Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn - Phần 2
Chương 36: Lúc này, giờ này, trong lòng đang nghĩ gì?
Nam Ương lại đứng bên giường.
Giống hệt học trò bị tiên sinh gọi tên đứng nghe răn dạy trong lớp, lưng vai thẳng tắp. Tiêu Thừa Yến hỏi từng câu, nàng đáp từng câu.
Cảnh tượng trước mắt thật quen thuộc.
Chẳng phải tối qua vừa trải qua một lần rồi sao?
Nếu có gì khác biệt...
Tối qua có thắp một cặp nến long phụng, ánh nến đỏ hắt vào nội thất, nửa sáng nửa tối, chẳng khác nào điện Diêm Vương đang thăng đường xử án.
Còn tối nay không thắp đèn, trong phòng tối đen như mực, chỉ mơ hồ nhìn ra bóng người...
Cảm giác còn âm phủ hơn.
Trong bóng tối vang lên giọng hỏi:
— Hai nha hoàn nhà họ Lục cấu kết trong ngoài giúp người bỏ trốn đã c.h.ế.t một kẻ, kế hoạch tối nay thất bại trong gang tấc. Có hận ta không?
Hận?
Cũng chưa đến mức.
Nam Ương lắc đầu.
— Có sợ ta không?
Sợ.
Có một chút.
Nam Ương nhớ tới cơn ác mộng của tất cả mọi người trong hậu viện:
— Xương cốt của Vương ma ma bị treo trên tường... thật sự rất dọa người.
Tiêu Thừa Yến khoanh tay ngả người ra sau, khẽ cười nhạt trong bóng tối.
— Đã sợ như vậy, sao không chạy?
— Đám mỹ nhân đều biết chạy. Ngươi lại có người nhà họ Lục phối hợp trong ngoài, chỉ cần tính toán cẩn thận một chút là có thể trốn đi thuận lợi. Vệ Nam Ương, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời. Ngươi đâu có ngoan ngoãn như bề ngoài. Bản hầu muốn nghe sự thật.
Đối phương muốn nghe sự thật, Nam Ương liền thành thật đáp.
— Di nương luôn phải đi theo ta. Dì ở Hầu phủ sống rất tốt. Nếu tới nhà họ Lục, chưa chắc đã tốt bằng nơi này.
Tiêu Thừa Yến cụp mắt lắng nghe trong bóng tối.
Lời này không giống giả dối.
Sự bực bội và uất kết không nơi phát tiết trong lòng hắn tan đi vài phần. Hắn tựa đầu giường, thong thả đổi tư thế.
— Tốt lắm. Nói tiếp đi.
Nam Ương tiếp tục:
— Ta và Tiêu hầu đã bái đường thành thân. Tuy rằng... đôi lúc khiến người ta cảm thấy sợ. Nhưng Tiêu hầu cho phép ta tự sắp xếp tân phòng. Chăn thêu, màn cưới mang theo làm của hồi môn, cả chậu thủy tiên mới đặt thêm... ta đều rất thích.
— Một khi tới nhà họ Lục, ta sẽ thành phụ nữ tái giá, lại còn là phụ nữ tái giá mất hết của hồi môn. Đến cả việc bày biện tân phòng cũng phải nghe theo nhà họ Lục, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ hơn...
Tiêu Thừa Yến: ...
Được.
Đúng là Vệ Nam Ương.
Dám nói thật.
Quá thật thà!
Người đàn ông nàng lấy làm nàng sợ, giữ được nàng ở lại hóa ra nhờ cách bài trí tân phòng!
— Của hồi môn...
Hắn bật ra một tiếng cười lạnh qua kẽ răng.
— Nói đi nói lại, cuối cùng vẫn là của hồi môn!
Trong đêm tối không nhìn rõ sắc mặt hắn, chỉ nghe giọng điệu có gì đó không ổn, dường như sắp nổi giận.
Nam Ương âm thầm lẩm bẩm trong lòng, đôi chân từng chút một dịch ra ngoài.
Không muốn nói thì hắn cứ bắt nàng nói.
Nói xong lại nổi nóng.
Rốt cuộc hắn nghĩ gì vậy?
— Trời muộn rồi, nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì mai hẵng...
Một tấm chăn thêu dày cộp bất ngờ trùm xuống đầu.
Nam Ương bị chiếc chăn phủ kín mít, ngơ ngác ngã xuống giường.
— Ôm cho kỹ của hồi môn của ngươi.
