Sương mai phủ một lớp mỏng trên mái ngói, trong viện mẹ cả, mọi thứ chìm trong im lặng. Tĩnh Uyên ngồi trước bàn, mắt dõi theo ánh sáng nhạt hắt lên tấm ngọc bài đặt giữa trang sách. Đôi tay nàng nắm chặt, hơi lạnh truyền qua đầu ngón, nhưng nét mặt vẫn bình thản. Đêm qua, bóng người lạ lướt qua vườn không rời khỏi tâm trí nàng, như báo hiệu sóng ngầm ngày càng dữ dội.
A Lục bước vào, đặt khay trà xuống bàn rồi lặng lẽ lui ra. Tĩnh Uyên liếc nhìn theo, nhận ra đôi vai nhỏ khẽ run. Nàng lật sách, giả vờ không chú ý, nhưng trong lòng đã dấy lên cảnh giác. Những ngày gần đây, A Lục không còn tự nhiên như trước, lời nói úp mở, ánh mắt thấp thỏm, dường như mang một nỗi sợ mơ hồ.
Sau bữa sáng, Tĩnh Uyên thong thả dạo quanh vườn. Mỗi bước chân, nàng đều ghi nhận từng dấu hiệu nhỏ: vết bùn lạ trên bậc thềm, mùi thuốc bắc phảng phất từ phòng Phó thị, tiếng thì thầm xa lạ vọng lại từ cuối hành lang. Hạ nhân các phòng cúi đầu né tránh ánh mắt nàng, riêng mấy a hoàn phòng Trịnh thị thì nhìn chằm chằm, khẽ cười khẩy. Tĩnh Uyên bình thản, nhưng trong lòng đã rõ: những kẻ muốn mượn tay người dưới để dò xét, tung tin thất thiệt, không chỉ có một.
Đi ngang hiên nhỏ, nàng thấy Tĩnh Nghi ngồi bó gối, ánh mắt buồn bã. Nàng nhẹ nhàng lại gần, giọng dịu dàng:
– Muội nghĩ ngợi gì mà buồn thế?
Tĩnh Nghi ngẩng lên, mắt hoe đỏ:
– Chị, muội nghe họ nói... bảo chị lợi dụng muội, bảo nhà mình sẽ bị đuổi khỏi phủ nếu chị còn dám tranh cãi với phu nhân.
Tĩnh Uyên khẽ vuốt tóc em, dịu giọng:
– Đừng để tâm những lời đó. Chỉ cần muội tin ta, không ai có thể bắt nạt được chị em mình.
Tĩnh Nghi rúc vào vai chị, bàn tay nhỏ níu chặt vạt áo. Tĩnh Uyên siết nhẹ vai em, trong lòng dấy lên nỗi xót xa và giận dữ. Những lời đồn độc địa, những ánh mắt dò xét, tất cả đều nhắm vào ba chị em nàng, chỉ chực chờ một sơ hở để xâu xé.
Buổi trưa, Tĩnh Uyên cho gọi A Lục vào phòng riêng. Nàng nhìn thẳng, giọng điềm tĩnh:
– Mấy ngày nay, ta thấy muội không được tự nhiên. Có chuyện gì cứ nói thật, ta sẽ không trách.
A Lục run rẩy quỳ xuống, nước mắt lăn dài:
– Đại tiểu thư, nô tỳ không dám giấu. Mấy hôm trước, bà vú phòng Phó thị gọi riêng nô tỳ, cho bạc và dọa sẽ đuổi cả nhà nếu không nghe lệnh. Họ bắt nô tỳ phải để ý mọi động tĩnh của tiểu thư, có gì lạ phải báo lại.
Tĩnh Uyên trầm ngâm, ánh mắt lạnh lẽo:
– Muội đã nói gì?
A Lục khóc nấc:
– Nô tỳ chỉ dám kể những chuyện vặt, tuyệt đối không nói gì về chị em mình hay ngọc bài. Xin tiểu thư tha tội, nô tỳ thật sự không còn cách nào khác...
