Tĩnh Uyên ngồi bên bàn, ánh đèn dầu lặng lẽ soi gương mặt nàng, ánh mắt phượng sâu thẳm phản chiếu suy tư nặng trĩu. Trăng ngoài hiên đã lên cao, bóng trúc in dài trên nền gạch lạnh. Không gian trong phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ nước nhỏ từng giọt. Nàng đưa tay khẽ lật trang sổ ghi chép, dừng lại trước mấy dòng ngắn ngủi về diễn biến trong phủ mấy ngày qua. Trực giác báo động, mọi thứ quanh nàng bỗng chốc trở nên bất thường hơn bao giờ hết.
Một tiếng gõ nhẹ vang lên. Tĩnh Uyên nhíu mày, ra hiệu. Cửa mở khẽ, Tĩnh Thành bước vào, dáng người mảnh khảnh, mắt sáng long lanh, cẩn trọng như thể mỗi bước chân đều cân nhắc kỹ lưỡng.
– Chị, tối nay em phát hiện Tứ Nhi lén lút đi quanh dãy nhà kho phía tây. Hắn không chỉ qua phòng mẹ kế mà còn lẩn sang cả khu của Đại thiếu phu nhân. Trước giờ hắn chỉ lo việc lau dọn, dạo này lại được Phó thị cất nhắc, giao nhiều việc riêng.
Tĩnh Uyên nhìn em trai, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.
– Em có chắc không?
– Chính mắt em thấy. Hắn đi rón rén, giấu gì đó vào tay áo, còn thì thầm với một a hoàn lạ mặt. Chắc chắn có chuyện mờ ám.
Tĩnh Uyên trầm ngâm. Nàng biết Tĩnh Thành không phải kẻ ngông cuồng, những gì em nói đều có căn cứ. Ngọc bài của mẹ mất tích chưa lâu, nội viện rối ren, mọi động tĩnh đều có thể là manh mối. Nàng đặt tay lên vai em, giọng nghiêm:
– Em có dám tiếp tục theo dõi không? Việc này nguy hiểm, nếu bị phát hiện sẽ không còn đường lui.
Tĩnh Thành nhếch môi, ánh mắt đầy tự tin:
– Em không sợ. Đám người đó tưởng ai cũng ngốc như họ, đâu biết em quen từng ngóc ngách trong phủ. Chỉ cần chị chỉ dạy, em làm được.
Tĩnh Uyên trầm ngâm giây lát rồi dặn dò:
– Được, nhưng nhớ, chỉ theo dõi, không được manh động. Có gì bất thường lập tức về báo chị, không được tự ý hành động, hiểu không?
– Em biết rồi. Nếu thấy nguy hiểm, em sẽ dùng còi như chị dặn.
Nàng gật đầu, rút từ tay áo ra một chiếc còi nhỏ bằng bạc, đặt vào tay em trai.
– Gặp chuyện bất trắc, dùng cái này gọi chị. Mạng sống của em quan trọng hơn tất cả.
Tĩnh Thành cất còi, len lén rời đi, bóng dáng loáng thoáng lẫn vào bóng tối ngoài hành lang. Tĩnh Uyên ngồi lặng, ghi vội vài dòng vào sổ: “Tứ Nhi – nghi là người của Phó thị, có liên hệ với Đại thiếu phu nhân. Theo dõi sát.”
Đêm yên tĩnh trôi chậm. Tiếng gió lùa qua mái ngói, lá trúc ngoài hiên xào xạc. Thỉnh thoảng, nàng nghe thấy tiếng chân ai đó bước nhẹ phía xa, rồi lại chìm vào im lặng. Đến gần canh ba, tiếng động khe khẽ ngoài cửa sổ vang lên. Tĩnh Uyên mở cửa, thấy Tĩnh Thành, mặt đỏ bừng, thở gấp.
– Chị, em nghe được chuyện lạ!
Nàng kéo em vào phòng, khép cửa cài then. Tĩnh Thành hạ giọng kể:
– Em nấp sau bụi mộc lan cạnh kho. Tứ Nhi gặp bà vú già của Đại thiếu phu nhân. Họ thì thầm rất lâu. Em nghe được: “Phu nhân dặn phải chuyển vật ấy về chỗ an toàn, tuyệt đối không để đại tiểu thư tìm ra dấu vết. Có ai hỏi, cứ nói là đồ của phòng Nhị thiếu gia.” Tứ Nhi đưa cho bà ta một bọc nhỏ, gói vải xanh lam, thêu hoa văn lạ, giống miếng vải lót hộp ngọc bài.
Tĩnh Uyên nhíu mày, ngón tay vô thức siết chặt. Đúng như dự đoán, đây không chỉ là chuyện nhỏ, mà còn có ý định giá họa cho phòng Nhị thiếu gia. Âm mưu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
– Sau đó thì sao?
