Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn - Phần 2
Chương 31: Đối với nàng, có lẽ hắn vẫn có chút thích.
Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp.
Sáng sớm, Tiêu Thừa Yến đã rời phủ, đồng thời mang theo thanh đao của hắn.
Thanh trường đao ấy trước nay chưa từng rời khỏi người hắn, chỉ khi vào phòng tân hôn mới tháo xuống.
Hắn chưa bao giờ giải thích lý do, nhưng Nam Ương nhớ rất rõ.
Có một buổi sáng nọ, nàng bị vị phu quân mới cưới đang ngủ say đột ngột tỉnh giấc rồi hung hăng đè xuống giường. Phản ứng bản năng đầu tiên của hắn là thò tay xuống dưới gối tìm đao, khiến nàng sợ mất nửa cái mạng.
Tối qua vì quá buồn ngủ, nàng lại quên mất rằng Tiêu Hầu không thể chịu nổi việc có người ngủ cạnh mình.
Vậy mà nàng còn ngủ thiếp đi trên cùng một chiếc giường với hắn!
Đến sáng tỉnh dậy, phát hiện bản thân vẫn bình yên nằm trên giường, còn chăn đệm trên chiếc giường nhỏ đối diện thì xộc xệch. Rõ ràng nửa đêm Tiêu Thừa Yến đã chuyển sang giường nhỏ ngủ.
Lúc ấy Nam Ương mới chậm chạp nhận ra mình vừa nhặt lại được một mạng.
Sáng tinh mơ, Minh tiên sinh bị gọi tới phòng tân hôn.
Nam Ương cho mọi người lui ra ngoài, ngay cả A Mỗ cũng được mời ra khỏi phòng.
Câu hỏi riêng tư nàng đưa ra khiến Minh Văn Hoán trợn mắt há mồm.
Nam Ương hỏi một cách uyển chuyển:
“Tiêu Hầu ngày thường quả quyết, nhanh nhẹn như gió.”
“Nhưng nếu gặp phải chuyện k*ch th*ch lớn... có khi nào đột nhiên... ừm... tính tình thay đổi hẳn không?”
Cuối cùng Minh Văn Hoán cũng hiểu nàng đang ám chỉ điều gì, suýt nữa phun m.á.u.
“Phu nhân... Phu nhân sao lại nghi ngờ như vậy?!”
“Tiêu Hầu thần trí tỉnh táo, tính toán bình tĩnh. Làm việc tuy đôi lúc hơi tàn nhẫn, nhưng từ đầu đến cuối đều lý trí và sáng suốt. Hoàn toàn không liên quan gì đến bệnh điên cả!”
“Thật sao?”
Nam Ương không mấy tin tưởng.
Dù sao Minh tiên sinh cũng là gia thần của Hầu phủ, nói đỡ cho chủ t.ử là chuyện bình thường.
“Ta với Tiêu Hầu đã bái đường thành thân, là phu thê rồi. Minh tiên sinh không cần giấu ta đâu.”
“Thật ra... ta cũng có chút bệnh điên di truyền từ mẹ.”
Minh Văn Hoán lại bị dọa nhảy dựng.
“Tuyệt đối không thể!”
“Từ ngày đầu tiên thần gặp phu nhân, phu nhân đã hiểu chuyện, biết lý lẽ, tính tình ôn hòa, chẳng dính dáng gì đến bệnh điên hết.”
“Làm gì có chuyện người bình thường tự nhiên phát điên? Người phát điên đều là do bị k*ch th*ch cực lớn.”
“Sau này phu nhân đừng nói như vậy về mình nữa.”
Nhưng Nam Ương vẫn còn nghi ngờ.
Trên đời có người sinh ra đã điên.
Cũng có người như mẹ nàng, hơn hai mươi tuổi mới phát bệnh.
Nàng mười sáu tuổi chưa phát điên, không có nghĩa cả đời sau này cũng sẽ không.
Cuối năm ngoái, chẳng phải nàng từng gây náo loạn ở nhà họ Vệ đó sao?
Khi ấy nàng hành xử hoàn toàn không giống tính cách thường ngày.
Đến mức cha nàng nghi ngờ nàng mắc bệnh, liền đưa nàng tới trấn Bình An dưỡng bệnh.
Nhưng nếu hỏi tiếp nữa, trông Minh tiên sinh có vẻ sắp phát điên thật rồi.