Tĩnh Uyên đỡ nàng dậy, giọng nhẹ mà vững vàng:
– Ta hiểu. Từ nay nếu có ai tiếp cận, muội cứ nói với ta, đừng sợ. Ta sẽ bảo vệ cả nhà muội.
A Lục gật đầu, nước mắt lã chã. Tĩnh Uyên biết, lỗi không thuộc về người dưới. Trong phủ này, ai cũng là con rối trong tay các phòng lớn. Nếu không chủ động kiểm soát, chẳng mấy chốc mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm tay.
Nàng dặn A Lục chú ý ghi lại lời sai bảo của người phòng khác, bí mật báo lại. Sau khi A Lục lui ra, Tĩnh Uyên lấy sổ nhỏ, cẩn thận ghi từng chi tiết: ai ra vào viện, giờ giấc, thái độ từng a hoàn, cả những biểu hiện nhỏ nhất.
Buổi chiều, Tĩnh Uyên sang thăm Phó thị. Trong phòng, Phó thị ngồi thêu bên cửa sổ, mặt điểm trang kỹ lưỡng, môi cười nhạt:
– Trưởng nữ hiếm khi qua phòng mẹ kế, hôm nay có chuyện gì muốn hỏi?
Tĩnh Uyên lễ phép:
– Con thấy phu nhân dạo này không khoẻ, nên qua thăm. Nghe nói đêm qua có người lạ lẻn vào vườn, phu nhân có biết gì không?
Phó thị đặt khung thêu xuống, ánh mắt lướt qua mặt nàng:
– Phủ lớn người nhiều, khó tránh kẻ ra người vào. Ta đã dặn tăng cường canh gác, trưởng nữ không cần lo. Nội viện này, mọi việc đều có người lo liệu.
Tĩnh Uyên mỉm cười:
– Nếu phu nhân cần, con sẵn lòng giúp sức.
Phó thị nhếch môi:
– Việc ai nấy làm cho tốt là được. Đừng để chuyện không hay xảy ra.
Tĩnh Uyên lặng lẽ quan sát. Trong phòng, hạ nhân di chuyển nhẹ, nhưng ánh mắt đều lấm lét. Bà vú già liếc nàng rồi lặng lẽ rút ra ngoài. Một a hoàn lạ thay trà, tay có vết kim châm mới, động tác vụng về. Tĩnh Uyên ghi nhớ, không để sót chi tiết nào.
Ra khỏi phòng Phó thị, nàng đi chậm dọc hành lang. Đến gần nhà bếp, nàng bắt gặp Tĩnh Thành đang lén lút sau chum nước, ánh mắt cảnh giác. Thấy chị, cậu nhóc chạy lại, thì thầm:
– Chị, em nghe được chuyện này...
Tĩnh Uyên kéo em vào góc khuất:
– Nói đi.
Tĩnh Thành thì thào:
– Em nghe a hoàn phòng Trịnh thị bàn nhau sẽ bỏ thuốc vào trà của Tĩnh Nghi, rồi đổ tội cho chị. Em lẻn qua bếp nghe trộm được.
Tĩnh Uyên trầm ngâm:
– Muội ấy có uống trà gì lạ không?
Tĩnh Thành lắc đầu:
– Em đã dặn chị Tư bếp không đưa trà lạ cho Tĩnh Nghi. Nhưng mấy hôm nay mấy a hoàn bên ấy cứ lấy cớ dọn dẹp, lén lút vào viện mình.
Tĩnh Uyên dặn:
– Từ nay, có ai lạ vào viện, báo cho chị ngay. Đừng để lộ chuyện này.
Tĩnh Thành gật đầu, ánh mắt sáng lên.
Về phòng, nàng gọi Tĩnh Nghi hỏi:
– Mấy ngày nay, muội có ăn uống gì người ngoài mang tới không?
Tĩnh Nghi lắc đầu:
– Không ạ. Chị Tư bếp luôn kiểm tra trước.
Tĩnh Uyên dặn:
– Nhớ kỹ, từ nay chỉ nhận đồ của người nhà.
Tĩnh Nghi do dự:
– Chị, nếu có chuyện gì, chị đừng gánh một mình. Muội cũng muốn giúp.
