Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 15: Cạm Bẫy Máu Lệ

Canh ba, phủ Vương gia chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn lác đác ánh đèn dầu le lói nơi hành lang sâu hun hút. Tĩnh Uyên tựa bên cửa sổ phòng mình, mắt dõi về phía vườn sau, lòng nặng trĩu những dự cảm bất an. Ngoài kia, cơn gió hạ thổi qua tán cây hoa mộc lan, mang theo mùi ngai ngái của đêm và những lời xì xào chẳng rõ thực hư.

Tiểu Trúc lặng lẽ tiến vào, cúi đầu thì thào:

– Tiểu thư, Tĩnh Thành vừa nhắn, có việc gấp muốn gặp.

Tĩnh Uyên gật nhẹ, khép sổ sách, khoác thêm áo ngoài rồi rời phòng theo lối nhỏ. Cả phủ như đang ngủ vùi, nhưng từng bước chân nàng đều cảm thấy có vô số ánh mắt vô hình dõi theo. Dưới gốc lựu già, Tĩnh Thành đã đứng chờ, dáng vẻ căng thẳng. Cậu cúi đầu, thì thầm vào tai chị:

– Em nghe được trưởng lão Lý và người của Phó thị bàn chuyện về “chứng cứ ngoại tộc” trong phủ. Họ nói sẽ có biến lớn, lôi cả tên Minh Hạo vào, còn nhắc đến chị và em. Có lẽ sắp có người bị gán tội nặng.

Tĩnh Uyên nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh lóe lên giữa bóng tối:

– Họ định lật đổ chúng ta. Còn thấy động tĩnh gì khác không? Kho phủ, phòng cha, phòng hạ nhân?

Tĩnh Thành lắc đầu, vẻ bất an không giấu nổi:

– Em chỉ nghe có người lạ trà trộn tối nay, mang theo bọc giấy dầu, giấu thứ gì như ám khí. Họ bàn phải “xóa sổ chướng ngại”, nhắc đến em.

Tĩnh Uyên đặt tay lên vai em, giọng vững vàng:

– Đêm nay tuyệt đối không rời khỏi phòng. Gặp chuyện gì cũng phải báo cho chị hoặc Minh Hạo. Đừng hành động đơn độc.

Tĩnh Thành nhìn chị, ánh mắt vừa kiên quyết vừa sợ hãi:

– Nếu họ thực sự nhắm vào em thì sao? Nếu em gặp chuyện…

Tĩnh Uyên dịu dàng xoa đầu em, nụ cười cương nghị:

– Chị sẽ không để điều đó xảy ra. Đã đến lúc chúng ta phải chủ động.

Tĩnh Thành gật đầu, lui về. Tĩnh Uyên lặng lẽ đứng đó thêm một lát, ánh mắt tối lại, rồi quay về phòng, lòng đã quyết không khoan nhượng.

*

Sáng hôm sau, phủ Vương gia không khí căng như dây đàn. Tin đồn về vụ trộm sổ sách giao dịch ngoại bang lan ra, các gian nhà xì xào, ai nấy đều dè chừng ánh mắt trưởng nữ. Tĩnh Uyên chỉnh trang y phục, nét mặt bình thản bước vào đại sảnh. Ngay ngưỡng cửa, nàng đã thấy Vương phu nhân ngồi uy nghi giữa chính đường, hai bên là trưởng lão Lý và trưởng lão Quách. Tĩnh Nghi và Tĩnh Thành nép bên nhau, sắc mặt nhợt nhạt.

Trưởng lão Lý cất giọng lạnh lùng:

– Đêm qua có thích khách đột nhập kho phủ, để lại thư cảnh cáo, tố cáo người trong Vương gia cấu kết ngoại tộc. Việc này không thể xem nhẹ.

Phó thị chắp tay, ánh mắt sắc lẻm lướt qua Tĩnh Uyên:

– Mọi chuyện phát sinh từ khi trưởng nữ tiếp nhận quyền quản lý. Nay lại xảy ra đại sự, chẳng rõ là phúc hay họa cho gia tộc.

