Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 13: Lời Nguyền Gia Quyền

Bóng đêm phủ kín phủ Vương gia, mọi ngóc ngách chìm trong tĩnh lặng như nuốt trọn những bí mật chưa ai chạm tới. Tĩnh Uyên khoác áo choàng, từng bước nhẹ nhàng men theo hành lang lát đá lạnh buốt, hơi thở hòa lẫn vào màn sương mỏng đầu canh ba. Nàng dừng lại bên một cột trụ, quan sát khu vực phía đông phủ. Dưới ánh sáng lờ mờ, bóng Lâm trưởng lão hiện ra, dáng vẻ khép nép, tay ôm vật gì đó bọc trong lụa sẫm. Ông ta lặng lẽ tiến về phía rừng trúc, mắt đảo quanh như sợ có người theo dõi.

Tĩnh Uyên nén hơi thở, bám theo cách một khoảng an toàn. Gió rít qua vòm lá, mọi âm thanh đều bị khuếch đại, làm tim nàng đập gấp gáp. Đến bên một gốc trúc già, Lâm trưởng lão dừng lại, gõ ba nhịp lên thân cây. Một khe nhỏ mở ra, từ đó một người áo chùng tối màu xuất hiện, động tác gấp gáp.

Tiếng nói khẽ vang lên, lẫn vào tiếng gió:

– Đã chuẩn bị đủ chưa? Nếu để lộ, cả hai ta đều không còn đường sống.

– Chỉ có người dòng chính mới mở được bí thuật. Vật này là chìa khóa, ngoài ta ra không ai động vào được.

– Ngươi chắc chắn chứ? Đừng để bại lộ.

– Đêm mai, đúng giờ.

Tĩnh Uyên lạnh sống lưng. “Gia Quyền” – bí thuật tâm linh của Vương gia, chỉ truyền cho dòng chính, là gốc rễ quyền lực và sự tồn vong của cả gia tộc. Nếu bí thuật rơi vào tay kẻ khác, chẳng khác nào trao cả gia sản và huyết mạch cho người ngoài. Nàng cắn môi, dõi mắt theo từng cử chỉ của hai người. Sau khi giao vật bọc lụa, hai bóng người tách ra, nhanh chóng lẩn vào bóng tối.

Tĩnh Uyên trở về phòng, khép cửa thật khẽ. Tĩnh Thành đã chờ sẵn, mắt ánh lên vẻ lo lắng:

– Chị đi đâu mà lâu vậy?

– Chị theo dõi Lâm trưởng lão. Có người lạ liên hệ với ông ta, rất khả nghi.

– Chị nghi họ muốn lấy gì?

– Bí thuật Gia Quyền. Nếu chuyện này lộ ra, cả nhà ta không còn chỗ dung thân.

Tĩnh Thành hoảng hốt, định hỏi tiếp nhưng Tĩnh Uyên xua tay:

– Chuyện này tuyệt đối không được nói cho ai, kể cả Tĩnh Nghi. Em giúp chị để ý ai ra vào thư phòng phụ thân, nhất là gia nhân lạ mặt.

Tĩnh Thành gật đầu, gương mặt căng thẳng.

*

Sáng hôm sau, Vương phủ vẫn còn rối loạn bởi chuyện tập kích chưa lắng xuống, lại thêm tin đồn Lâm trưởng lão cáo bệnh nằm liệt trong phòng. Các phòng tụ tập nơi đại sảnh, không khí nặng nề. Phó thị ngồi ghế chủ vị, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người.

– Gần đây phủ nhiều chuyện không yên. Các phòng nên tự kiểm điểm, đừng để người ngoài có cơ hội.

Trịnh thị cúi đầu, giọng mềm mỏng nhưng đầy ngụ ý:

– Đêm qua nếu không nhờ người cứu giúp, e Tĩnh Nghi đã gặp đại nạn. Không biết ai cả gan gây chuyện như vậy…

Phó thị liếc Tĩnh Uyên, giọng nhấn mạnh:

– Người ngoài lợi dụng lúc nhà ta sơ hở. Nhưng cũng phải xem lại nội bộ, kẻo trong nhà có người tiếp tay.