– Bà vú dặn Tứ Nhi: “Cẩn thận tai mắt của đại tiểu thư. Nếu bị phát hiện, cả nhà ngươi cũng không thoát.” Em suýt bị lộ, may kịp lẩn vào bụi trúc.
Tĩnh Uyên im lặng, cân nhắc từng lời em kể. Nếu mạng lưới tai mắt đã giăng khắp, mọi động tĩnh của nàng đều bị giám sát. Nàng nhìn em, giọng trầm:
– Em làm rất tốt. Nhưng từ giờ phải thận trọng gấp bội. Đám người đó không nương tay đâu.
Tĩnh Thành cười gượng, rồi lặng lẽ rút về phòng. Tĩnh Uyên ngồi một mình, lòng như có lửa đốt, nhưng lý trí vẫn sáng suốt. Sáng sớm hôm sau, nàng lấy cớ kiểm tra thảo dược, lặng lẽ quan sát dãy nhà kho. Tứ Nhi đang quét sân, động tác máy móc, ánh mắt luôn liếc ngang dọc khi ai đó đi ngang.
Tĩnh Uyên tiến lại gần, giọng nhẹ nhàng:
– Tứ Nhi, mấy hôm nay trời oi, lau dọn vất vả lắm nhỉ?
Tứ Nhi cúi đầu, giọng lắp bắp:
– Dạ, tiểu thư có dặn gì ạ?
– Không, chỉ hỏi xem tối qua có ai lạ qua lại dãy nhà kho không thôi.
Hắn khẽ giật mình, vội cúi thấp hơn:
– Dạ… không có ai lạ cả. Chỉ có người của phòng Đại thiếu phu nhân, thỉnh thoảng sang lấy đồ.
Tĩnh Uyên quan sát kỹ, thấy hắn lúng túng, tay nắm chặt cán chổi. Nàng không hỏi thêm, rời đi, ánh mắt liếc qua từng góc sân, ghi nhớ mọi biểu cảm của hắn.
Trở về, nàng gọi Tĩnh Nghi, dặn nhỏ:
– Em sang phòng Nhị thiếu gia, hỏi khéo xem dạo này có mất đồ gì lạ không, hoặc có vật gì lạ xuất hiện. Đừng để ai nghi ngờ.
Tĩnh Nghi rụt rè:
– Em sợ… Nếu họ hỏi lại thì sao?
– Cứ bảo muốn thêu khăn tay tặng, hỏi mượn mẫu vải. Chị sẽ theo dõi từ xa, em cứ yên tâm.
Tĩnh Nghi gật đầu, lặng lẽ đi. Tĩnh Uyên lẩn vào lối nhỏ phía sau vườn, quan sát quanh nhà kho. Một lát sau, bà vú già xuất hiện, tay ôm hộp gỗ nhỏ, mắt đảo quanh, lặng lẽ đi về phía phòng Đại thiếu phu nhân. Động tác bà ta đầy cảnh giác, như sợ ai dõi theo.
Tĩnh Uyên chờ bà vú khuất bóng, men theo lối tắt vòng ra phía trước. Đúng lúc ấy, Trịnh thị từ trong phòng bước ra, trên tay cầm chồng khăn thêu. Nhìn thấy Tĩnh Uyên, nàng ta cười tươi, ánh mắt thoáng nghi kỵ.
– Đại tiểu thư hôm nay rảnh rỗi quá nhỉ, lại dậy sớm ngắm hoa?
Tĩnh Uyên đáp nhẹ:
– Dạ, em dậy sớm, tiện thể dạo quanh xem tình hình trong phủ. Nhiều chuyện rối ren, em càng phải chú ý hơn.
Trịnh thị liếc nhìn, giọng ngọt lịm:
– Em lo xa quá rồi. Trong phủ có phu nhân chủ trì, mọi việc đâu vào đấy. Đại tiểu thư chỉ cần giữ sức khỏe, đừng để chuyện nhỏ làm phiền lòng.
Tĩnh Uyên cười nhạt:
– Em biết phu nhân vất vả, nhưng ai cũng có phận sự riêng. Nếu phó mặc, e có kẻ lợi dụng sơ hở.
Trịnh thị siết chặt khăn, môi hơi giật, ghé sát nói nhỏ:
– Không phải chuyện gì cũng nên đào sâu. Có những thứ càng động vào càng nguy hiểm.
Tĩnh Uyên đón ánh mắt sắc lạnh, không né tránh:
– Nếu vì sợ nguy hiểm mà lùi bước, e rằng chẳng còn gì giữ nổi.
Trịnh thị cười nhạt, quay gót đi. Mùi phấn son còn vương lại trong gió, bóng nàng khuất dần cuối hành lang.
