹp vừa giữ được chút hương thơm.

Nha hoàn Hoa Kính lo lắng nói: "Tiểu chủ còn có tâm trạng cười nữa?"

"Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đã hòa giải như lúc đầu, bên Phượng Nghi Cung toàn là tiếng cười, Hoàng hậu nương nương lại sắp được sủng ái nhất lục cung rồi, đến lúc đó cuộc sống của chúng ta sẽ khó khăn lắm."

Ta cười tiếp tục pha son phấn.

"Đây là ngươi không hiểu rồi, Hoàng thượng hôm nay ở Ngự Thư Phòng bị Trần Mặc Đốc chèn ép một trận lớn, nếu phu thê thật sự không có hiềm khích gì, Hoàng thượng lúc này hẳn đang ở Ngự Thư Phòng giận dỗi chờ Hoàng hậu đến dỗ dành hắn, sao lại có thể kiềm chế tính khí của mình đến Phượng Nghi Cung làm thấp mình để Hoàng hậu vui vẻ?"

Ta nhìn sâu vào Hoa Kính: "Hoàng thượng đây là kiêng dè Trần gia rồi, hắn sợ Trần gia."

Ta cong ngón tay lên, thử thoa một chút son phấn lên mu bàn tay, cảm thấy màu sắc vẫn chưa đủ thuần khiết: "Nhưng đế vương há lại là người chịu được uy h**p, chờ xem, ngày mai Hoàng thượng nhất định sẽ triệu ta đi cùng."

Chiều hôm sau, Vương công công quả nhiên đến, bảo ta đến Thượng Lâm Uyển cùng Hoàng thượng thưởng thức hoa ngọc lan mới nở.

Khi hoa ngọc lan nở, cả cây đều là những bông hoa trắng hồng rực rỡ, ít thấy lá, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của thợ thủ công, càng nở rộ như mơ như ảo.

Dưới những cánh hoa trắng hồng bay lượn có một đình nhỏ, bên cạnh là suối chảy quanh co, đều mang theo hương hoa.

Cảnh vật đặc biệt tao nhã, nhưng ta lại không có hứng thú.

Hoàng thượng khá hứng thú hỏi ta: "Sao vậy? Không có hứng thú sao."

Ta cúi đầu, bĩu môi: "Nếu nói nguyên nhân cho Hoàng thượng, Hoàng thượng nhất định sẽ cười thần thiếp là một nha đầu hoang dã."

Hoàng thượng bật cười: "Nàng nói trước đi, trẫm sẽ quyết định có cười hay không."

"Cảnh Thượng Lâm Uyển này đương nhiên là đẹp, nhưng dấu vết nhân tạo quá nhiều, không tránh khỏi mất đi vẻ hoang dã tự nhiên.”

“Thần thiếp là một người nhỏ bé chưa từng thấy đời, nhưng cũng nhớ các ca ca dẫn thần thiếp cưỡi ngựa đi dã ngoại, cỏ xanh ngút ngàn, mới thật sự khiến lòng người thoải mái."

Hoàng thượng véo mũi ta: "Thì ra nha đầu này muốn cưỡi ngựa. Cái này dễ thôi, trong cung có sân chơi mã cầu, trẫm dẫn nàng đi là được."

8.
Hoàng đế đích thân chọn cho ta một con ngựa nhỏ màu đỏ sẫm, tính tình hiền lành, lông bóng mượt.

Vừa mới buộc dây cương định dắt đến cho ta xem, lại phát hiện ta đang nhìn xuống đài thất thần, không khỏi tò mò ghé lại gần: "Nànng đang nhìn gì vậy?"

Hắn theo ánh mắt của ta nhìn xuống, chỉ thấy một đám thanh niên tuấn tú đang cười đùa vui vẻ chơi mã cầu.

Một đám người chia thành hai đội trắng đỏ, trong đội trắng đó, có một thiếu niên đeo đai lưng màu ngọc đặc biệt nổi bật.

Y cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, khuôn mặt trẻ trung tràn đầy nụ cười, ánh mắt vô cùng sáng ngời, dáng người nhẹ nhàng như chim én, trên lưng ngựa cũng như đi trên đất bằng.

Trên sân có hơn mười người, hơn một nửa trong số đó mặc áo trắng cùng màu với y, nhưng chỉ có y mới có thể thu hút ánh mắt của mọi người một cách vững chắc.

Ánh mắt dõi theo chiếc áo trắng của y bay lượn khắp sân.

