Ánh nắng đầu ngày len qua rèm cửa, trải một vệt vàng nhạt lên gương mặt bình thản của Quân Dương. Anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc nhỏ, điện thoại đặt trước mặt, mắt nhìn chăm chú vào màn hình đang hiện tin nhắn nặc danh đêm qua. Không một dòng thừa, không dấu vết truy vết, chỉ vỏn vẹn lời cảnh báo lạnh lùng. Quân Dương nhấn xóa, ngón tay dừng lại một giây trên màn hình, rồi cất máy vào túi. Anh hiểu, mọi bước đi đã bị đặt dưới kính hiển vi của Lâm Duy Nhân.
*
Chín giờ sáng, xe của Lâm gia lặng lẽ đỗ trước cổng biệt thự trung tâm. Cổng sắt chạm trổ hoa văn cổ, lính gác mặc vest đen đứng nghiêm, mắt lạnh lùng quét qua từng người bước xuống. Quân Dương mặc vest xám, áo sơ mi trắng, gương mặt không biểu cảm, sóng mắt sâu thẳm. Bên cạnh anh, Trần Diễm giữ vẻ điềm tĩnh, Lâm Hạ Vy rụt rè nép sau lưng mẹ, đôi mắt nâu ánh lên vẻ bối rối.
Sảnh lớn rực sáng đèn chùm, những bức chân dung tổ tiên lặng lẽ quan sát từ trên cao. Ghế da được xếp thành hình bán nguyệt quanh chiếc bàn dài bằng gỗ lim. Ở vị trí trung tâm, Lâm Duy Nhân đã ngồi sẵn, áo vest đen, nụ cười lịch sự vắt trên môi nhưng ánh mắt sắc lẻm. Hai bên là các trưởng bối, cô chú trong họ, ai cũng mang vẻ mặt nghiêm nghị, một số lộ rõ vẻ háo hức chờ đợi kịch hay.
Quân Dương cùng mẹ và em gái tiến vào, những ánh mắt dò xét, dè bỉu lướt qua họ. Không khí trong phòng như đóng băng. Quân Dương chỉ hơi cúi đầu chào, ánh nhìn quét một vòng, dừng lại lâu hơn ở chỗ Lâm Duy Nhân. Anh không chào hỏi thừa, cũng không bối rối, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh mẹ và Hạ Vy.
Duy Nhân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng vang lên trầm đục:
– Mọi người đã có mặt đầy đủ. Hôm nay, tôi triệu tập cuộc họp này để giải quyết dứt điểm chuyện quyền thừa kế của nhánh phụ. Việc này kéo dài quá lâu rồi, ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín và vận hành của Lâm gia.
Một người đàn ông trung niên lên tiếng tiếp lời, giọng khô khốc:
– Đúng thế. Đã đến lúc nhánh phụ phải trả lại những gì không thuộc về mình. Lâm gia không thể để chuyện riêng tư ảnh hưởng đại cục.
Trần Diễm mỉm cười nhẹ, mắt không rời khỏi mặt bàn:
– Xin hỏi, quyền thừa kế của con trai tôi cụ thể ảnh hưởng thế nào đến đại cục? Tài sản Quân Dương nhận được đều là di sản hợp pháp từ cha nó để lại.
Duy Nhân lắc đầu, nụ cười càng thêm giả tạo:
– Dì Diễm, dì hiểu rõ quy tắc Lâm gia. Tài sản của chi phụ cũng phải tuân theo nghị quyết của hội đồng trưởng bối. Mấy năm qua, Quân Dương không có đóng góp gì nổi bật cho gia tộc, lại vướng vào nhiều vụ lùm xùm trong giới giải trí. Để một người như vậy nắm quyền thừa kế, e rằng sẽ làm ảnh hưởng thanh danh Lâm thị.
Một người phụ nữ tóc vấn cao chen vào, giọng the thé:
– Đúng rồi! Đến cả em gái nó còn bị bạn bè ở trường cười nhạo vì mấy scandal. Gia tộc ta không thể để chuyện đó kéo dài mãi.