Tĩnh Uyên mỉm cười, vuốt tóc em:
– Chỉ cần muội bình an, đó là giúp chị rồi.
Tối đến, Tĩnh Uyên ngồi bên ngọn đèn dầu, sắp xếp lại các mối nghi ngờ. Tất cả các phòng đều đã nhúng tay, chỉ Lục Minh Hạo vẫn im lặng. Lòng nàng dấy lên nghi hoặc. Lục gia có quan hệ chặt với Vương gia, Minh Hạo từng âm thầm giúp nàng, nhưng thời điểm này, bất kỳ ai cũng có thể là đối thủ.
Khi mọi người đã ngủ, Tĩnh Uyên khoác áo, lặng lẽ ra ngoài. Đến vườn sau, nàng dừng lại bên hàng rào thấp. Một bóng người cao lớn xuất hiện, bước chân chắc nịch. Nhận ra Lục Minh Hạo, nàng hỏi khẽ:
– Công tử đêm khuya đến đây, có chuyện gì?
Minh Hạo nhìn nàng, mắt sâu như đáy giếng:
– Ta nghe trong phủ có biến. Nếu nàng cần giúp, chỉ cần nói.
Tĩnh Uyên cười nhạt:
– Đa tạ ý tốt, chuyện trong phủ ta tự lo liệu được.
Minh Hạo trầm giọng:
– Đêm qua có người lạ lẻn vào vườn nàng. Ta cho người theo, phát hiện kẻ ấy từng lui tới phòng Trịnh thị và Phó thị. Hãy đề phòng.
Tĩnh Uyên hơi sững, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh:
– Công tử hiểu rõ mọi chuyện trong phủ nhỉ.
Minh Hạo không đáp, chỉ nhìn nàng sâu lắng:– Ta không muốn nàng gặp nguy hiểm. Có chuyện gì, hãy nhắn cho ta.
Tĩnh Uyên gật đầu, lòng thoáng ấm nhưng vẫn giữ khoảng cách. Minh Hạo lặng lẽ quay đi, bóng dáng hòa vào bóng tối.
Sáng hôm sau, Tĩnh Uyên kiểm tra phòng em gái, phát hiện lọ thuốc nhỏ giấu dưới gầm giường Tĩnh Nghi. Lọ không nhãn, mùi thơm nồng, vừa mở đã choáng váng. Nàng lập tức gọi bà vú già có kinh nghiệm y dược đến kiểm tra.
Bà vú tái mặt:
– Đây là “Hương mê”, hòa vào trà sẽ khiến người uống mê man, lâu dài sinh bệnh.
Tĩnh Uyên siết chặt lọ thuốc, ánh mắt lạnh băng. Rõ ràng có người muốn hại Tĩnh Nghi, rồi đổ tội lên nàng. Nàng dặn bà vú giữ kín, bảo A Lục khóa chặt cửa phòng em gái, đồng thời bố trí Tĩnh Thành canh gác quanh viện.
Cuối ngày, Tĩnh Uyên cho gọi mấy a hoàn các phòng đến hỏi chuyện. Ai cũng một mực chối, nhưng nàng để ý Mai Hương, a hoàn từng theo Trịnh thị, lộ vẻ hoảng loạn khi nhắc đến lọ thuốc. Nàng không vội ép, chỉ mỉm cười dặn mọi người không được rời viện. Sau đó, Tĩnh Uyên âm thầm bảo Tĩnh Thành theo dõi động tĩnh của Mai Hương.
Đêm xuống, Tĩnh Thành báo:
– Mai Hương vừa lén ra khỏi phòng, đi về phía bếp.
Tĩnh Uyên gật đầu, cùng em lặng lẽ bám theo. Qua khe cửa bếp, họ nghe tiếng thì thầm:
– Phu nhân dặn sao? – Giọng Mai Hương run rẩy.
Một bà vú đáp:
– Làm xong việc sẽ được thưởng lớn. Tuyệt đối không để trưởng nữ phát hiện.
Mai Hương lí nhí:
– Lọ thuốc ấy... ta lỡ làm rơi trong phòng Tĩnh Nghi, nếu bị phát hiện...
Bà vú gắt:
– Đã nhúng tay thì không còn đường lui. Lỡ việc thì tự lo thân.