Điều đáng quý nhất là kỹ năng chơi mã cầu của y tuy cao nhưng không độc chiếm.

Cả đội trắng đoàn kết xung quanh y, phối hợp cực kỳ ăn ý, dần tạo thành thế áp đảo đối với đội đỏ.

Trong đội trắng còn có một thiếu niên khác, đeo đai lưng màu vàng mơ, từ bên sườn bao vây đến, ăn ý đón lấy quả bóng y đánh tới, kết thúc trận đấu một cách đẹp mắt.

Ta khẽ thở dài một tiếng: "Sớm đã nghe nói công tử nhà Đại Tư Mã có tài năng xuất chúng, tất cả thiếu niên trong kinh thành cộng lại cũng không bằng y rực rỡ chói mắt, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền."

Thiếu niên đeo đai lưng ngọc đó chính là đại công tử Trần Thư Đình của Trần Mặc Đốc, thiếu niên đeo đai lưng vàng mơ là Tam hoàng tử, nhi tử ruột của Hoàng hậu.

Hoàng đế khẽ nheo mắt: "Hôm nay trong cung có trận mã cầu sao?"

Thái giám thủ lĩnh cúi người tiến lên trả lời: "Tam điện hạ và Trần công tử ngày mai sẽ khởi hành đi Triều Châu cứu trợ thiên tai, ngày về không định."

“Trần công tử nhớ đến trận mã cầu săn bắn mùa thu không về được, Hoàng hậu nương nương bèn cho người mở sân mã cầu, coi như đền bù một chút tiếc nuối cho Trần công tử."

Lúc này trận đấu đã kết thúc, mọi người vây quanh Trần Thư Đình nói cười.

Trong số đó, một thiếu niên bất bình đùa cợt: "Thật là bất công, Thư Đình và Tam điện hạ phối hợp ăn ý như vậy, chúng ta còn có cơ hội thắng nào nữa? Lần sau, hai người các ngươi, nhất định phải tách ra!"

Các thiếu niên đội đỏ đều thua thảm hại, nghe vậy liền nhao nhao phụ họa: "Đúng vậy! Thư Đình và Tam điện hạ, không thể cùng nhau bắt nạt chúng ta đâu!"

Ta dường như vô tình mở lời: "Tình cảm của Trần công tử và Tam điện hạ thật sự rất tốt, sau này giao hảo thân thiết, như Hoàng thượng và Đại Tư Mã bây giờ thì tốt rồi."

Ánh mắt của Hoàng đế sâu hơn, nhìn xuống sân dưới.

Đoàn Cẩn Vũ và mọi người đều đang nghe Trần Thư Đình sắp xếp lại đội hình.

Vẻ mặt chuyên chú nghiêm túc của Đoàn Cẩn Vũ lập tức khiến Hoàng đế trong lòng cảm thấy phiền muộn.

9.
Đúng lúc này, một cô bé mặc váy màu vàng ngỗng chạy vào sân.

Nàng xinh đẹp rạng rỡ, cười tươi rói, vỗ tay chạy đến chỗ Trần Thư Đình và Đoàn Cẩn Vũ.

"Ca ca và Tam ca không được chơi mã cầu nữa! Đã nói là đi cùng muội đến cửa hàng chọn quà sinh thần rồi, không được nuốt lời!"

Trần Thư Đình và Đoàn Cẩn Vũ bị nàng nói cười kéo đi.

Trần Cẩm Cẩm chạy phía trước, giục hai người kia nhanh lên, không cẩn thận vấp ngã.

Đoàn Cẩn Vũ nhanh tay lẹ mắt kéo nàng lại, lật tay một đồng xu gõ vào trán Trần Cẩm Cẩm.

"Nhìn muội kìa, vội vàng như khỉ vậy, Tam ca còn thiếu quà của muội sao?"

Trần Cẩm Cẩm ôm trán bĩu môi, dáng vẻ trẻ con dưới ánh hoàng hôn ấm áp, khiến người ta cảm thấy ấm lòng.

Ta giả vờ an ủi: "Ngày hội Hoa đăng sắp đến, Hoàng thượng có muốn tác thành một mối lương duyên tốt đẹp không?"

Ta tiếp lời: "Trần gia là mẫu gia của Chương Ý Thái hậu, Hoàng hậu nương nương cũng là thiên kim của Trần gia. Nếu Trần gia lại có thêm một Hoàng hậu, một nhà ba Hoàng hậu, đó cũng là một giai thoại hiếm có."

