Theo lời giới thiệu của Minh tiên sinh, các mỹ nhân lần lượt tiến lên hành lễ.
— Bốn vị ở hàng đầu này là mỹ nhân do Hoàng thượng ban thưởng.
— Hoài Dương Hầu hộ tống Dự Vương về kinh. Bệ hạ đang dưỡng bệnh trong cung, luận công ban thưởng, đặc biệt ban bốn vị mỹ nhân này để chúc mừng Hầu gia đại hôn.
— Bốn vị ở hàng giữa là mỹ nhân do Dự Vương ban tặng.
— Dự Vương cảm kích công lao hộ tống của Hầu gia nên đích thân chọn bốn mỹ nhân đưa vào Hầu phủ, chúc mừng đại hôn.
Nói đến đây, Minh Văn Hoán phe phẩy chiếc quạt lá cọ.
Ý vị sâu xa chỉ về hai mỹ nhân ở hàng cuối.
— Còn hai vị cuối cùng...
— Là mỹ nhân do biểu huynh của phu nhân, Thái thú Sơn Dương, Lục Triệt, đưa tới.
— Lý do cũng là để chúc mừng Hoài Dương Hầu đại hôn...
Nam Ương: ???
Hoàng đế và Dự Vương là người hoàng tộc.
Ban mỹ nhân cho đại thần mới cưới cũng không có gì lạ.
Dù sao việc người trong hoàng gia làm...
Dân thường cũng chẳng hiểu nổi.
Nhưng vị biểu huynh họ Lục kia là chuyện gì đây?
Cũng nhét mỹ nhân vào Hầu phủ?
Biểu huynh cảm thấy cuộc sống tân hôn của nàng quá thanh nhàn rồi sao?
May mà hai "mỹ nhân" nhà họ Lục kịp thời lên tiếng giải thích.
— Bẩm phu nhân, bẩm Minh tiên sinh.
— Hai người chúng nô tỳ là nữ tỳ do Đại lang quân nhà họ Lục phái tới hầu hạ phu nhân.
— Đại lang quân nói rằng phu nhân mới thành thân, bên cạnh thiếu người đắc lực.
— Người do nhà họ Vệ đưa tới e rằng không đáng tin dùng.
— Vì vậy đặc biệt sai hai nô tỳ tới đây để phu nhân sai bảo.
Nam Ương:
— Thì ra là vậy.
— Đa tạ biểu huynh.
Hóa ra hai người này không phải mỹ nhân đưa vào hậu viện gây thêm phiền phức.
Mà là nữ tỳ tới hầu hạ nàng.
Nói thật.
Những nữ tỳ được nhà họ Lục chọn từ Sơn Dương đưa vào kinh đều được tuyển lựa kỹ càng.
Quy củ nghiêm ngặt.
Lệnh ban ra là chấp hành ngay.
Dùng tốt hơn đám bà t.ử và người hầu nhà họ Vệ rất nhiều.
Ít nhất họ sẽ không nhìn người mà đối xử khác nhau.
Nhưng...
Tại sao biểu huynh họ Lục lại đưa nữ tỳ cho nàng?
Chuyện hôn sự giữa nàng và Lục Tam Lang đã hủy rồi mà...
Nam Ương nghĩ đến đây.
Một cơn gió lạnh mùa đông gào thét thổi qua.
Thổi đến mức cả người nàng lạnh run.
Đầu cũng đau theo.
Nghĩ không ra.
Vậy thì không nghĩ nữa.
Mười mỹ nhân chia thành hai nhóm.
Tám mỹ nhân hậu viện đứng một bên.
Hai nữ tỳ nhà họ Lục đứng riêng một bên.
Tất cả đều cúi đầu chờ chủ mẫu sắp xếp.
Nam Ương nhìn căn phòng cưới phía trước với ánh mắt mơ màng.
Trong đó có chăn đệm mềm mại đang chờ nàng.
Vậy tại sao nàng lại phải đứng giữa trời gió lạnh thế này?
— Phiền Minh tiên sinh báo với Hầu gia một tiếng.
— Mở khóa cửa nhị môn đi.
Nàng cố gắng lấy tinh thần bàn bạc.
— Tự nhiên nhiều thêm từng này người.
— Hậu viện phải thu dọn lại rồi.
Minh Văn Hoán không có ý kiến gì.
Phu nhân Hầu phủ quản lý nội viện là chuyện đương nhiên.
Viên chủ bạ lập tức mở khóa cổng nhị môn.
Triệu tập đám bà t.ử quét dọn đến chỉnh trang hậu viện.
Tự nhiên nhiều thêm mười người.
Ban đầu Nam Ương sắp xếp theo nguồn gốc xuất thân.
Mỹ nhân đến từ ba nơi khác nhau thì ở ba viện khác nhau.
Tám mỹ nhân được Hoàng đế và Dự Vương ban xuống đều không có ý kiến.
Nhưng hai nữ tỳ nhà họ Lục nhất quyết không chịu ở hậu viện.
Họ yêu cầu được đi theo Nam Ương.
Nam Ương đành phải tách họ ra khỏi nhóm mỹ nhân.
Hai nữ tỳ nhà họ Lục cũng rất tự giác.
Chủ động rời khỏi hàng ngũ mỹ nhân.
Rồi đứng về phía sau lưng Nam Ương.
Tám vị mỹ nhân cúi người cảm tạ phu nhân đã sắp xếp.
Sau đó người một câu ta một câu, ríu rít khen ngợi phu nhân hiền đức rộng lượng.