Nam Ương đành nuốt nghi vấn trở lại bụng, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Nàng chuyển sang câu hỏi thứ hai:
“Minh tiên sinh, hồi tháng Ba có phải trấn Bình An từng đưa tới một cô nương là con gái Hoàng lang trung, tự nhận mình là ân nhân cứu mạng Tiêu Hầu ở bìa rừng dâu không?”
“Hiện giờ cô ấy đâu rồi?”
Không ngờ Minh Văn Hoán lại có chút ấn tượng.
“À, Hoàng nương t.ử đó à... chạy mất rồi.”
Nam Ương:
“... Hả?”
Theo lời Minh Văn Hoán, Hoàng nương t.ử được đưa vào kinh chưa được mấy ngày đã bỏ trốn.
Trong hồ sơ Hầu phủ có ghi chép nàng ta nhập phủ.
Nhưng hồ sơ xuất phủ thì không có.
“Hoàng nương t.ử ham vinh hoa phú quý, mạo nhận công lao cứu mạng. Tiêu Hầu đâu phải người dễ bị lừa gạt?”
“Sau khi vào phủ, nàng ta được sắp xếp làm đầu bếp.”
“Có lẽ cuộc sống của một đầu bếp trong Hầu phủ khác xa với cuộc sống tốt đẹp mà nàng ta tưởng tượng chăng?”
Minh Văn Hoán dang tay vô tội.
“Tóm lại là... chạy rồi.”
Nam Ương: ...
Là bị dọa chạy mất thì có?
Không biết Minh Văn Hoán hiểu lầm điều gì.
Trước khi đi, hắn còn cười ha hả để lại một câu:
“Ôi chao, phu nhân không cần bận tâm đâu.”
“Hoàng nương t.ử gì đó, rồi tám mỹ nhân được ban thưởng gì đó, chẳng ai lọt nổi vào mắt Tiêu Hầu.”
“Trái tim Tiêu Hầu đều đặt cả trên người phu nhân rồi.”
Nam Ương cạn lời nhìn theo bóng Minh tiên sinh đi xa.
A Mỗ vừa vá áo vừa lẩm bẩm:
“Hoàng nương t.ử mất tích rồi, chỉ cần mở miệng nói một câu ‘chạy mất’ là xong.”
“Rốt cuộc là chạy thật hay c.h.ế.t rồi, ai mà biết được?”
“Cái tên hồ ly Minh tiên sinh ấy, lúc nào cũng chỉ lựa lời dễ nghe mà nói, chỗ nào cũng bênh vực chủ t.ử của hắn.”
“Cái gì mà ‘trái tim Tiêu Hầu đều đặt trên người phu nhân’.”
“Phi!”
“Ngôi sao chổi ấy làm gì có tim.”
“Nhị nương t.ử, người đừng để bị lừa. Phòng người vẫn hơn.”
Bà lải nhải hồi lâu mà không thấy ai đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
A Mỗ nghi ngờ quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Nam Ương đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài thất thần.
“Nhị nương t.ử?”
Nam Ương bỗng hoàn hồn, đứng dậy nói:
“Ta đi thay nước.”
Trong phòng tân hôn mới đặt thêm hai chậu thủy tiên.
Dạo gần đây phòng tân hôn được bổ sung rất nhiều bài trí mới, đa phần là của hồi môn mang màu sắc vui mừng và các loại vải vóc mềm mại. So với căn phòng rộng lạnh lẽo như hang tuyết ngày nàng mới gả vào Hầu phủ thì khác biệt một trời một vực.
Nhưng Nam Ương vẫn thường cảm thấy phòng tân hôn quá quạnh quẽ, như đang thiếu thứ gì đó.
Thiếu gì nhỉ?
Cho đến một buổi sáng, nàng nhìn thấy bậu cửa sổ trơ trụi phủ một lớp sương trắng, mới chợt hiểu ra:
— Thiếu hoa cỏ cây xanh.
Nàng không dám đặt thủy tiên trong phòng, sợ chủ nhân Hầu phủ không thích, nên lén để bên bậu cửa sổ.
Nam Ương mở cửa sổ gỗ, bê hai chậu thủy tiên từ ngoài vào trong.
Những gợn sóng nhỏ trong lòng do lời Minh tiên sinh gây ra cũng dần dần lắng xuống.