Tĩnh Uyên không đổi sắc, đáp gọn:

– Tôi đã kiểm tra toàn bộ phủ, chưa thấy mất mát gì rõ ràng. Nhưng nếu có thư cảnh cáo thật, cần điều tra tận gốc. Không thể vì vài dòng nặc danh mà quy tội cho người trong nhà.

Trưởng lão Quách khẽ ho:

– Nhưng trong thư nêu đích danh Lục Minh Hạo, lại thường xuyên lui tới Vương phủ, không đáng nghi sao?

Tiếng xôn xao dâng lên. Vương phu nhân làm bộ nhăn mặt:

– Đã có lời đồn về trưởng nữ và Minh Hạo, lại thêm vụ trộm, chẳng lẽ không liên quan?

Tĩnh Uyên thẳng thắn:

– Nếu các vị nghi ngờ, xin mời đối chất công khai. Tôi sẽ cho mời Minh Hạo đến đối chứng trước toàn thể trưởng lão và gia chủ.

Trưởng lão Lý gật đầu, ánh mắt như phủ băng:

– Được. Nhưng trưởng nữ phải tạm giao lại quyền quản lý nội viện, để tránh thiên vị.

Tĩnh Uyên cười nhạt:

– Nếu các vị cho rằng tôi cấu kết ngoại bang, cứ việc quản thúc tôi cùng hai em. Nhưng nếu sự thật không như lời đồn, tôi sẽ yêu cầu truy xét đến cùng kẻ vu oan.

Không khí trong sảnh đặc quánh. Phó thị liếc trưởng lão Lý, môi khẽ cong:

– Được, trưởng nữ hãy tự trọng. Trước mắt, chúng tôi sẽ giám sát mọi hoạt động trong phủ.

*

Giữa trưa, Vương lão gia được mời đến chính sảnh. Sắc mặt ông tái nhợt, ánh mắt rối bời. Trưởng lão Lý trình bày mọi việc, nhấn mạnh khả năng Minh Hạo cấu kết ngoại bang, đề nghị lập hội đồng xét xử.

Vương lão gia thở dài:

– Việc này quan trọng, phải đối chất minh bạch rồi mới quyết.

Phó thị chen vào:

– Nếu để lâu, e có kẻ hủy chứng cứ.

Tĩnh Uyên lặng lẽ quan sát, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Nàng nhận ra mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, cạm bẫy giăng khắp nơi chỉ đợi Minh Hạo sa chân.

*

Chiều, Minh Hạo xuất hiện ở cổng phủ, đi bên hai thân tín. Ánh mắt anh trầm tĩnh, bước đi vững chãi. Tĩnh Uyên đón anh ở hành lang vắng:

– Đừng tin ai ngoài tôi. Họ đang muốn gán tội cho anh.

Minh Hạo nhìn sâu vào mắt nàng, khóe môi nhếch khẽ:

– Ta biết. Chỉ sợ chúng không dám nhìn thẳng vào sự thật.

Tĩnh Uyên nắm lấy tay anh, truyền cho nhau sự kiên định không lời.

*

Cuộc đối chất diễn ra tại đại sảnh. Trưởng lão Lý cầm thư nặc danh, đọc lớn:

– “Vương gia dung túng gian tế, trưởng nữ cấu kết Lục gia, bí mật giao dịch với ngoại bang. Nếu không xử trị, ngày diệt môn không xa.”

Minh Hạo nhếch mép:

– Thư nặc danh, lời nói vô căn cứ, làm sao làm chứng?

Trưởng lão Quách đập bàn:

– Nhưng trong kho phủ có vết máu lạ. Lính gác bị trúng ám khí tẩm độc, suýt mất mạng. Dấu giày quân đội Lục gia cũng xuất hiện.