Tiểu Yêu
Giữa tiếng oanh ca yến hót, cảm tạ rồi tâng bốc không ngớt ấy...
Có lẽ ánh mắt của Nam Ương quá mức đau khổ.
Minh Văn Hoán chủ động đứng ra nhận việc.
— Phu nhân không cần bận tâm, để ta dẫn các vị mỹ nhân vào hậu viện.
Nam Ương vô cùng cảm động.
Minh tiên sinh đúng là người tốt mà!
Nàng đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Nhìn theo Minh Văn Hoán dẫn một chuỗi mỹ nhân xuyên qua cổng nhị môn, đi về phía hậu viện đã bỏ hoang từ lâu.
Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh chiếc chăn thêu mềm mại, ấm áp...
Đúng lúc ấy.
Địch Vinh từ tiền viện đi tới.
Vừa đi vừa lớn tiếng hô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
— Chờ đã! Chờ đã!
— Chủ thượng còn có một phần quà mừng, tặng cho các mỹ nhân mới tới!
Nam Ương:
...
Hình ảnh chiếc chăn mềm mại trong đầu lập tức tan biến sạch sẽ.
Hoài Dương Hầu lại tặng quà mừng...
Nghe thế nào cũng không giống thứ tốt lành.
Các mỹ nhân mới tới còn chưa hiểu phong cách hành sự của chủ nhân Hầu phủ.
Tám người chưa đi được bao xa.
Nghe Địch Vinh gọi lớn liền đồng loạt dừng chân.
Cúi đầu đứng chờ bên đường.
Có hai ba người gan lớn còn lén ngẩng đầu lên.
Trên mặt lộ vẻ mong đợi.
Địch Vinh không đi một mình.
Đinh quản sự đi phía sau.
Đang vô cùng vất vả kéo lê một vật gì đó nặng nề.
Người còn chưa tới gần.
Cơn gió lạnh đầu đông đã cuốn qua sân viện.
Mang theo một mùi tanh nhàn nhạt.
Địch Vinh rõ ràng rất không vừa mắt Đinh quản sự được nhà họ Vệ cài vào.
Lập tức quát:
— Nhanh lên!
— Hầu phủ thiếu cơm cho ngươi ăn à?!
Đinh quản sự bước chân loạng choạng.
Mặt trắng bệch như ma.
Biểu cảm tê dại kéo lê thứ hình người phía sau.
Máu trên vật hình người kia gần như đã chảy cạn.
Bị kéo lê suốt dọc đường.
Trên nền đá xanh để lại một vệt m.á.u đứt quãng.
Mùi m.á.u ngày càng nồng.
Cuối cùng cũng có người nhận ra thứ Đinh quản sự đang kéo là gì.
Một mỹ nhân hét thất thanh:
— Hắn đang kéo một t.h.i t.h.ể phụ nữ!
— Thi thể không đầu aaaa!!!
Tiếng thét vang lên liên tiếp.
Mấy vị mỹ nhân không chịu nổi k*ch th*ch.
Hai mắt tối sầm.
Mềm nhũn ngã xuống đất ngất xỉu.
— La hét cái gì!
— Ồn c.h.ế.t đi được!
Địch Vinh bất mãn đi ngang qua đám mỹ nhân mặt mày thất sắc.
Dẫn theo Đinh quản sự bước qua cổng nhị môn.
Thi thể không đầu kéo thành một vệt m.á.u dài.
Vượt qua bậc cửa.
Dừng lại phía sau cổng nhị môn.
Địch Vinh lớn tiếng phân phó:
— Cứ để ở đây!
— Tìm mấy cây đinh sắt lớn tới!
— Chủ thượng đã nói.
— Đóng t.h.i t.h.ể lên tường nội viện.
— Để các mỹ nhân mới tới ngày nào ra vào cũng nhìn thấy.
— Lấy đó làm gương!
— Kẻ nô tài khi chủ, lòng dạ gian ác...
— Chính là kết cục này!
Đám thân binh nói làm là làm.
Tiếng đinh b.úa vang lên loảng xoảng.
Không bao lâu sau đã có người báo lại:
— Địch đầu nhi! Đóng xong rồi!
Cơn buồn ngủ sau bữa trưa của Nam Ương đã bị quậy cho bay sạch.
Nàng dẫn theo A Mỗ.
Đứng bên cổng nhị môn.
Từ xa nhìn thứ "trang trí" đáng sợ mới xuất hiện trên tường nội viện.
Không sai.
Chính là t.h.i t.h.ể không đầu của Vương ma ma.
Cái đầu bị c.h.é.m xuống được bỏ vào hộp mang tới nhà họ Vệ.
Để g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Không ngờ phần t.h.i t.h.ể còn lại...
Lại bị đóng lên tường nội viện.
Cũng là để g.i.ế.c gà dọa khỉ. 😶
Nam Ương lúc này chỉ có một suy nghĩ:
"Ta chỉ muốn về phòng nằm ngủ thôi mà...
— Thế này là sao?
— Một cái xác dùng hai lần à?
Nam Ương thầm nghĩ.
Hoài Dương Hầu đúng là biết tiết kiệm.
A Mỗ lẩm bẩm niệm Phật:
— A Di Đà Phật, đáng đời báo ứng.
Rồi quay về viện cưới.
Nam Ương cũng định đi.
Nhưng vừa ra khỏi cổng nhị môn đã bị Đinh quản sự run rẩy chặn lại.
--------------------------------------------------------------