Nếu vừa rồi căn phòng tối om, ít nhất còn nhìn thấy bóng người, thì bây giờ từ đầu đến nửa người đều bị phủ trong chăn, trước mắt hoàn toàn không thấy gì nữa.
Nam Ương lần mò thò tay ra, đầu ngón tay khẽ véo phần hoa văn thêu trên mặt chăn.
Là chiếc chăn cưới thứ ba.
Chiếc chăn thêu kín những chiếc lá phong đỏ.
— Còn định chạy đi đâu?
Người phu quân tính tình thất thường của nàng cả người lẫn chăn đẩy nàng trở lại giường, giọng không cho phép từ chối:
— Phu nhân của bản hầu đương nhiên phải ngủ trên giường. Ôm cho c.h.ặ.t vào.
Nam Ương ngoan ngoãn trùm chăn kín đầu rồi ôm c.h.ặ.t.
Chăn mềm mại, ấm áp, chỉ là hơi dày, khiến nàng có chút khó thở.
Tiêu hầu lúc phát tác, nhất quyết ép nàng ngủ trên giường, thật khiến người ta không yên tâm.
Nàng âm thầm lẩm bẩm trong lòng.
Thanh đao tuy đã để lại trên bàn hương án bên ngoài, nhưng không có nghĩa là an toàn.
Nhỡ đâu nửa đêm người này tỉnh giấc, bản năng mò đao bên gối nổi lên, tiện tay b*p ch*t người đang nằm cạnh thì sao?
Đến chỗ tránh cũng không có.
Cái kén chăn khẽ ngọ nguậy.
Nam Ương từng chút từng chút một bò ra ngoài.
Nếu đêm nay nhất định phải nằm chung giường, vậy ít nhất nàng phải ngủ phía ngoài.
Có chuyện gì thì lăn xuống giường luôn.
Không chọc nổi thì tránh còn được.
Tấm chăn cưới cuộn tròn như vỏ kén bị vén lên.
Nam Ương như con tằm bị lôi ra khỏi kén, nằm sấp trên chiếc chăn cưới thêu đầy lá phong vàng óng.
— Cho ngươi trùm đầu trốn tránh đấy à?
Giọng Tiêu Thừa Yến lạnh lùng.
— Ôm cho kỹ của hồi môn mà ngươi tiếc đến thế.
— ...
Nam Ương nằm sấp, ôm c.h.ặ.t chiếc chăn.
Chiếc váy dài màu đỏ sẫm bằng gấm dày trên người bị vò nhăn, từng lớp từng lớp dồn lên ngang eo.
Tiểu Yêu
Phần thắt lưng phía sau lộ ra một khoảng nhỏ.
Làn da trắng ngần, mảnh mai, hẹp nhỏ phơi ra ngoài không khí.
— Trong lòng đang nghĩ gì?
Tiêu Thừa Yến cúi mắt nhìn xuống trong bóng tối.
Tiểu phu nhân mới cưới của hắn ngoan ngoãn nằm sấp trên nền chăn đỏ thẫm, để lộ một đoạn eo nhỏ phía sau, làn da trắng như sữa.
— Đang mắng ta trong lòng? Hay muốn g.i.ế.c ta?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
— Miệng nói không muốn bỏ trốn. Vậy ngươi chưa từng nghĩ tới chuyện nếu ở lại thì phải động phòng sao?
Nam Ương có nhớ chứ.
Nhưng mấy ngày nay nàng chẳng có lấy một ngày rảnh rỗi, suốt ngày bận sắp xếp ổn thỏa cho đám mỹ nhân trong hậu viện.
Nàng giải thích:
— Tranh bích hỏa đến giờ ta còn chưa xem hết.
Lần này Tiêu Thừa Yến lại không chịu nhận lý do đó.
— Nghĩ lý do khác đi.
— Lần trước ngươi dùng tranh để qua mặt ta. Một cái cớ không thể dùng hai lần.
Nam Ương: Không nghĩ ra.
Nàng ôm chăn, giả c.h.ế.t.
Ngón tay Tiêu Thừa Yến có lớp chai mỏng, các khớp ngón tay mạnh mẽ hữu lực.
Giờ phút này đang đặt lên khoảng da trắng như sữa nơi thắt lưng nàng.
Bàn tay ấm áp chạm vào làn da lạnh lẽo, sự tương phản vô cùng rõ rệt.
Vùng da lộ ra ngoài nổi lên những hạt da gà li ti.
Một nửa vì căng thẳng.
Một nửa vì lạnh.
— Lúc này, giờ này, trong lòng đang nghĩ gì?