Tĩnh Uyên trở về phòng, ghi chú thêm vào sổ: “Trịnh thị – cảnh giác, dấu hiệu che giấu. Bà vú – mắt xích quan trọng, cần tiếp tục theo dõi.”
Đến chiều, Tĩnh Thành trở lại, mặt mày đầy phấn khích:– Chị, em nghe được chuyện mới! Tứ Nhi vừa gặp một nam nhân lạ ở vườn sau, gọi là Tam ca, không phải người trong phủ. Họ trao đổi rất nhanh: “Mọi việc vẫn tiến hành. Đêm mai chuyển hàng ra ngoài, chỗ cũ như trước.” Người kia đưa cho Tứ Nhi một túi bạc nhỏ.
Tĩnh Uyên nghe xong, lòng như thắt lại. Nếu đúng như dự đoán, bọn họ không chỉ dính líu vụ mất ngọc bài mà còn cấu kết người ngoài, thậm chí buôn bán gì đó trong phủ. Nàng hỏi:
– Em có nhận ra người kia không?
– Chỉ thấy dáng thấp, mặc áo vải xám, đầu quấn khăn đen, đi rất nhanh.
Tĩnh Uyên cân nhắc. Tình hình ngày càng nguy hiểm, mạng lưới tai mắt đã lan ra ngoài phủ. Nàng quyết định:
– Tối nay, em dẫn chị đến chỗ đó, để chị tận mắt xem xét.
Đêm xuống, Tĩnh Uyên và Tĩnh Thành lặng lẽ men theo lối nhỏ ra vườn sau. Gió lạnh buốt, trăng lấp ló giữa mây. Cả hai nấp sau bụi trúc, mắt dõi về phía nhà kho. Một lát sau, Tứ Nhi xuất hiện, dáng đi vội vã, lén lút nhìn quanh. Hắn lật nắp hòm nhỏ, kiểm tra rồi khóa lại, giấu chìa vào tay áo. Đúng lúc ấy, bóng người thấp lùn tiến đến, trao đổi gì đó bằng giọng thì thầm.
Tĩnh Uyên căng tai nghe, gió lạnh lùa qua, nhưng nàng vẫn bắt được vài chữ:
– “Phu nhân dặn phải chuyển sớm. Đêm mai, giờ Tý, chỗ cũ.”
– “Cẩn thận, đại tiểu thư đang dò xét.”
– “Yên tâm, đã có người ở phòng bếp, mọi lối đi nắm rõ.”
Tĩnh Uyên rùng mình. Đám người này không chỉ gài người ở kho, còn cài cả phòng bếp, khống chế mọi ngóc ngách. Việc điều tra ngày càng nguy hiểm.
Tĩnh Thành thì thào:
– Chị, chúng ta có nên báo cho cha không?
Tĩnh Uyên lắc đầu:
– Chưa có chứng cứ rõ ràng, cha sẽ không tin, lại còn làm kinh động kẻ xấu. Đợi đêm mai, phải bắt quả tang mới được.
Hai chị em lặng lẽ rút về. Về phòng, Tĩnh Uyên vẽ sơ đồ lối đi quanh nhà kho, đánh dấu vị trí nghi vấn. Nàng dặn em:
– Từ giờ, chỉ quan sát, tuyệt đối không can thiệp. Ta sẽ liên lạc với Lục Minh Hạo, nhờ trợ giúp từ xa. Chỉ có người ngoài mới đủ sức áp chế bọn họ khi cần.
Tĩnh Thành gật đầu, mặt lộ vẻ căng thẳng.
– Chị, liệu có nguy hiểm không?
– Đã vào ván cờ này, không ai an toàn. Nhưng chỉ cần nắm được đầu mối, ta sẽ lật lại tất cả.
Sáng hôm sau, Tĩnh Uyên lấy cớ sang thăm Lục gia, thực chất là nhắn tin mật cho Minh Hạo. Hai người gặp nhau nơi hành lang vắng. Minh Hạo đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm:
– Có chuyện gì gấp vậy?
Tĩnh Uyên kể vắn tắt mọi việc. Minh Hạo cau mày, mắt ánh lên vẻ suy tư:
– Nếu mạng lưới tai mắt lan khắp phủ, chắc chắn có thế lực lớn chống lưng. Ngọc bài chỉ là bề nổi, phía dưới còn âm mưu khác.
– Ta cần huynh giúp. Đêm mai, giờ Tý, phủ Vương gia sẽ có chuyển động. Huynh cho người âm thầm hỗ trợ, đề phòng bất trắc.
Minh Hạo gật đầu, giọng chắc nịch:
– Ta sẽ sắp xếp. Nhưng nàng phải cẩn trọng. Nếu có biến, lập tức rút lui, không được mạo hiểm.
Tĩnh Uyên nhìn thẳng vào mắt chàng, kiên quyết:
– Ta không thể lùi lúc này. Em trai ta chỉ có thể minh oan khi tìm ra sự thật.