Lâm Hạ Vy cúi gằm mặt, đôi bàn tay nhỏ siết chặt vào nhau. Quân Dương đặt nhẹ bàn tay lên vai em, ánh mắt dịu đi trong thoáng chốc, rồi lại trở nên lạnh lùng khi quay sang phía Duy Nhân:
– Nếu anh đã muốn nói thẳng, tôi cũng xin trả lời rõ ràng. Tài sản cha tôi để lại là di sản hợp pháp, không liên quan đến bất kỳ nghị quyết nào của hội đồng. Nếu các người muốn can thiệp, mời đưa ra bằng chứng vi phạm pháp luật.
Trong phòng, một làn sóng thì thầm nổi lên. Duy Nhân vẫn giữ vẻ điềm nhiên, ánh mắt như con dao lướt qua Quân Dương:
– Em đừng vội cứng miệng. Lâm gia không chỉ có luật pháp, còn có quy tắc riêng. Em tưởng chỉ cần dựa vào mấy mánh khoé showbiz là có thể ngồi vững ở đây sao?
Anh ta nhìn về phía các trưởng bối, nói lớn:
– Tôi đề nghị hội đồng tạm đình chỉ quyền thừa kế của Lâm Quân Dương, chuyển toàn bộ tài sản về quỹ chung cho đến khi em ấy chứng minh được năng lực và tư cách.
Một ông già tóc bạc gật đầu tán thành, vài người khác nhìn nhau, vẻ đồng tình hiện rõ. Trần Diễm vẫn giữ bình tĩnh, đôi mắt sắc như lưỡi dao:
– Nếu hội đồng muốn thảo luận, xin cứ theo đúng thủ tục. Nhưng tôi nhắc lại: chúng tôi không làm gì sai. Nếu muốn thu hồi tài sản, các người phải chuẩn bị đối mặt với pháp luật.
Bầu không khí càng thêm căng thẳng. Duy Nhân vờ thở dài:
– Dì Diễm, tôi nghĩ dì không nên cứng đầu nữa. Hôm nay tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu, chứng minh rằng nhánh phụ nhiều năm qua quản lý tài sản không hiệu quả, gây thất thoát nghiêm trọng. Nếu cần, tôi sẽ trình bày chi tiết trước toàn thể hội đồng.
Một người khác phụ hoạ:
– Đúng rồi, nếu không có gì khuất tất thì ngại gì kiểm tra?
Quân Dương mỉm cười nhạt, mắt ánh lên tia giễu cợt:
– Thất thoát à? Anh có bằng chứng gì không? Hay lại chỉ là lời vu khống?
Duy Nhân cầm lên một tập hồ sơ dày, lật nhanh vài trang:
– Đây là báo cáo kiểm toán ba năm gần nhất. Các khoản đầu tư không rõ ràng, hợp đồng ký với những công ty nhỏ không có thực lực, lại còn cho vay không có tài sản đảm bảo. Tôi không muốn nói nặng, nhưng nếu tra ra thì e rằng nhánh phụ khó mà giữ được mặt mũi.
Trần Diễm liếc nhìn con trai. Quân Dương gật nhẹ, ý bảo mẹ cứ bình tĩnh. Anh đứng dậy, giọng rõ ràng:
– Được, nếu đã nhắc đến kiểm toán, tôi cũng có vài điều muốn hỏi. Anh Duy Nhân, trong ba năm qua, anh là người giám sát tài chính toàn bộ tập đoàn, các khoản lớn đều phải qua anh phê duyệt. Nếu có thất thoát, tại sao kiểm toán nội bộ không phát hiện sớm hơn? Hay là chính anh cố tình bỏ qua?
Duy Nhân hơi khựng lại, nhưng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh:
– Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích với em. Hội đồng sẽ quyết định.
Quân Dương lấy ra một xấp tài liệu mỏng, đặt lên bàn:
– Tôi đã thuê kiểm toán độc lập, kiểm tra lại toàn bộ các thương vụ của Lâm thị năm vừa rồi. Trong đó, có một số hợp đồng đầu tư do anh ký kết với công ty vệ tinh ở nước ngoài, giá trị lên tới hàng trăm tỷ đồng. Điều đặc biệt là, những công ty này đều có chung một cổ đông lớn, chính là Vương Gia Hào – CEO công ty giải trí thân cận của anh.
