Lâm Quân Dương vừa dứt dòng suy nghĩ, chuông cửa vang lên. Trần Diễm mở cửa, khuôn mặt còn vương nét âu lo, nhưng ánh mắt đã kiên cường hơn mấy ngày trước. Lâm Hạ Vy ngồi trên ghế, ôm chặt cuốn sổ vẽ, đôi chân bé nhỏ co lại, đầu gối sát ngực.
Quân Dương bước đến, ngồi xuống đối diện hai người phụ nữ thân yêu nhất đời mình. Không khí trong phòng đặc quánh, chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ.
– Mẹ, Vy, chúng ta sẽ không chạy trốn nữa, – anh nói, giọng dứt khoát. – Kẻ nào muốn đẩy gia đình mình xuống đáy, con sẽ cho họ thấy, Lâm Quân Dương này không dễ bị chà đạp.
Trần Diễm nhìn con trai, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn run rẩy như trước.
– Con định làm gì? – bà hỏi, giọng trầm thấp.
– Lật lại vết thương cũ, lấy lại công bằng. – Quân Dương nắm chặt tay mẹ, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt đã trải qua bao bão tố. – Không ai được phép chà đạp gia đình mình thêm lần nào nữa.
Hạ Vy ngẩng đầu, giọng nhỏ nhưng kiên định:
– Anh… chúng ta có thể làm được không?
Quân Dương khẽ mỉm cười, bàn tay đặt lên vai em gái, truyền cho cô bé chút hơi ấm vững chãi.
– Anh hứa. Dù có phải đối đầu cả thế giới, anh cũng không để ai động đến mẹ và em.
Ánh mắt Hạ Vy sáng lên. Trần Diễm khẽ gật đầu, tựa như buông bỏ một phần sợ hãi đã đè nặng lên vai suốt bao năm.
Anh quay sang Lan Anh, đang ngồi lặng lẽ ở góc phòng, ánh mắt như mặt hồ lặng gió nhưng sâu thẳm.
– Lan Anh, em giúp anh thống kê toàn bộ bằng chứng scandal năm xưa, cả những điểm bất thường và người từng liên quan. – Anh ra lệnh, nhưng giọng nói vẫn chứa đầy tin tưởng.
Cô gật đầu, bàn tay đã mở laptop, ánh mắt sáng lên tia chiến đấu quen thuộc.
– Em đã chuẩn bị sẵn một số tư liệu. Nhưng muốn lật lại hoàn toàn, cần thêm một cú đột phá. – Cô dừng lại, nhìn sâu vào mắt Quân Dương. – Anh có nghĩ đến việc hợp tác với ai không?
Quân Dương trầm ngâm. Đúng lúc ấy, điện thoại anh rung lên. Một số lạ, chỉ để lại một tin nhắn vỏn vẹn: “Tôi là Từ Gia Minh. Có hứng thú ngồi nói chuyện về một vụ hợp tác không?”
Anh ngước lên, môi nhếch thành nụ cười lạnh:
– Người anh chờ, cuối cùng cũng xuất hiện.
*
Quán cà phê nhỏ ở trung tâm thành phố, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống bàn gỗ giản dị. Quân Dương đến trước, chọn vị trí nhìn ra đường. Anh không cần che giấu thân phận, cũng không ngại ánh mắt tò mò của những người xung quanh.
Đúng giờ hẹn, Từ Gia Minh xuất hiện – áo khoác giản dị, mái tóc ngắn, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sáng quắc. Vừa ngồi xuống, Gia Minh đã mở đầu bằng câu không vòng vo:
– Tôi không cần biết cậu dính bao nhiêu vết nhơ, chỉ cần biết cậu đủ gan dám nhận một vai “phản diện” thực thụ.
Quân Dương nhướn mày, mắt ánh lên tia thích thú.
– Đổi lại, anh cần gì?
– Tôi muốn thực hiện một bộ phim l*t tr*n sự giả dối trong showbiz, đập tan lớp mặt nạ của cả ngành. Nhưng tôi không đủ sức một mình đối đầu các gia tộc. – Gia Minh nhìn thẳng vào mắt Quân Dương, không giấu sự thách thức. – Tôi biết, phía sau cậu không chỉ là scandal. Tôi cần một người dám liều, dám chịu.
Quân Dương cười khẽ, đôi mắt sắc lạnh.
– Nếu tôi nói tôi có thể giúp anh, anh định trả giá thế nào?
– Tôi cho cậu vai chính. Nhưng đừng nghĩ đây là cuộc dạo chơi. – Gia Minh nghiêng người, hạ thấp giọng. – Kẻ thù của tôi không chỉ là truyền thông. Cậu dám bước vào, cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này mãi mãi.