Tĩnh Uyên liếc Minh Hạo, ánh mắt dò hỏi. Anh chỉ khẽ lắc đầu, không ai nhận ra.

Tĩnh Uyên đáp:

– Ngoài Minh Hạo, trong phủ còn ai có thể mượn y phục, giày lính Lục gia? Hạ nhân, khách khứa, hay người thân tín của Phó thị đều có thể làm.

Trưởng lão Lý cau mày:

– Ý trưởng nữ là có kẻ giá họa?

Tĩnh Uyên nhìn thẳng ông, giọng rắn rỏi:

– Nếu thật sự muốn bảo vệ gia tộc, xin phong tỏa phủ, tra xét hạ nhân trong ba ngày. Nếu tìm ra chứng cứ ngoại tộc, tôi tự chịu tội. Nhưng nếu không, các vị có dám chịu trách nhiệm vì vu oan người vô tội?

Vương phu nhân mềm mỏng:

– Lời trưởng nữ không sai, chỉ là… ai lại liều lĩnh đến vậy? Hay chính người nhà tiếp tay?

Vương lão gia vội xua tay:

– Đủ rồi! Đã giao cho trưởng lão điều tra, không ai được tự ý hành động.

Mọi người giải tán, không khí căng như đá nặng. Tĩnh Uyên ra hiệu cho Tĩnh Nghi về phòng an toàn.

*

Đêm buông xuống, phủ Vương gia lặng lẽ nhưng bất an. Gió thổi qua hành lang, tiếng côn trùng rả rích trong vườn khuya càng khiến người ta khó ngủ. Tĩnh Uyên ngồi trong phòng, mắt nhìn ngọn nến leo lét. Minh Hạo lặng lẽ xuất hiện, giọng trầm thấp:

– Chúng đã chuẩn bị cả vật chứng, nhân chứng. Không tìm ra sơ hở, khó rửa sạch tội.

Tĩnh Uyên trầm ngâm:

– Vết máu, ám khí, thư nặc danh… Đều quá trùng hợp. Chắc chắn có người trong phủ phối hợp với ngoại bang, hoặc chính trưởng lão Lý đứng sau.

Minh Hạo khẽ gật:– Kẻ đó muốn diệt trừ cả ta lẫn em trai cô. Nếu Tĩnh Thành gặp nạn, ngôi gia chủ sẽ rơi vào tay Thiên Dật.

Tĩnh Uyên lạnh lùng:

– Đêm nay, tôi sẽ cho người canh phòng nghiêm ngặt quanh phòng Tĩnh Thành và Tĩnh Nghi. Anh hãy để người mình trà trộn vào đội lính gác, âm thầm theo dõi động tĩnh.

Minh Hạo siết tay nàng:

– Cô phải thận trọng, đừng lộ mình quá sớm.

Tĩnh Uyên gật đầu, ánh mắt cứng rắn.

*

Canh ba, tiếng động khẽ vang lên từ vườn sau. Một bóng đen nhảy qua tường, lao về phía phòng Tĩnh Thành. Đội lính gác lập tức truy đuổi, nhưng bóng đen linh hoạt, chỉ để lại vết máu trên nền đá.

Tĩnh Uyên và Minh Hạo tới nơi, thấy Tĩnh Thành run rẩy ôm vai, máu rỉ ra từ vết cắt.

– Em có sao không? – Tĩnh Uyên vội lao tới.

Tĩnh Thành lắc đầu, run giọng:

– Em chỉ bị sượt qua. Kẻ đó đeo mặt nạ, dùng ám khí… Hắn bảo: “Mày là chướng ngại của Vương gia, nên biến mất.”

Minh Hạo kiểm tra vết thương, ánh mắt tối lại:

– Loại ám khí này không phải của người phương bắc, mà là dao găm trưởng lão Lý từng dùng.

Tĩnh Uyên nghiến răng:

– Rõ ràng muốn diệt khẩu, rồi đổ tội cho anh.