Mọi người trong phòng ồ lên. Duy Nhân nhíu mày, cố nén cơn giận:
– Em đang vu khống! Chỉ là hợp tác kinh doanh bình thường!
Quân Dương không để đối phương ngắt lời, rút tiếp một tập ảnh chụp và tài liệu:
– Ngoài ra, tôi còn phát hiện hàng loạt giao dịch bất thường giữa Lâm thị và các công ty sản xuất phim do Phùng Thanh Đào điều hành. Số tiền rót vào các dự án này đều biến mất sau một vòng chuyển khoản, cuối cùng quay trở lại những tài khoản cá nhân ở nước ngoài. Nếu tôi công khai những bằng chứng này, e rằng không chỉ Lâm gia, mà cả tập đoàn sẽ bị điều tra.
Không khí trong phòng như vỡ tung. Một trưởng bối đứng bật dậy:
– Chuyện này là sao? Duy Nhân, cháu giải thích đi!
Duy Nhân mặt biến sắc, nắm chặt tay ghế đến trắng cả khớp, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh:
– Đây chỉ là trò bôi nhọ. Những giấy tờ này có thể làm giả. Hội đồng không thể tin vào những thứ không rõ nguồn gốc!
Quân Dương nhìn thẳng vào mắt anh họ, giọng lạnh băng:
– Nếu anh nghi ngờ, tôi sẵn sàng mời bên kiểm toán quốc tế độc lập vào kiểm tra. Hay là anh sợ?
Một người đàn ông lớn tuổi, giọng uy quyền cắt ngang:
– Thôi đủ rồi! Việc này không thể quyết định vội vàng. Phải kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ. Nếu đúng như Quân Dương nói, Lâm gia sẽ không bao che cho bất cứ ai.
Duy Nhân cắn răng, ánh mắt tối sầm lại. Anh ta biết, chỉ cần kiểm toán vào cuộc, những giao dịch ngầm năm xưa sẽ bị lật tẩy. Nhưng trước mặt hội đồng, anh ta không thể thừa nhận.
Một trưởng lão khác lên tiếng:
– Chuyện này chưa rõ trắng đen. Tạm thời, quyền thừa kế của nhánh phụ vẫn giữ nguyên cho đến khi có kết quả điều tra. Duy Nhân, cháu cũng phải hợp tác làm rõ mọi nghi vấn.
Quân Dương ngồi xuống, mắt vẫn không rời đối thủ. Anh cảm nhận được sự chuyển dịch trong ánh nhìn của các trưởng bối – từ nghi ngờ sang dè chừng, một số thậm chí lộ vẻ kính nể. Trần Diễm khẽ siết tay con trai, môi mím lại, ánh mắt ngời sáng.
Bên ngoài, điện thoại của Quân Dương rung lên. Tin nhắn của Trịnh Lan Anh hiện ra: “Báo chí bắt đầu đánh tiếng về chuyện nội bộ Lâm gia. Anh cẩn thận, có thể có người trong hội đồng bị mua chuộc.”
Anh nhắn lại: “Giữ vững trận địa. Đừng để lộ bất cứ thông tin gì ra ngoài.”
*
Sau cuộc họp, Quân Dương cùng mẹ và em gái rời khỏi phòng họp trong tiếng xì xào bàn tán. Hạ Vy lặng lẽ nắm tay anh, giọng run run:
– Anh… có sợ không?
Anh nhìn em gái, nụ cười nhẹ thoáng qua:
– Không. Chỉ cần em và mẹ an toàn, anh chẳng sợ gì cả.
Trần Diễm đi bên cạnh, giọng nhỏ đủ cho hai con nghe:
– Duy Nhân sẽ không chịu để yên đâu. Con chuẩn bị sẵn các phương án đi, mẹ sẽ liên lạc với luật sư Lê Quốc Khánh.
Quân Dương gật đầu:
– Mẹ yên tâm, con đã lên kế hoạch rồi.
Họ vừa ra tới hành lang thì bắt gặp Lâm Duy Nhân đứng dựa vào lan can, Lục Thiên Phong âm thầm đứng phía sau. Duy Nhân cười nhạt, giọng hạ thấp:
– Em giỏi lắm. Nhưng đừng tưởng thắng một ván là có thể lật bàn cờ. Từ giờ, mọi bước đi của em đều trong tầm kiểm soát của anh.