Tĩnh Uyên nghe đến đây, lòng trĩu nặng. Nàng ra hiệu cho Tĩnh Thành rút về.
Sáng hôm sau, tin đồn lan khắp nội viện: “Trưởng nữ hãm hại em gái để giữ quyền trưởng phòng.” Tĩnh Nghi nghe được, mặt tái đi, tìm chị:
– Chị, họ nói chị muốn loại bỏ muội...
Tĩnh Uyên siết tay em:
– Muội đừng nghe họ. Nhớ rằng, ta luôn ở bên muội.
Nàng chủ động đến gặp Trịnh thị. Trịnh thị ngồi bên bàn điểm tâm, mặt lạnh lùng, mắt lóe tia sắc lạnh. Tĩnh Uyên điềm đạm:
– Gần đây trong viện nhiều lời đồn thất thiệt, ảnh hưởng danh dự gia tộc. Mong phu nhân kiểm soát người dưới.
Trịnh thị nhếch môi:
– Trưởng nữ nhắc nhở, ta xin ghi nhận. Nhưng lời đồn không phải không có căn cứ. Ai biết thật giả thế nào?
Tĩnh Uyên không đổi sắc:
– Nếu không ngăn chặn, danh dự phủ sẽ bị tổn hại, đến lúc đó không chỉ một người gánh trách nhiệm.
Trịnh thị siết khăn, mắt tối lại. Không khí trong phòng đặc quánh.
Rời phòng Trịnh thị, Tĩnh Uyên đến gặp Phó thị. Bà ta tỏ vẻ thương xót:
– Ta nghe trong viện lại có chuyện, trưởng nữ phải giữ mình, đừng để bị lợi dụng.
Tĩnh Uyên đáp dứt khoát:
– Con mong phu nhân dạy bảo người dưới cẩn thận, tránh chuyện nhỏ thành lớn.
Phó thị cười nhạt:
– Tốt nhất ai lo việc người nấy. Đừng để lời đồn làm loạn gia phong.
Tĩnh Uyên nhìn thẳng bà, không nói thêm, chỉ cúi đầu rồi rời đi. Nàng hiểu, Phó thị và Trịnh thị đã bắt tay tung tin đồn, cô lập ba chị em nàng giữa nội viện.
Chiều tối, A Lục hớt hải chạy tới:
– Đại tiểu thư, Mai Hương định lén mang túi nhỏ rời phủ.
Tĩnh Uyên lập tức sai Tĩnh Thành chặn lại, đưa Mai Hương về phòng riêng tra hỏi.
Trước ánh mắt sắc lạnh của Tĩnh Uyên, Mai Hương quỳ xuống run rẩy:
– Đại tiểu thư tha mạng! Nô tỳ bị ép, không dám trái lệnh chủ mẫu!
Tĩnh Uyên trầm giọng:
– Ai sai ngươi mang thuốc hại Tĩnh Nghi?
Mai Hương lí nhí:
– Bà vú phòng Trịnh thị. Bà ấy bảo nếu không làm, cả nhà nô tỳ sẽ bị đuổi...
Tĩnh Uyên hỏi tiếp:
– Ngoài bà vú ấy, còn ai biết chuyện này?
Mai Hương khóc nấc:
– Hình như còn một a hoàn bên phòng Phó thị, họ thường trao đổi, nô tỳ chỉ nghe lỏm được vài câu...
Tĩnh Uyên gật đầu, bảo A Lục giữ Mai Hương, tuyệt đối không cho ai tiếp xúc. Nàng biết, nếu để lộ chuyện, phủ sẽ đại loạn.
Đêm ấy, Tĩnh Uyên ngồi bên cửa sổ, ánh trăng nhợt nhạt trải khắp vườn. Trong lòng nàng dậy sóng. Đòn tấn công của các phòng không chỉ nhằm vào nàng, mà còn muốn hủy hoại tinh thần các em. Những lời đồn, những cái bẫy ngầm, đều nhắm vào gốc rễ dòng chính.