Trưởng lão Lý dẫn người ập vào, giả vờ ngạc nhiên:

– Chuyện gì vậy? Sao lại có máu ở đây?

Tĩnh Uyên lạnh lùng:

– Có thích khách tập kích Tĩnh Thành. May chưa kịp gây án mạng.

Trưởng lão Lý liếc Minh Hạo:

– Tại sao thích khách lại xuất hiện đúng lúc Minh Hạo trong phủ?

Minh Hạo đáp gọn:

– Nếu ta muốn làm, cần gì để lại dấu vết rõ ràng như vậy?

Tĩnh Uyên bước lên đối diện trưởng lão Lý:

– Tôi nghi ngờ có kẻ trong phủ cấu kết ngoại tộc, mượn danh trưởng lão để hãm hại người nhà. Nếu các trưởng lão thực sự vì Vương gia, xin cho xét phòng từng người ngay đêm nay.

Trưởng lão Lý định phản bác thì Vương lão gia xuất hiện, giọng yếu nhưng cứng cỏi:

– Đêm nay, không ai được rời phủ. Tất cả trưởng lão, chủ phòng đều ở lại đại sảnh chờ tra xét.

Mọi người im lặng. Trưởng lão Lý gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc.

*

Tĩnh Uyên đưa Tĩnh Thành về phòng, sắp xếp người thân tín canh gác. Quay lại thư phòng, nàng và Minh Hạo thảo luận khẩn trương.

Minh Hạo trầm giọng:

– Nếu để trưởng lão Lý kiểm soát, họ sẽ hủy chứng cứ. Phải hành động ngay.

Tĩnh Uyên suy nghĩ:

– Tôi đoán bằng chứng nằm trong phòng trưởng lão Lý hoặc chỗ hạ nhân thân tín. Nếu tìm được sổ liên lạc với ngoại tộc, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Minh Hạo nhìn nàng, ánh mắt lo âu:

– Cô dám mạo hiểm không? Nếu thất bại, cả cô và các em đều nguy.

Tĩnh Uyên không do dự:

– Nếu tôi không liều, Vương gia sẽ rơi vào tay kẻ khác. Tôi không thể để em trai chết oan, càng không để anh mang tiếng phản quốc.

Minh Hạo nhẹ siết tay nàng:

– Để ta đi cùng.

Tĩnh Uyên lắc đầu:

– Anh bị nghi ngờ, không thể xuất hiện. Hãy bảo vệ các em tôi, còn lại để tôi lo.

*

Nửa đêm, Tĩnh Uyên cải trang thành nha hoàn, lặng lẽ lẻn vào khu nhà trưởng lão. Dưới bóng tối, từng giác quan của nàng đều căng như dây đàn. Nàng lách qua cửa sau, tránh lính gác, men theo hành lang vắng tới thư phòng trưởng lão Lý.

Bên trong, ánh đèn leo lét hắt bóng người ngồi cúi đầu trên bàn – hạ nhân thân tín của trưởng lão Lý, gã họ Mã. Tĩnh Uyên nín thở, áp sát cửa nghe tiếng thì thào:

– Đại nhân dặn, sáng mai phải chuyển bọc giấy này ra ngoài thành, giao cho “Bàn Tay Trưởng Lão”. Nếu bị phát hiện thì đốt ngay.

Gã ôm bọc giấy dầu, ngẩng đầu liếc quanh. Tĩnh Uyên rút dao nhỏ, ném viên đá đánh lạc hướng. Gã vội vã rời đi, nàng lập tức lẻn vào, lục soát. Trong ngăn bàn, nàng phát hiện một túi gấm nhỏ, bên trong là thư tín và ngọc bài khắc hình bàn tay.

Tiếng bước chân vọng lại. Tĩnh Uyên nín thở, trốn sau bình phong. Gã họ Mã quay lại, kiểm tra bọc giấy, không phát hiện gì lạ rồi vội vã đi tiếp.