Ánh mắt của Hoàng đế u ám không rõ.

10.
Không lâu sau khi Đoàn Cẩn Vũ và Trần Thư Đình lên đường đi cứu trợ thiên tai, Trần gia đã gặp chuyện.

Một người mặc áo vải rách rưới chạy đến kinh thành, dâng lên một phong huyết thư, khóc lóc tố cáo Trần gia và Tam hoàng tử trong quá trình cứu trợ thiên tai, dối trên lừa dưới, biển thủ bạc cứu trợ.

Dân chúng Triều Châu không nhận được bạc và lương thực nên đã nổi loạn, Trần gia lập tức dẫn quân trấn áp những người dân tay không tấc sắt này.

Và đủ loại hành vi tham ô lừa dối, thật đáng phẫn nộ!

Nói xong lời này, Tuần phủ Triều Châu đâm đầu vào cột vàng trong đại điện mà ch.ết.

Lúc đó Trần Thư Đình và Đoàn Cẩn Vũ vẫn còn ở Triều Châu, trong triều chỉ có Trần Mặc Đốc.

M.áu của Tuần phủ Triều Châu bắn tung tóe vào mắt ông ta đang kinh ngạc.

Nhi tử mưu trí đã đi rồi, ông ta lại không thể biện bạch được một lời nào, chỉ quỳ xuống dập đầu kêu oan.

Toàn bộ triều thần đều quỳ xuống, bảo vệ sự trung thành của Trần gia, tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện sai trái lừa dối quân vương như vậy.

Trần Mặc Đốc là một người giỏi đánh trận và nuôi quân, nhưng những năm qua lại quá thuận buồm xuôi gió, những mưu kế triều đình có thể đề phòng được bao nhiêu?

Làm sao có thể biết, sẽ có người dùng tính mạng để vu oan cho ông ta.

Không, có lẽ không phải vu oan, là Tuần phủ Triều Châu thật sự cho rằng là ông ta làm.

Đầu óc Trần Mặc Đốc rối như tơ vò, ông ta không biết phải xử lý chuyện này như thế nào.

Điều tuyệt vời nhất của chuyện này là chia cắt phụ tử Trần Mặc Đốc.

Một người ở kinh thành, một người ở Triều Châu, không ai biết tình hình của ai, không ai biết đối phương có làm sai chuyện gì không, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hoàng đế chỉ ra lệnh trên triều đình an táng trọng thể Tuần phủ Triều Châu, lại tại chỗ chỉ định Thượng thư Bộ Hộ Thẩm đại nhân đích thân đến Triều Châu bí mật điều tra tình hình.

Hoàng đế đặc biệt dặn dò, chuyện ở kinh thành tuyệt đối không được tiết lộ nửa phần, trước khi sự việc được điều tra rõ ràng, một chút cũng không được oan uổng trung thần.

11.
Trần Thư Đình nhạy bén nhận ra kinh thành có chuyện.

Y viết thư cho Trần Mặc Đốc hỏi thăm tình hình, nhưng chỉ nhận được hồi âm mọi việc đều ổn.

Dù trong lòng có nghi ngờ đến mấy, y cũng chỉ có thể tạm thời gác lại.

May mắn thay, trong cung còn có Hoàng hậu.

Hoàng hậu một mặt an ủi Trần Mặc Đốc, bảo ông ta ở trong phủ của mình, đóng cửa không ra ngoài, hành sự kín đáo.

Một mặt phái người cấp tốc đến Triều Châu, điều tra sự việc này, lại cùng với thư trần tình của Trần Thư Đình và Đoàn Cẩn Vũ, chia thành tám đường đến kinh thành, cuối cùng cũng đưa sự thật đến.

Nguyên là Thị lang Bộ Hộ tự ý làm ra chuyện, nghĩ rằng Trần Thư Đình và Đoàn Cẩn Vũ mới ra đời muốn lừa họ một lần.

Không ngờ Hoàng hậu ra tay quyết đoán, chưa đầy mười ngày đã điều tra ra sự thật, đưa đến Đại Lý Tự mở án xét xử.

Khi Hoàng hậu đặt tất cả những điều này trước mặt Hoàng thượng, hắn chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, vỗ vỗ tay nàng ta.

"May mà có Hoàng hậu ngồi trấn giữ mưu lược, người dưới làm việc hiệu quả, thậm chí còn nhanh chóng hơn cả Đại Lý Tự của trẫm, nếu không Trần huynh lần này, thật sự phải chịu oan rồi."