Quân Dương không chần chừ.
– Tôi đã không còn đường lui. Nếu muốn lật lại vết thương cũ, phải có một cú đánh thật mạnh. Tôi nhận lời.
Gia Minh nở nụ cười hiếm hoi, giọng chùng xuống.
– Cậu không sợ bị lợi dụng sao?
– Đã vào showbiz, ai cũng là quân cờ của ai đó. – Quân Dương đáp, ánh mắt không dao động. – Chỉ là tôi chọn làm kẻ điều khiển ván cờ, không phải con tốt thí.
Ánh mắt Gia Minh ánh lên sự tán thưởng, pha lẫn đề phòng. Anh ta rút từ túi áo một USB, đẩy về phía Quân Dương.
– Đây là kịch bản. Cậu về đọc, rồi tự quyết định sẽ “lộ mặt” thế nào.
*
Tối cùng ngày, Quân Dương trở về căn hộ. Hạ Vy đã đi ngủ, Trần Diễm thì lặng lẽ ngồi đọc sách trong phòng. Chỉ còn Lan Anh chờ anh ngoài phòng khách.
Cô nhìn thấy USB trong tay anh, ánh mắt lóe lên tia ngờ vực.
– Anh tin Gia Minh sao?
Quân Dương lắc đầu.
– Không tin hoàn toàn. Nhưng anh cần đồng minh đủ mạnh, đủ điên, để tạo ra tiếng vang thật sự.
Lan Anh không nói, chỉ nhìn anh, giọng nhỏ lại.
– Em sẽ luôn ở bên anh. Nhưng… cẩn thận. Có những vết thương cũ, nếu lật lên không khéo, sẽ chảy máu thêm lần nữa.
Anh khẽ cười, dịu dàng xoa đầu cô.
– Anh biết mình đang làm gì. Em cũng vậy, chuẩn bị sẵn tinh thần cho mọi khả năng xấu nhất.
Lan Anh gật đầu, ánh mắt kiên định.
*
Ngày hôm sau, mạng xã hội lại dậy sóng. Một tài khoản lạ bất ngờ đăng tải loạt ảnh Quân Dương thân mật với nữ minh tinh Diệp Ngọc Bích trong hậu trường một sự kiện. Kèm theo đó là những dòng caption ám chỉ: “Lâm Quân Dương dùng tình đổi vai diễn?”, “Diệp Ngọc Bích – bệ phóng mới của Quân Dương?”
Bình luận kéo đến dồn dập. Nhiều người mỉa mai, không ít tài khoản ẩn danh đổ thêm dầu vào lửa, bới móc lại scandal cũ của Quân Dương. Hình ảnh cắt ghép, clip hậu trường bị chỉnh sửa, tất cả đổ về cùng một hướng: vẽ nên một Lâm Quân Dương “trèo cao” nhờ nhan sắc và… quan hệ.
Trong phòng làm việc, Lan Anh vừa đọc tin vừa nghiến răng.
– Rõ là có người dàn dựng, – cô nói, giọng tức tối. – Mấy tấm hình này đều là ảnh ghép. Gốc ảnh ở đâu, em đã tra được.
Quân Dương không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ bình thản hỏi:
– Có chứng cứ không?
– Có. Em đã lưu toàn bộ file gốc. Nhưng truyền thông bây giờ không quan tâm sự thật, chỉ cần có kịch hay để xem.
Anh gật đầu, mắt ánh lên tia sắc lạnh.
– Vậy thì mình sẽ cho họ xem một vở kịch thật sự.
Anh quay sang Lan Anh, nói nhanh:
– Gửi tài liệu cho Lê Quốc Khánh. Để chú ấy chuẩn bị đơn kiện các tài khoản phát tán tin giả. Đồng thời, liên hệ với Trịnh Lan Anh – quản lý của Diệp Ngọc Bích. Xem thái độ của họ thế nào.
Lan Anh gật đầu, tay lướt nhanh trên bàn phím.
*
Ở đầu dây bên kia, Trịnh Lan Anh – người quản lý của Diệp Ngọc Bích – nghe máy với giọng lạnh băng:
– Tôi không biết ai tung tin, nhưng Diệp Ngọc Bích sẽ không lên tiếng. Cô ấy muốn giữ hình tượng “nữ thần độc lập”.
Lan Anh cười nhạt:
– Chị không sợ scandal này làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của cả hai sao?
– Có ảnh hưởng càng tốt. Dù sao, truyền thông cũng chẳng quan tâm đến sự thật. – Quản lý Diệp Ngọc Bích đáp, giọng đầy ẩn ý.