Tĩnh Uyên ôm túi gấm, lặng lẽ quay về hướng nhà bếp, men theo lối tắt trở lại phòng.

*

Sáng sớm, đại sảnh phủ Vương gia chật kín người. Trưởng lão Lý ngồi giữa, mặt lạnh như sắt đá. Vương lão gia hốc hác, ánh mắt rối bời. Phó thị và Thiên Dật ngồi một bên, thần sắc khó dò.

Tĩnh Uyên bước vào, tay cầm túi gấm, giọng vang dội:

– Đêm qua tôi đã thu được bằng chứng kẻ thực sự cấu kết ngoại bang, hãm hại người nhà. Xin các trưởng lão xét xử công bằng.

Trưởng lão Lý biến sắc, đứng bật dậy:

– Ngươi dựa vào đâu mà vu cáo?

Tĩnh Uyên mở túi gấm, rút ra thư và ngọc bài:

– Đây là thư liên lạc giữa trưởng lão Lý và “Bàn Tay Trưởng Lão”, có dấu riêng của ông. Thư ghi rõ kế hoạch hãm hại Tĩnh Thành, giá họa cho Minh Hạo, còn bàn chuyện chuyển giao bí thuật Gia Quyền.

Cả sảnh xôn xao. Vương lão gia cầm thư, tay run rẩy. Trưởng lão Quách bước tới, đọc kỹ rồi nhìn trưởng lão Lý, giọng nghiêm nghị:

– Ông còn gì để nói?

Trưởng lão Lý lảo đảo, ánh mắt tuyệt vọng. Ông cười gằn:

– Các người tưởng thế là thắng? Vương gia đã mục ruỗng từ lâu, chỉ một đêm là sụp đổ hết!

Tĩnh Uyên không động sắc:

– Ông bán đứng gia tộc, hãm hại người vô tội, tội không thể dung tha.

Ngoài cửa vang lên tiếng la hét. Người của trưởng lão Lý tụ lại, định phá vòng vây nhưng bị lính Minh Hạo chặn đứng. Phó thị và Thiên Dật mặt trắng bệch, không dám lên tiếng.

Vương lão gia buông rơi bức thư, nước mắt lăn dài:

– Tĩnh Uyên… Nếu không có con, Vương gia đã mất rồi.

Tĩnh Uyên quỳ xuống trước cha, nghẹn ngào:

– Con chỉ làm tròn bổn phận trưởng nữ.

Minh Hạo đứng lặng phía sau, ánh mắt tự hào, dịu dàng nhìn nàng.

*

Mọi việc tưởng như đã sáng tỏ, nhưng trong lòng Tĩnh Uyên không hề nhẹ nhõm. Nàng nhận ra, sóng ngầm trong phủ chưa bao giờ lặng. Ánh mắt Phó thị, Thiên Dật vẫn như hai lưỡi dao giấu dưới lớp vỏ điềm tĩnh. Ngoài tường phủ, hội “Bàn Tay Trưởng Lão” vẫn chưa lộ diện, còn chực chờ thời cơ.

Tĩnh Uyên nhìn Tĩnh Thành và Tĩnh Nghi, lòng dặn không được phép buông lơi dù chỉ một khắc. Minh Hạo siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt trầm ngâm. Phía cuối hành lang, một bóng áo xám lặng lẽ rút lui, khóe môi nhếch lên hiểm độc. Trên tay hắn, mảnh giấy nhỏ vừa bị đốt dở, tàn tro cuốn theo gió, mang theo mầm họa chưa lường.

Bình minh lên, phủ Vương gia lại khoác vẻ yên bình giả tạo, như thể chưa từng có máu và nước mắt. Nhưng Tĩnh Uyên biết, ván cờ quyền lực dưới mái nhà này mới chỉ vừa bắt đầu. Mỗi bước chân của nàng, từ đây về sau, đều là đặt cược giữa sống còn và mất mát.