Tiêu Hầu cướp nàng về thành thân.
Rảnh rỗi thì thích động tay động chân, xoa x** n*n nắn nàng.
Mỗi lần vào phòng tân hôn đều nhớ tháo đao xuống.
Đối với nàng, có lẽ hắn vẫn có chút thích.
Giống như nàng thích trồng hoa vậy.
Mấy chục chậu hoa trong Đinh Hương Uyển, ngày thường nàng luôn nhớ tưới nước, xới đất, bắt sâu.
Đương nhiên nàng thích những chậu hoa ấy.
Nhưng khi gặp chuyện trọng đại như xuất giá, trong lòng nàng chỉ nghĩ đến di nương, nên chẳng còn tâm trí lo cho đám hoa ở Đinh Hương Uyển nữa.
Giờ đây mấy chục chậu hoa ấy không biết còn lại được bao nhiêu chậu?
Nam Ương v**t v* củ thủy tiên tròn trịa, thầm nghĩ:
Trong mắt Tiêu Hầu, có lẽ nàng cũng giống như một chậu hoa khiến người ta yêu thích vậy.
Dù sao thì...
Tiểu Yêu
Người đã ở Hầu phủ.
Cũng đã gả rồi.
Còn có thể làm gì được nữa?
Ngày tháng vẫn có thể tiếp tục trôi qua, vậy thì cứ tiếp tục sống thôi.
Đến giữa trưa, Địch Vinh dẫn theo vài thân binh tới phòng tân hôn tìm chủ mẫu.
Từ xa đã oang oang gọi:
“Sau cửa nhị môn đã dọn sạch rồi, hậu viện cũng thu xếp được hai viện để ở.”
“Nhưng tối qua tám mỹ nhân chạy mất hơn nửa!”
“Đúng là chẳng coi Hoài Dương Hầu phủ ra gì, quá sức khiêu khích!”
“Phu nhân, có cần bắt những kẻ bỏ trốn về không? Chọn hai người g.i.ế.c để răn đe, g.i.ế.c gà dọa khỉ?”
Nam Ương: Đây mà là khiêu khích á???
Người ta sợ c.h.ế.t khiếp nên mới chạy trong đêm được không!
Nàng vội vàng ngăn vị Địch tướng quân đang hí hửng mài đao:
“Đừng.”
“Chạy thì cứ để họ chạy đi, không cần truy cứu nữa.”
“Còn lại mấy người?”
Tám mỹ nhân chạy mất năm người, chỉ còn ba người chưa đi.
Hiện giờ cả ba đều đang đứng ngoài phòng tân hôn.
Trong bốn mỹ nhân do hoàng cung ban thưởng, hai người kết bạn bỏ trốn, chỉ còn lại hai người.
Tự xưng là Vân Cơ và Sở Cơ.
Cả hai đều vô cùng xinh đẹp.
Tuy sắc mặt hơi tái nhợt, quầng mắt thâm xanh, rõ ràng tối qua ngủ không ngon, nhưng vẫn không hề giảm đi vẻ mỹ lệ.
Bốn mỹ nhân do Dự Vương đưa tới còn t.h.ả.m hơn.
Ba người chạy mất sạch.
Chỉ còn lại người cuối cùng dịu dàng quỳ xuống hành lễ.
Nam Ương đau đầu nhìn vị mỹ nhân thứ ba còn ở lại.
Mỹ nhân trong cung dù sao cũng là người được hoàng đế ban thưởng.
Nếu bỏ trốn sẽ bị quan phủ truy bắt.
Không dám chạy còn có thể hiểu được...
Nhưng mỹ nhân của Dự Vương thì tại sao ngươi không chạy?
Vị mỹ nhân thứ ba cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Dưới ánh mặt trời hiện ra một dung nhan đẹp đến kinh diễm.
Nàng tự xưng là Trà Cơ.
Nam Ương hết sức bất ngờ.
Hôm qua bị Tiêu Thừa Yến dằn mặt một trận, tám mỹ nhân đều mặt hoa thất sắc, bộ dạng vô cùng chật vật.
Cho tới hôm nay nàng mới phát hiện:
Vị Trà Cơ do Dự Vương đưa tới này...
Lại là một đại mỹ nhân tuyệt sắc hiếm thấy.
--------------------------------------------------------------