Lan Anh cúp máy, quay sang Quân Dương:
– Họ không những không chối, còn muốn mượn scandal để lăng xê Diệp Ngọc Bích.
Quân Dương nhếch môi:
– Quá khứ của cô ta cũng chẳng sạch sẽ gì. Đây là cơ hội tốt để kéo thêm vài nhân vật ra ánh sáng.
Anh mở điện thoại, gọi cho Phan Tuấn Kiệt.
*
Phan Tuấn Kiệt đang luyện tập vũ đạo trong phòng tập, nghe máy với giọng nửa đùa nửa thật:
– Gì đấy, Lão Đại? Định nhờ tôi múa minh họa cho vụ tình ái của cậu à?
Quân Dương không cười, giọng lạnh:
– Cậu có hứng thú chơi một ván lớn với tôi không? Tôi cần một đồng minh đủ “bẩn” để khiến truyền thông chuyển hướng.
Tuấn Kiệt bật cười sảng khoái:
– Cậu muốn tôi tung tin cũ của mình để cứu cậu à? Được thôi, tôi cũng đang chán mấy trò trong sạch rồi.
– Đúng ý tôi. Cậu cứ để truyền thông lôi kéo cậu vào, tôi sẽ tung bằng chứng phản pháo lại tất cả. – Quân Dương nói dứt khoát.
– Ổn, tôi thích kiểu chơi này. Nhưng nhớ cho tôi một vai trong dự án của cậu với Gia Minh.
– Giao kèo.
Tuấn Kiệt tắt máy, cười khẩy. Anh ta vốn thích những trò đấu trí, nhất là khi người cùng chơi là Lâm Quân Dương.
*
Tối đến, Quân Dương nhận được tin nhắn từ số lạ: “Nếu muốn sống yên, đừng đào sâu quá khứ. Có những bí mật không nên lộ ra.”Anh chỉ cười nhạt, xóa tin nhắn. Ánh mắt anh, trong khoảnh khắc ấy, vừa lạnh vừa cháy lên tia quyết liệt.
*
Hôm sau, một cuộc họp kín diễn ra trong căn hộ của Quân Dương. Tham dự có Trần Diễm, Lan Anh, Hạ Vy, Phan Tuấn Kiệt và cả Từ Gia Minh.
Gia Minh đặt lên bàn tập kịch bản mới, giọng rõ ràng:
– Nếu muốn lật lại scandal cũ, chúng ta phải tạo ra một “cơn bão” lớn hơn. Tôi sẽ tổ chức một buổi casting công khai, mời truyền thông đến. Vai phản diện này, Quân Dương phải thể hiện hết mọi khía cạnh: bị hiểu lầm, bị công kích, rồi lật ngược thế cờ.
Lan Anh chau mày:
– Không sợ truyền thông vặn vẹo, đẩy mọi chuyện đi xa hơn sao?
Gia Minh cười nhạt:
– Đã vào ván cờ này, không có đường lui. Phải đánh tới cùng.
Quân Dương gật đầu, ánh mắt sắc như dao.
– Tôi sẽ lên tiếng đúng lúc, nhưng cần mọi người chuẩn bị sẵn sàng. Tuấn Kiệt, cậu phối hợp với tôi trên mạng xã hội. Lan Anh, em liên hệ các fan trung thành, cho họ thấy sự thật phía sau hậu trường. Hạ Vy, em giúp anh tập luyện, chuẩn bị tâm lý cho buổi casting. Mẹ, con cần mẹ ở bên, dù chỉ là ngồi xem cũng được.
Mọi người nhìn anh, trong mắt mỗi người đều hiện lên ý chí chiến đấu, không còn bóng dáng của những kẻ yếu đuối từng chịu đựng hào môn.
*
Buổi casting diễn ra trong một trường quay nhỏ, nhưng hàng chục phóng viên đã chen lấn ngoài cửa, tay cầm máy ghi âm, máy quay. Tin đồn Quân Dương và Diệp Ngọc Bích “cặp kè” khiến buổi casting trở thành tâm điểm.
Gia Minh cầm loa, dõng dạc:
– Hôm nay, chúng tôi công khai chọn vai cho dự án phim mới. Ai muốn thử sức, mời lên sân khấu. Lâm Quân Dương sẽ diễn trực tiếp, không có hậu trường, không chỉnh sửa.
Cả trường quay náo động. Ánh đèn chiếu thẳng vào Quân Dương, gương mặt anh lạnh băng, ánh mắt sắc lạnh.
Kịch bản là một cảnh phản diện bị vu oan, bị truyền thông dồn ép, rồi cuối cùng phản công bằng chứng không thể chối cãi.