Ngón tay hắn vẫn đặt trên eo nàng, cảm nhận được từng đợt run rẩy rất nhỏ truyền tới dưới đầu ngón tay.
— Căng thẳng?
— Chán ghét?
— Sợ hãi?
— Buồn nôn muốn ói?
— Phu nhân, chọn cảm xúc rõ ràng nhất trong lòng, rồi thành thật nói ra.
Nam Ương ngẩn người một lúc.
Là... mở miệng nói sao?
Vừa rồi thấy hắn khí thế hùng hổ như vậy, nàng còn tưởng tối nay hắn sẽ ép nàng động phòng thật, căng thẳng không thôi...
Hóa ra vẫn chỉ là hỏi đáp bằng miệng?
Nàng đâu phải ngày đầu tiên xuất giá.
Đã bái đường thành thân nửa tháng rồi.
Tranh bích hỏa nàng cũng đã nghiêm túc xem từng trang một.
Sự căng thẳng vừa bùng lên trong nháy mắt nhanh ch.óng rút đi như thủy triều.
Căng thẳng tan biến, còn lại chỉ là lạnh.
Trời đông giá rét.
Giờ này mọi hôm trong phòng đã sớm đốt lò than cho ấm. Tối nay A Mỗ ngất xỉu, Đằng Hoàng không dám vào phòng, chẳng ai nhớ đốt lò than, mà nàng lại quên béng mất chuyện này.
Chẳng lẽ lại sai Tiêu Thừa Yến, một vị liệt hầu, tự tay nhóm lò than trong nhà?
Nam Ương lạnh đến tê người.
Lúc này, cảm giác rõ ràng nhất trong lòng chỉ còn một câu:
Đáng lẽ vừa vào phòng phải đốt lò than trước.
Hối hận quá!
— Lò than, chăn, hay quần áo dày. Ít nhất cũng phải cho ta một thứ chứ.
Nàng hít hít mũi, chậm rãi cuộn mình vào trong chăn, dùng hành động để biểu đạt cảm xúc mãnh liệt nhất lúc này:
— Ta muốn chăn.
— ...
Tiêu Thừa Yến cứng họng, buông tay ra.
Một lúc lâu sau, trong phòng không ai lên tiếng.
Tiêu Thừa Yến nhìn vị tân phu nhân luôn làm người khác bất ngờ của mình. Nàng mang vẻ sợ hãi lờ mờ, nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát, tự quấn mình kín trong chăn.
Cả người hắn chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.
Không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Đầu ngón tay chậm rãi vuốt qua những chiếc lá phong thêu trên nền chăn đỏ thẫm trước mặt.
Mặc cho hắn vò hay ấn thế nào, người trong chăn vẫn bất động như x.á.c c.h.ế.t.
Tiêu Thừa Yến bỗng buông tay, bật cười khẩy:
— Vô tâm vô phổi.
Gió đêm lùa vào màn trướng.
Tấm chăn ấm bị vén lên rồi lại phủ xuống.
Khí lạnh của đêm đông ào ạt tràn vào trong chăn.
Vạt áo Tiêu Thừa Yến lạnh buốt.
Nam Ương theo bản năng né tránh một chút, lại bị giữ lại.
Một tấm chăn cưới rộng năm thước giờ phủ lên cả hai người.
— Tranh bích hỏa có dạy cái này không?
Giọng hắn vang lên bên tai.
— Cảm giác thế nào?
Nam Ương khẽ hít một hơi:
— Hơi đau một chút...
— Thật sự không hận ta?
Trong bóng tối sau màn trướng, khoảng cách giữa hai người đã vượt qua ranh giới quen thuộc trước đây.
Thế nhưng đúng lúc ấy, Tiêu Thừa Yến lại hỏi lặp lại câu cũ.
Trong lòng Nam Ương dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Hắn cứ hỏi đi hỏi lại như vậy.
Rốt cuộc Tiêu hầu muốn nàng hận mình, hay không muốn nàng hận mình?
Câu trả lời của nàng từ đầu đến cuối vẫn luôn như một.
— Không hận. Tiêu hầu chưa từng làm hại ta điều gì.
— Vẫn sợ?
— Ừm... vẫn có một chút.
— Có cơ hội thì vẫn nên trốn đi.
Giọng nói bên tai đột nhiên lạnh xuống.
Tiêu Thừa Yến nâng cằm Nam Ương lên, buộc khuôn mặt của cô gái nhỏ đang thở gấp vì ngơ ngác phải ngẩng lên.
Trong bóng tối, hai người lặng lẽ nhìn thẳng vào nhau.
--------------------------------------------------------------