Tĩnh Uyên quyết định chủ động phản công. Sáng hôm sau, nàng mời trưởng lão trong tộc tới, trình bày việc phát hiện lọ thuốc hại người trong phòng Tĩnh Nghi, đề nghị điều tra công khai trước các phòng. Trước sự chứng kiến của mọi người, nàng đặt lọ thuốc lên bàn, kể đầu đuôi sự việc.
Phó thị và Trịnh thị biến sắc, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Trịnh thị gằn giọng:
– Chuyện trong phủ, sao có thể để người ngoài biết? Trưởng nữ làm lớn chuyện, chẳng phải muốn bôi nhọ danh dự gia tộc?
Tĩnh Uyên điềm đạm:
– Nếu không làm rõ, lời đồn càng lan rộng, danh dự phủ không giữ được mà còn bị hủy hoại.
Trưởng lão trầm ngâm, rồi quyết định cho lục soát các phòng. Kết quả, trong phòng bà vú Trịnh thị phát hiện thêm hai lọ thuốc tương tự. Trịnh thị vội đổ tội cho người dưới, Phó thị thì nửa chối nửa im.
Vương lão gia nghe tin, tức giận triệu tập nội viện. Ông nghiêm giọng:
– Nội viện để xảy ra chuyện thế này, trách nhiệm thuộc về các chủ mẫu. Kẻ dưới dám làm càn, ắt có người trên bao che. Từ nay, ai dính líu sẽ bị phạt nặng.
Trịnh thị bị cấm túc, bà vú bị đuổi khỏi phủ. Nhưng Tĩnh Uyên hiểu, đây chỉ là thắng lợi nhỏ. Phó thị vẫn bình thản, ánh mắt lạnh lùng giấu sau nét mặt dịu dàng là ý chí sắt đá chưa bại.
Sau buổi họp, các phòng đều đóng cửa, nội viện chìm trong bầu không khí căng thẳng. Đêm ấy, Tĩnh Uyên không ngủ. Nàng ngồi bên giường Tĩnh Nghi, tay nắm tay em, mắt dõi ra cửa sổ tối.
Gió lùa qua hàng cây, tiếng lá xào xạc như lời thì thầm của bóng tối. Tĩnh Uyên biết, sóng ngầm trong phủ chưa nguôi. Phó thị chắc chắn chưa dừng lại, những cái bẫy ngầm vẫn giăng khắp nơi, chỉ chờ nàng sơ sẩy.
Gần nửa đêm, một tiếng động khẽ ngoài hành lang. Tĩnh Uyên lặng lẽ rời phòng, men theo bóng tối ra vườn sau. Ánh trăng nhạt soi lên bóng người đang lén lút luồn qua lối nhỏ về phía thư phòng Vương lão gia.
Nàng nín thở bám theo. Đến gần thư phòng, nhận ra đó là a hoàn phòng Phó thị. Cô ta gõ nhẹ cửa, thì thầm gì đó với người bên trong. Một lát, cánh cửa khép lại, bóng a hoàn lẩn vào đêm.
Tĩnh Uyên trở về phòng, lòng dậy sóng. Nàng hiểu, đằng sau những lời đồn, những lọ thuốc độc, còn những âm mưu sâu hơn nữa. Trận chiến trong nội viện mới bắt đầu.
Trong tịch mịch, Tĩnh Uyên ngồi lặng bên cửa sổ, ánh mắt sáng lên vẻ quyết liệt. Dù sóng gió dồn dập, nàng quyết không lùi bước.
Bên ngoài, bóng tối vẫn rình rập. Nhưng trong căn phòng nhỏ của ba chị em, ánh đèn vẫn cháy. Tĩnh Uyên tin rằng, chỉ cần giữ vững lòng mình, dù bẫy ngầm giăng khắp nơi, nàng cũng sẽ tìm được lối thoát cho chị em – cho dòng máu mẹ ruột đang chảy trong huyết quản.
Tiếng động lạ khe khẽ ngoài cửa sổ, như ai đó đang dò xét. Tĩnh Uyên đứng dậy, tay nắm chặt ngọc bài, mắt sáng rực hướng về phía bóng tối – nơi những bí mật của nội viện vẫn ẩn giấu, chưa chịu lộ mặt…