Quân Dương đứng trên sân khấu, ánh mắt đảo qua hàng trăm ống kính.
– Các người muốn biết sự thật? Muốn xem tôi bại hoại đến thế nào? – Anh ngẩng đầu, giọng trầm vang. – Được, tôi sẽ cho các người thấy. Nhưng hãy nhớ, kẻ thực sự nhúng chàm không phải tôi.
Anh diễn xuất thần, ánh mắt chuyển từ đau đớn sang kiêu hãnh, từng câu từng chữ đều lay động lòng người. Phan Tuấn Kiệt vào vai đối thủ, phối hợp ăn ý, đẩy cảm xúc lên cao trào.
Kết thúc cảnh diễn, cả trường quay im phăng phắc. Không ai còn dám cười nhạo, chỉ còn tiếng vỗ tay vang lên lẻ tẻ, rồi lan ra như sóng.
Gia Minh nhìn Quân Dương, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc. Anh không ngờ một người vừa bị scandal bủa vây lại có thể diễn xuất đến mức ấy.
– Cậu làm tốt hơn cả tôi tưởng. – Gia Minh thì thầm, giọng không giấu nổi sự khâm phục.
Quân Dương khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn cảnh giác nhìn về phía những phóng viên đang ghi chép điên cuồng.
*
Ngay trong ngày, đoạn video casting được phát sóng trực tiếp. Mạng xã hội bùng nổ. Fan cũ của Quân Dương bắt đầu quay lại, hashtag #TinVàoQuânDương leo top tìm kiếm.
Tuy nhiên, ngay tối đó, một tài khoản giấu mặt tiếp tục tung ra đoạn clip mới: “Lâm Quân Dương – Diệp Ngọc Bích đêm ở khách sạn”. Đoạn video mờ, chỉ thấy bóng hai người đàn ông và một phụ nữ, nhưng tiêu đề đã đủ khiến dư luận dậy sóng.
Lan Anh tức tối, suýt ném điện thoại xuống bàn:
– Chúng không chịu buông tha!
Quân Dương giữ bình tĩnh, trầm ngâm một lát rồi nói:
– Đừng phản ứng vội. Để họ tiếp tục tung chiêu, chúng ta sẽ gom đủ bằng chứng, rồi tung đòn quyết định.
Anh gọi cho Lê Quốc Khánh, dặn dò từng chi tiết về việc thu thập dữ liệu camera khách sạn, đối chiếu thời gian, xác minh chứng cứ ngoại phạm.
*
Đêm xuống, Quân Dương ngồi một mình trước cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố lập lòe ngoài kia. Ký ức kiếp trước ùa về – những ngày bị cả thế giới quay lưng, mẹ và em gái rơi vào tuyệt vọng, bản thân bị dồn đến chân tường.
Nhưng lần này, anh không còn là cậu trai trẻ ngây thơ. Anh đã trưởng thành, đã chịu đủ đau, đủ nhục, đủ mất mát. Đôi mắt anh bây giờ chỉ còn ý chí sắt đá và quyết tâm không gì lay chuyển.
Cửa phòng khẽ mở. Trần Diễm bước vào, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh con trai.
– Con vất vả rồi, – bà thì thầm.
– Con không sao, mẹ ạ. – Quân Dương đáp, mắt vẫn nhìn ra ngoài.
– Mẹ từng nghĩ, rời khỏi hào môn là hết hy vọng. Nhưng nhìn con hôm nay, mẹ tin rồi… Chúng ta sẽ không thua nữa.
Anh nắm chặt tay mẹ, lòng dâng lên một cảm xúc không gọi thành tên.
*
Sáng hôm sau, báo chí lại ầm ĩ: “Quân Dương lộ bằng chứng ngoại phạm, Diệp Ngọc Bích bị nghi dựng chuyện”. Trên mạng, fan bắt đầu truy tìm nguồn gốc video, phát hiện sự thật: đoạn clip là sản phẩm cắt ghép, thời gian hoàn toàn không khớp. Một số tài khoản tung tin bắt đầu bị khóa. Các luật sư của Lê Quốc Khánh gửi đơn kiện tới các tòa soạn và cá nhân phát tán tin giả.
Diệp Ngọc Bích bị truyền thông vây kín trước cửa nhà riêng. Cô ta lên tiếng thanh minh, nhưng lời nói càng khiến mọi chuyện rối ren.
Phía Lâm Duy Nhân, bầu không khí u ám. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, mắt lóe lên sự tức giận:
– Đồ vô dụng! Tại sao không ai làm cho Quân Dương thân bại danh liệt?