Tĩnh Uyên mỉm cười, ánh mắt bình thản:

– Nếu mọi người đồng lòng, kẻ xấu khó lòng lộng hành. Điều cần nhất là cảnh giác, không để lòng nghi ngờ chia rẽ chúng ta.

Phó thị nở nụ cười nhạt, ánh mắt vẫn dò xét.

Cuộc họp kết thúc trong không khí căng thẳng. Tĩnh Uyên trở về phòng, thấy Tĩnh Nghi ngồi bên bàn, hai mắt đỏ hoe. Tĩnh Nghi nắm tay chị, giọng run rẩy:

– Em vẫn sợ… Nếu đêm qua không có ai cứu, chắc em chẳng còn gặp chị nữa.

Tĩnh Uyên dịu dàng vuốt tóc em:

– Em an toàn rồi, đừng nghĩ ngợi nữa. Chị sẽ không để ai chia rẽ chị em ta.

Tĩnh Nghi òa khóc, ôm chầm lấy chị. Tĩnh Uyên ôm em vào lòng, ánh mắt lặng lẽ chuyển sang lạnh lẽo. Bảo vệ người thân, đôi khi còn khó hơn chống lại kẻ thù ngoài sáng.

*

Buổi chiều, Tĩnh Uyên lấy cớ vào thư phòng phụ thân. Vương lão gia ngồi trầm ngâm bên bàn, sắc mặt mỏi mệt. Thấy con gái lớn, ông khẽ thở dài:

– Lại có chuyện gì sao?

– Con muốn hỏi về bí thuật Gia Quyền.

Ông giật mình, đặt chén trà xuống, ánh mắt nghiêm nghị:

– Sao con hỏi đến chuyện này?

– Dạo này phủ nhiều chuyện lạ. Con chỉ muốn biết bí thuật ấy có quan trọng đến mức nào.

Vương lão gia trầm ngâm, giọng chậm rãi:

– Gia Quyền là gốc rễ Vương gia. Chỉ dòng chính mới được truyền thừa. Nếu lọt ra ngoài… hậu họa khôn lường.

– Có bao giờ kẻ ngoài dòng chính chạm tới bí thuật không?

– Không thể, trừ phi có người dòng chính phản bội.

Tĩnh Uyên lặng im, ánh mắt trầm lại. Vương lão gia nhìn nàng, khẽ nói:

– Đừng đào sâu thêm nữa. Cha chỉ mong nhà cửa yên ổn.

Nàng cúi đầu, lòng càng thêm quyết tâm. Nếu chính phụ thân cũng không dám đối diện sự thật, nàng càng không thể dừng lại.

*

Đêm xuống, Tĩnh Uyên ngồi bên ngọn đèn dầu, trải ra những ghi chú và bản đồ bí truyền mẹ ruột để lại. Giữa những tờ giấy cũ, nàng phát hiện dòng chữ: “Gia Quyền chỉ truyền cho kẻ có tâm sáng. Nếu lọt vào tay kẻ tham, tất thành họa lớn.”

Ngón tay nàng run nhẹ trên dòng chữ, ký ức về mẹ lại ùa về. Năm xưa, mẹ từng dạy nàng phân biệt thiện ác, giữ vững cốt cách. Có lẽ mẹ đã biết trước ngày này sẽ đến.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Tĩnh Thành thò đầu vào, thì thầm:

– Chị, em vừa thấy một người lạ mặt quanh phòng Lâm trưởng lão. Hắn mặc như gia nhân nhưng em chưa từng gặp.

– Hắn làm gì?

– Vào phòng Lâm trưởng lão rất lâu, rồi đi về phía kho cũ.

Tĩnh Uyên gật đầu, dặn em trông chừng Tĩnh Nghi rồi khoác áo choàng, lặng lẽ men theo lối nhỏ ra khu kho. Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng người lên vách gỗ mục. Tĩnh Uyên nín thở, áp sát lắng nghe.

– Đêm mai, ta sẽ mở phong ấn. Nhưng nhớ, chỉ cần kẻ dòng chính có tâm bất chính, bí thuật sẽ phản lại.