Hoa Kính kể lại tất cả những điều này cho ta nghe, hỏi ta: "Tiểu chủ, tại sao chúng ta không ngăn cản Hoàng hậu nương nương lấy chứng cứ? Cứ để họ dễ dàng thoát ta như vậy sao?"

Ta cười vẽ lông mày, đeo trâm cài tóc điểm thúy.

"Ngươi hiểu gì? Cây đại thụ trăm năm há lại bị một trận gió mưa thổi đổ?"

"Chẳng qua là để Hoàng thượng nhìn rõ, cái cây đó, rễ cây bây giờ đã phát triển đến mức nào, có phải đã mọc vào nhà của hắn rồi không?”

“Ta không những không ngăn cản Hoàng hậu, ta còn phải giúp Hoàng hậu, càng nhiều người cầu xin cho Trần gia và kêu oan, hiệu quả sẽ càng tốt."

Chuyện này Trần gia tự nhiên được an ủi một phen không ít.

12.
Tháng tám, Đông Tần truyền tin, người đã gả sang Đông Tần hòa thân trước đây đã qua đời vào tháng trước.

Mười sáu năm trước, Đông Tần và Nam Triều xảy ra một trận đại chiến.

Cuối cùng đã ký kết hiệp ước trăm năm ở khu vực sông Hoài, trong đó có một điều rất quan trọng là hai nước vĩnh viễn kết tình Tần Tấn.

Người trước đi hòa thân đã ch.ết, sau đó tự nhiên phải có người mới đến thay thế.

Quận chúa Ngọc Ương là nhi nữ độc nhất của Nhữ Nam Vương trước đây.

Năm đó Nhữ Nam Vương đại nghĩa, gả nữ nhi ruột đi Đông Tần hòa thân, thể hiện sự thành ý mười phần của Nam Triều.

Bây giờ một người hòa thân nữa, tự nhiên không thể thấp hơn thân phận của Quận chúa Ngọc Ương.

Khó khăn là ở chỗ, Thánh thượng hiện tại là nhi tử di phúc, không có huynh đệ tỷ muội, Trưởng công chúa và Tiên đế cũng không để lại một mụn con nào.

Tông thất đã suy tàn nhiều năm, không tìm được quý nữ tông thất nào có thân phận tương đương với Quận chúa Ngọc Ương năm đó để đi hòa thân.

Lúc này có người nghĩ đến thiên kim của Đại Tư Mã Trần Mặc Đốc, Trần Cẩm Cẩm.

Trần Cẩm Cẩm là tiểu thư nhà quan nhất phẩm, là chất nữ của Hoàng hậu.

Nàng từ nhỏ được Hoàng hậu nuôi dưỡng bên mình, giao hảo tốt với các hoàng tử, thân phận còn quý giá hơn cả công chúa thứ xuất bình thường.

Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức như hiểu ra, nhao nhao khen ngợi đồng ý.

Hoàng đế cũng có ý định ban chiếu chỉ, chỉ có Trần Mặc Đốc vẻ mặt kích động, vạn phần không chịu.

Điều này cũng có thể hiểu được.

Trần Cẩm Cẩm từ nhỏ là viên ngọc quý được Trần Mặc Đốc nâng niu trong lòng bàn tay, nhất thời phải gả nàng đi xa ngàn dặm, lại còn gả cho một hoàng tử ốm yếu, Trần Mặc Đốc làm sao có thể nỡ?

Dưới sự chỉ đạo của ông ta, một nửa triều thần đã ngấm ngầm thay đổi thái độ, chỉ nói công chúa thứ xuất cũng rất tốt.

Ai ngờ điều này lập tức khiến Hoàng đế nổi giận, hắn không chút nể nang quở trách Trần Mặc Đốc trên triều đình.

"Trẫm ngày xưa gọi ngươi là giang hải hộ quốc, trụ cột xã tắc, bây giờ trước đại nghĩa quốc gia, ngươi lại báo đáp trẫm như vậy!”

“Triều đình này, rốt cuộc là trẫm làm chủ, hay là Trần gia của ngươi làm chủ?"

Lời này đã nói rất nặng, trên triều đình một đám người quỳ rạp xuống.

Dưới cơn thịnh nộ của Hoàng đế, lập tức hạ chiếu chỉ, Trần Cẩm Cẩm, phong vị, gả đi.

Sấm sét cuồn cuộn, mây đen vần vũ, bầu trời ta sầm lại, gió mưa sắp đến.