Minh Hạo dịu giọng:
– Ta biết nàng kiên cường, nhưng cũng nên nghĩ cho bản thân. Nếu nàng gặp chuyện, ta sẽ không tha thứ cho mình.
Nàng khẽ mỉm cười, giọng thoáng buồn:
– Nếu không ai đứng lên, những đứa trẻ như Tĩnh Nghi, Tĩnh Thành sẽ mãi bị chà đạp. Ta làm không chỉ vì mình.
Minh Hạo nắm nhẹ tay nàng, rồi quay người rời đi, bóng dáng khuất dần trong nắng sớm.
Trở về phủ, Tĩnh Uyên kiểm tra lại các lối quanh nhà kho, dấu tín vật nhỏ làm dấu nhận biết. Nàng dặn Tĩnh Nghi giữ kín mọi chuyện, tuyệt đối không để lộ ý đồ. Cả ngày, nàng giả vờ lo việc thêu thùa, nhưng đầu óc không lúc nào ngơi nghỉ.
Đêm lại buông xuống. Không khí trong phủ nặng nề, như có áp lực vô hình đè nén. Tĩnh Uyên khoác áo choàng, cùng Tĩnh Thành nấp sau tường thấp cạnh nhà kho. Gió lạnh quét qua, mang theo mùi đất ẩm.
Đúng giờ Tý, Tứ Nhi lén mở cửa kho, kéo theo hai a hoàn lạ mặt. Họ chuyển từng bọc vải, từng hộp nhỏ ra ngoài, giấu vào xe gỗ chờ sẵn. Bà vú già xuất hiện, thì thầm gì đó với Tứ Nhi. Một lát sau, người đàn ông thấp lùn xuất hiện, nhận xe, đẩy ra cổng sau.
Tĩnh Uyên ra hiệu cho Tĩnh Thành bám theo, còn nàng âm thầm ghi nhớ từng khuôn mặt, từng vật dụng chuyển đi. Đúng lúc ấy, có tiếng động nhẹ phía sau. Tĩnh Uyên quay lại, bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Trịnh thị, đứng lặng dưới bóng tối.
– Đại tiểu thư, đêm hôm không ngủ, ra đây làm gì?
Tĩnh Uyên không nao núng:
– Em nghe tiếng động lạ, ra kiểm tra xem có trộm.
Trịnh thị cười nhạt, bước tới gần, thì thầm:
– Đêm tối dễ lộ sơ hở. Đại tiểu thư cũng nên giữ mình, kẻo thành người bị nghi ngờ.
Tĩnh Uyên nhìn thẳng đối phương, ánh mắt không nao núng. Không khí giữa hai người căng như dây đàn, không ai chịu nhường ai.
Bất ngờ, từ phía xa, tiếng còi nhỏ vang lên – tín hiệu của Tĩnh Thành. Tĩnh Uyên lập tức quay gót, lao về phía phát ra âm thanh. Trịnh thị thoáng chần chừ, rồi cũng vội rời đi.
Tĩnh Thành nấp sau bụi cỏ, th* d*c:
– Chị, em thấy người đàn ông kia đưa bọc vải cho một người mặc áo choàng đen ngoài cổng. Hắn nhận xong, lập tức rời đi về hướng đông thành. Em không dám bám theo xa, sợ bị phát hiện.
Tĩnh Uyên xoa đầu em, thấp giọng:
– Em làm rất tốt. Việc còn lại để chị lo.
Nàng cúi xuống nhặt mảnh vải vương lại gần cổng, nhận ra hoa văn thêu trên đó – loại dùng lót hộp ngọc bài. Trong lòng nàng dậy sóng: ngọc bài không chỉ bị lấy đi, mà còn được tuồn ra ngoài phủ, rất có thể rơi vào tay kẻ có thế lực bên ngoài. Những gì xảy ra đêm nay chỉ là một mắt xích trong âm mưu lớn hơn.
Tĩnh Uyên siết chặt mảnh vải, ánh mắt rực lên quyết liệt.
Khi bình minh ló rạng, nàng đã có trong tay những bằng chứng quan trọng. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc, bản thân và các em sẽ đối diện hiểm nguy cận kề.
Tận sâu trong phủ, Trịnh thị và Phó thị ngồi đối diện, sắc mặt trầm ngâm. Ngoài kia, các hạ nhân thì thầm truyền tai nhau về biến động trong đêm. Không ai biết, tấm màn đêm đang che giấu những âm mưu đen tối chưa từng lộ diện.
Tĩnh Uyên đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Nàng biết, phía sau màn đêm ấy, vẫn còn nhiều bí mật chưa hé lộ, và ván cờ này, nàng quyết không để mình là quân cờ bị đẩy đi.