– Ngươi cứ làm như đã hứa. Số bạc này đủ cho ngươi rời khỏi kinh thành.

– Ta không cần bạc, chỉ muốn yên thân.

Một bàn tay đưa ra miếng ngọc bội. Tĩnh Uyên nhận ra ngay đó là ngọc bài mẹ nàng – di vật dòng chính bị đánh cắp hôm lễ trưởng thành. Cơn giận dâng lên, nàng siết chặt nắm tay, mắt không rời từng động tác. Bóng người kia cầm ngọc bài rời đi, Lâm trưởng lão ngồi phịch xuống, thở dài não nề.

Tĩnh Uyên quay về phòng, lòng trĩu nặng. Bức tranh dần hiện rõ: có kẻ cấu kết với người ngoài, dùng ngọc bài dòng chính để cướp bí thuật. Nếu không ngăn chặn, Vương gia sẽ mất tất cả.

*

Sáng sớm, phủ Vương gia chìm trong bầu không khí u ám. Phó thị ngồi giữa đại sảnh, gương mặt lạnh lùng. Trịnh thị đứng bên, mắt đảo quanh. Đám hạ nhân xôn xao, xì xào bàn tán.

Tĩnh Uyên bước vào, nét mặt bình thản. Trịnh thị lên tiếng:

– Đêm qua lại mất một số vật dụng quý trong kho. Chẳng lẽ trong phủ có trộm?

Phó thị lạnh giọng:

– Người ngoài khó lòng vào được. Chỉ người trong nhà mới biết đường đi lối lại.Tĩnh Uyên điềm tĩnh đáp:

– Nên kiểm tra lại danh sách gia nhân, tìm kẻ lạ mặt.

Phó thị nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc:

– Để tôi cho người kiểm tra.

Trịnh thị cười giả lả:

– Chuyện nhà, mong mọi người đồng lòng.

Tĩnh Uyên không nói gì thêm, ánh mắt liếc qua Vương Thiên Dật, thấy hắn chỉ lặng lẽ đứng sau mẹ, môi nhếch cười đầy ẩn ý.

*

Khi các phòng đã giải tán, Tĩnh Uyên lặng lẽ nhắn tin cho Minh Hạo, tóm lược những điều vừa phát hiện. Không lâu sau, một mảnh giấy nhỏ được gửi lại: “Giờ Tý ta sẽ đến. Cẩn trọng, đừng đơn độc.”

Nàng siết chặt tờ giấy, lòng chợt nhẹ đi đôi chút. Trong phủ này, ngoài hai đứa em nhỏ, chỉ có Minh Hạo là chỗ dựa duy nhất.

*

Đêm đến, Tĩnh Uyên giấu mình sau bóng cây cạnh kho cũ. Gió đầu mùa rét cắt da, nhưng hơi lạnh không át nổi ngọn lửa đang bùng lên trong lòng nàng. Đúng giờ Tý, một bóng người cao lớn xuất hiện, dáng đi mạnh mẽ, dứt khoát. Minh Hạo khẽ gật đầu khi nhìn thấy nàng, thì thầm:

– Ta đã cho người mai phục quanh phủ. Chỉ cần có động tĩnh sẽ lập tức ứng cứu.

Tĩnh Uyên đáp nhỏ:

– Đêm nay, bí thuật Gia Quyền có thể bị cướp. Có kẻ dùng ngọc bài dòng chính, thông đồng với người trong nhà.

– Cô nghi ai?

– Lâm trưởng lão. Nhưng phía sau chắc chắn còn kẻ khác.

Minh Hạo đặt tay lên vai nàng, ánh mắt nghiêm nghị:

– Cô ở lại đây, ta vào trước.

Anh lách vào kho, động tác như con hổ rình mồi. Tĩnh Uyên bám sát sau lưng, cố giữ khoảng cách. Trong bóng tối, một nhóm người đã tụ tập: Lâm trưởng lão, người áo chùng và… Vương Thiên Dật.