Quân Dương không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt Duy Nhân. Sự lạnh lùng trong ánh mắt anh khiến đối phương khựng lại một giây. Anh ghé sát, nói khẽ:
– Anh nên lo cho mình trước đi. Tôi chưa dùng hết quân cờ đâu.
Duy Nhân nhếch mép, quay đi, nhưng vẻ mặt đã không còn tự tin như trước.
*
Buổi chiều, Quân Dương trở về căn hộ. Trịnh Lan Anh đã đợi sẵn trong phòng khách, trên bàn la liệt hồ sơ. Từ Gia Minh cũng vừa tới, vẻ mặt căng thẳng:
– Có tin nội bộ rò rỉ rồi. Một số trang báo mạng bắt đầu đưa tin về chuyện lục đục Lâm gia, nghi ngờ nhánh phụ biển thủ tài sản.
Lan Anh nói nhanh:
– Em đã nhắn các admin lớn kiểm soát bình luận, nhưng vẫn phải chuẩn bị phương án đối phó nếu bên kia tung thêm bằng chứng giả.
Quân Dương trầm ngâm:
– Họ muốn tạo áp lực dư luận, khiến hội đồng phải nhanh chóng tước quyền của chúng ta. Nhưng càng vội, họ càng dễ sơ hở.
Từ Gia Minh sốt ruột:
– Nếu bị bôi nhọ trước truyền thông, em gái cậu sẽ bị ảnh hưởng đầu tiên. Chúng ta không thể để Hạ Vy chịu thêm tổn thương.
Quân Dương nhìn Lan Anh, nói dứt khoát:
– Em giúp anh liên hệ với luật sư Lê Quốc Khánh. Chúng ta cần có người đại diện hợp pháp, chuẩn bị sẵn hồ sơ khởi kiện nếu bị vu khống.
Lan Anh gật đầu, mắt ánh lên vẻ quyết tâm:
– Được, để em lo.
*
Tối hôm đó, trong phòng làm việc của Lâm Duy Nhân, không khí đặc quánh mùi thuốc lá. Vương Gia Hào ngồi đối diện, giọng lấm lét:
– Nếu kiểm toán quốc tế vào cuộc, e rằng mấy vụ rửa tiền của tôi cũng bị lộ. Anh phải nghĩ cách bịt đầu mối đi.
Duy Nhân cau mày, mắt đỏ ngầu:– Để tôi lo. Nhưng từ giờ, bất cứ ai trong hệ thống của anh mà để lộ thông tin ra ngoài, tôi sẽ không tha.
Phùng Thanh Đào gọi tới, giọng sắc như dao:
– Tôi vừa nhận được tín hiệu từ các phóng viên. Nếu không dập được scandal này, tôi sẽ tung hết clip hậu trường của anh lên mạng.
Duy Nhân đập mạnh tay xuống bàn:
– Cô dám!
– Thử xem, – Thanh Đào cười lạnh rồi cúp máy.
Bạch Hạo Nhiên bước vào, mặt tái mét:
– Có người đăng tài liệu lên diễn đàn kín rồi. Dân mạng đang bàn tán ầm ĩ.
Duy Nhân gằn giọng:
– Đẩy scandal mới về phía nhánh phụ. Tung hết tin giả ra. Nếu cần, mua chuộc cả phóng viên.
Bạch Hạo Nhiên cúi đầu, miệng lẩm bẩm:
– Dạ… tôi biết rồi.
*
Sáng hôm sau, điện thoại Quân Dương reo liên tục. Lan Anh báo tin xấu:
– Có phóng viên chặn cửa nhà. Họ hỏi mẹ anh về chuyện biển thủ tài sản, còn tung cả ảnh cũ của Hạ Vy lên mạng.
Quân Dương siết chặt điện thoại, giọng sắc lạnh:
– Đưa mẹ và em về căn hộ an toàn. Anh sẽ ra mặt.