Bên cạnh, Lục Thiên Phong lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên, ánh mắt như dao.
– Nếu muốn dứt điểm, phải dùng cách khác. – Hắn nói nhỏ, rồi rút điện thoại, gửi đi một tin nhắn bí mật.
*
Tối đó, khi Quân Dương vừa trở về căn hộ, một bóng người lạ xuất hiện trước cửa. Là Gia Minh.
– Có chuyện muốn nói riêng với cậu, – anh ta nói khẽ, vẻ mặt nghiêm trọng.
Quân Dương gật đầu, dẫn Gia Minh vào phòng làm việc.
Gia Minh nhìn quanh, hạ thấp giọng:
– Tôi biết ai đứng sau vụ tung clip giả. Không chỉ là Diệp Ngọc Bích, mà còn cả người nhà họ Lâm. Cậu có chắc muốn tiếp tục không? Nếu đào sâu nữa, sẽ không còn đường lui.
Quân Dương nhìn thẳng vào mắt Gia Minh, ánh nhìn lạnh lùng như thép.
– Tôi không bao giờ dừng lại giữa đường. Ai muốn diệt tôi, tôi sẽ cho họ biết, tôi là ai.
Gia Minh im lặng một lúc, rồi đặt lên bàn một tấm ảnh cũ – ảnh chụp Quân Dương bên cạnh một người đàn ông lạ mặt, ký tên phía sau: “Kẻ biết quá nhiều”.
– Cậu nên biết, không phải ai cũng là bạn, dù từng là đồng minh. – Gia Minh nói khẽ. – Trong giới này, ai cũng có vết thương cũ. Cẩn thận, đừng để bị đâm sau lưng.
Quân Dương không đáp, chỉ nhặt tấm ảnh, ánh mắt ánh lên tia sắc lạnh pha chút đau đớn.
Gia Minh rời đi, để lại trong phòng một luồng không khí nặng nề.
Quân Dương ngồi lặng, suy nghĩ về từng khuôn mặt hiện lên trong đầu: Lâm Duy Nhân, Diệp Ngọc Bích, Vương Gia Hào, Bạch Hạo Nhiên… và cả những người từng là bạn, là đồng minh, nay đã thành đối thủ.
*
Đêm muộn. Ngoài ban công, Hạ Vy ngồi vẽ, ánh đèn hắt lên khuôn mặt non trẻ nhưng cương nghị lạ thường. Cô bé ngẩng lên, nhìn thấy anh trai đứng tựa cửa, ánh mắt xa xăm.
– Anh Dương… – cô gọi nhỏ.
– Sao em chưa ngủ?
– Em vẽ lại anh… lúc đứng trên sân khấu. Anh mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Quân Dương mỉm cười, bước lại, xoa đầu em gái.
– Anh muốn em và mẹ không phải lo sợ nữa.
Hạ Vy nhìn anh, đôi mắt long lanh:
– Em tin anh. Nhưng… đừng tự mình gánh hết mọi thứ.
Anh cúi xuống, nhìn vào mắt em gái:
– Anh không cô đơn. Anh có mẹ, có em, có những người thật lòng bên cạnh. Anh sẽ không thua đâu.
Cô bé gật đầu, mỉm cười, rồi ôm lấy anh thật chặt.
*
Sáng hôm sau, một phong bì được gửi tới căn hộ của Quân Dương. Bên trong là một tập hồ sơ dày cộp, ghi chú: “Chứng cứ mới về vụ năm xưa – Coi chừng người bên cạnh”.
Anh lật mở, nét mặt trầm ngâm. Hồ sơ này, chỉ có kẻ từng đứng trong bóng tối mới có thể thu thập được.
Phía cuối tập hồ sơ, một dòng chữ nguệch ngoạc: “Muốn sống sót, hãy biết chọn đồng minh.”
Quân Dương khép hồ sơ lại, ánh mắt sáng rực lên. Anh biết, trận chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Ngoài cửa sổ, trời dần hửng sáng. Thành phố vẫn chìm trong những âm mưu, thủ đoạn. Nhưng trong đôi mắt Lâm Quân Dương, không còn chút chần chừ. Anh đã sẵn sàng đối đầu với mọi vết thương cũ – và không ai có thể dập tắt quyết tâm mới đang rực cháy trong lòng anh.
Một tin nhắn vừa lóe lên trên điện thoại: “Bước tiếp theo, họ sẽ không nương tay. Chuẩn bị đi.”
Quân Dương nhếch môi, ánh nhìn sắc lạnh hướng về phía chân trời vừa rạng.
Trận chiến mới, đã thực sự bắt đầu.