Anh chỉnh lại áo, bước xuống sảnh. Đám phóng viên bu quanh, ánh đèn flash chớp loá mắt. Một người lao tới, giọng the thé:
– Anh có ý kiến gì về việc bị nghi biển thủ tài sản? Có phải nhánh phụ đang bị điều tra không?
Quân Dương nhìn thẳng vào ống kính, giọng rõ ràng:
– Tôi khẳng định, tất cả cáo buộc đều là bịa đặt. Chúng tôi đã gửi đơn yêu cầu kiểm toán quốc tế và sẽ khởi kiện bất kỳ ai phát tán thông tin sai sự thật. Tôi cũng đã cung cấp đầy đủ bằng chứng về các thương vụ bất thường của một số cá nhân trong Lâm thị cho cơ quan chức năng. Ai sai sẽ phải trả giá.
Phóng viên lại hỏi dồn:
– Anh nói ai sai? Có phải đang ám chỉ nhánh trưởng?
Anh không trả lời, chỉ quay người bước đi. Đám đông xôn xao, tiếng bàn tán vang lên không dứt.
*
Trong phòng họp Lâm gia, các trưởng bối tập trung khẩn cấp. Một người già nói lớn:
– Không thể để báo chí dẫn dắt dư luận! Phải có biện pháp mạnh với cả hai phía.
Một người khác lên tiếng:
– Nếu để kiểm toán vào cuộc mà đúng như Quân Dương nói, danh dự Lâm gia coi như tiêu tan. Nhưng nếu là bịa đặt, thằng nhỏ này phải bị trừng phạt.
Duy Nhân đứng dậy, cắn răng:
– Tôi sẽ tự mình xử lý. Đề nghị hội đồng cho tôi thêm thời gian.
Một bà cô lên tiếng:
– Cậu có chắc không?
Duy Nhân nhìn quanh, mắt tối sầm:
– Tôi sẽ khiến nó không còn đường lùi.
*
Cùng lúc đó, Trần Diễm nhận được một cuộc gọi nặc danh:
– Nếu bà muốn giữ an toàn cho các con, tốt nhất nên rút khỏi tranh chấp. Chúng tôi biết mọi bí mật của bà.
Bà bình thản đáp lại:
– Nếu các người dám động đến con tôi, đừng trách tôi không báo trước hậu quả.
Bà cúp máy, mắt ánh lên vẻ quyết liệt hiếm thấy. Quân Dương bước vào, nhận ra vẻ mặt mẹ, anh trầm giọng:
– Có chuyện gì không mẹ?
Bà chỉ gật nhẹ, giọng điềm tĩnh:
– Không có gì mà mẹ không đối mặt được. Con cứ làm những gì cần làm đi.
*
Tối muộn, Quân Dương ngồi trong phòng, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía màn hình máy tính. Dòng tin tức liên tục cập nhật về nội bộ Lâm gia, dư luận chia làm hai phe tranh cãi. Điện thoại báo có tin nhắn từ Lê Quốc Khánh: “Tôi đã liên hệ với đơn vị kiểm toán quốc tế. Nếu cần, có thể họp báo công khai.”
Quân Dương trả lời: “Chuẩn bị sẵn hồ sơ. Khi có kết quả sơ bộ, tôi sẽ tự mình công bố.”
Bỗng tiếng chuông cửa vang lên. Lan Anh mở cửa, Phan Tuấn Kiệt cùng Từ Gia Minh bước vào, vẻ mặt căng thẳng.
Tuấn Kiệt lên tiếng trước:
– Em vừa nhận được tin, bên công ty giải trí của Vương Gia Hào đang rút tiền khỏi các dự án lớn. Có vẻ như họ định bỏ chạy.
Từ Gia Minh bổ sung:
– Một số nghệ sĩ trong hệ thống cũng bị điều chuyển, hợp đồng bị cắt đột ngột. Chắc chắn họ muốn tẩu tán tài sản trước khi mọi chuyện vỡ lở.
Quân Dương trầm ngâm:
– Đây là cơ hội. Nếu họ tự rút lui, chúng ta sẽ dễ dàng truy vết dòng tiền hơn. Gia Minh, cậu giúp tôi liên hệ các phóng viên điều tra độc lập, thu thập thêm bằng chứng. Tuấn Kiệt, cậu kiểm tra mạng xã hội, xem có tin gì bất thường liên quan đến các nghệ sĩ chủ chốt.
Hai người gật đầu, nhanh chóng bắt tay vào việc. Lan Anh thì thầm:
– Anh… có cần em báo cho fanclub lớn chuẩn bị chiến dịch truyền thông không?
Anh gật đầu:
– Nhưng tuyệt đối không được kích động. Chỉ tập trung vào sự thật và pháp luật.
*
Đêm dần buông, Quân Dương vẫn ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt lạnh lùng. Bản báo cáo mới nhất hiện ra: hàng loạt giao dịch chuyển khoản bất thường, những hợp đồng ma ký tên Lâm Duy Nhân, Vương Gia Hào và Phùng Thanh Đào. Càng lật sâu, anh càng thấy rõ mạng lưới quyền lực và tiền bạc chằng chịt như mạng nhện.
Điện thoại lại rung lên. Tin nhắn từ một số lạ: “Nếu tiếp tục, anh sẽ phải trả giá.”
Anh mỉm cười nhạt, xóa tin nhắn, mắt ánh lên tia kiên định.
*
Bên ngoài, trong một chiếc xe đậu khuất dưới tán cây, Lục Thiên Phong nhận lệnh qua điện thoại:
– Đợi tín hiệu. Khi có biến, hành động ngay.
Anh ta gật đầu, ánh mắt lạnh băng hướng về phía căn hộ sáng đèn.
*
Rạng sáng, Quân Dương nhận được email mã hóa từ một cộng sự cũ ở nước ngoài. Tập tin đính kèm là bản sao kê tài khoản bí mật của Lâm Duy Nhân tại một ngân hàng Thụy Sĩ – con số khổng lồ, vượt xa những gì hội đồng từng biết. Anh lưu lại, gửi một bản cho Lê Quốc Khánh, nhắn: “Đây là quân át chủ bài. Đừng công khai sớm.”
*
Ngày hôm sau, hội đồng Lâm gia lại họp khẩn. Duy Nhân bước vào, vẻ mặt tái đi. Một trưởng lão lạnh lùng hỏi:
– Cháu giải thích thế nào về những bằng chứng mới? Tại sao lại có chuyển khoản sang nước ngoài?
Duy Nhân lúng túng:
– Chỉ là đầu tư hợp pháp, cháu có thể chứng minh…
Quân Dương đứng dậy, ánh mắt không rời đối thủ:
– Tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng cho kiểm toán quốc tế và luật sư. Nếu cần, tôi sẽ công khai mọi thứ cho báo chí.
Phòng họp chìm trong im lặng căng thẳng. Một trưởng bối chậm rãi lên tiếng:
– Việc này vượt quá khả năng giải quyết nội bộ. Phải chuyển hồ sơ cho cơ quan chức năng.
Duy Nhân toan phản đối, nhưng bị cắt ngang:
– Nếu cháu còn che giấu, tự chịu hậu quả.
Ánh mắt mọi người dồn về phía Quân Dương. Anh không tỏ ra vui mừng, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ và em gái, ánh mắt dịu lại.
Trần Diễm khẽ gật đầu, Hạ Vy mím môi, ánh mắt trong veo ánh lên tia hy vọng.
*
Khi cuộc họp kết thúc, Quân Dương ra về, lòng vẫn nặng trĩu. Anh biết, trận chiến này chưa kết thúc. Đối thủ sẽ không dễ dàng chịu thua. Phía trước, còn nhiều cạm bẫy chực chờ.
Bên ngoài, trời bất chợt đổ mưa. Anh đứng dưới mái hiên, điện thoại rung lên. Một tin nhắn khác, chỉ vỏn vẹn một câu: “Coi chừng, đêm nay sẽ không yên.”
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, lòng dậy sóng. Phía sau, tiếng bước chân dồn dập, một bóng đen lặng lẽ xuất hiện ở cuối hành lang.
Cuộc chiến trong gia tộc Lâm vẫn chưa tới hồi kết, và bàn cờ quyền lực chỉ vừa bắt đầu chuyển động mạnh hơn bao giờ hết.