Tim Tĩnh Uyên thắt lại. Thiên Dật đứng giữa, ánh mắt rực lên:

– Lâm trưởng lão, ta đã làm đúng giao ước. Ngọc bài ở đây, bí thuật Gia Quyền phải thuộc về ta.

Người áo chùng bật cười:

– Thiếu gia nghĩ dễ vậy sao? Ai động vào bí thuật này mà tâm bất chính sẽ tự chuốc họa vào thân.

Lâm trưởng lão run rẩy cầm ngọc bài, lẩm nhẩm chú ngữ. Không khí trong phòng lạnh buốt, rương đá giữa phòng phát ra ánh sáng lạ.

Minh Hạo từ bóng tối bước ra, giọng sắc lạnh:

– Dừng lại.

Ba người đồng loạt quay lại. Thiên Dật hoảng hốt lùi về phía sau, Lâm trưởng lão suýt đánh rơi ngọc bài. Người áo chùng rút dao, lao thẳng vào Minh Hạo. Một đường kiếm lóe lên, dao rơi xuống, kẻ áo chùng đổ gục.

Minh Hạo trầm giọng:

– Ai sai các ngươi? Nói!

Người áo chùng nghiến răng:

– Nếu không phải dòng chính, đừng mơ động đến bí thuật!

Lâm trưởng lão bật khóc:

– Tôi chỉ muốn yên thân. Thiếu gia hứa sẽ cho tôi rời khỏi nơi này…

Thiên Dật cười khẩy:

– Ông nghĩ tôi sẽ giữ lời? Khi bí thuật về tay ta, cả nhà này đều phải cúi đầu!

Tĩnh Uyên bước ra, ánh mắt sắc như dao:

– Em dám phản bội dòng chính, cấu kết người ngoài, dùng ngọc bài mẹ ta để làm gì?

Thiên Dật rít lên:

– Chị tưởng giữ được ngôi trưởng nữ mãi sao? Đợi bí thuật về tay ta, mọi thứ sẽ đổi khác!

Minh Hạo lạnh lùng:

– Gia Quyền chỉ nhận người trung thành tuyệt đối với gia tộc. Kẻ tham lam, dối trá sẽ bị phản phệ.

Thiên Dật lao tới, giật ngọc bài, đặt lên rương đá, miệng đọc chú. Đột ngột, luồng khí đen bốc lên, quấn lấy hắn. Thiên Dật gào thét, toàn thân co giật, mắt đỏ ngầu. Ánh sáng đỏ từ rương đá rực lên, bóng người vặn vẹo trong đau đớn.

Lâm trưởng lão sợ hãi lùi lại:

– Không thể nào! Ngọc bài chỉ nhận người có tâm sáng!

Minh Hạo kéo Tĩnh Uyên lùi ra, quát:

– Tránh xa! Đó là lời nguyền Gia Quyền. Kẻ bất chính sẽ bị phản phệ!

Thiên Dật quằn quại dưới đất, tiếng hét vang vọng khắp gian kho. Ánh sáng đỏ tắt ngấm, chỉ còn bóng người co quắp, bất động. Người áo chùng lảo đảo bỏ chạy, nhưng bị Minh Hạo quật ngã, trói lại.

Lâm trưởng lão ngồi bệt xuống đất, nước mắt giàn giụa:

– Tôi sai rồi… Chỉ muốn yên thân…

Tĩnh Uyên lạnh giọng:

– Ông bán rẻ gia tộc, hôm nay còn mặt mũi khóc lóc sao?

Minh Hạo ra hiệu cho thuộc hạ áp giải Lâm trưởng lão và người áo chùng đi. Anh quay sang Tĩnh Uyên:

– Cô ổn chứ?

Nàng lắc đầu, mắt hoe đỏ nhưng giọng kiên định:

– Nếu không có anh, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Minh Hạo siết nhẹ vai nàng, ánh mắt ấm áp:

– Ta đã hứa bảo vệ cô. Nhưng chuyện này chưa kết thúc. Phó thị và Trịnh thị chắc chắn không đơn giản chỉ đứng ngoài.

Tĩnh Uyên gật đầu, ánh mắt sáng lên ý chí:

– Tôi sẽ điều tra đến cùng. Gia Quyền không thể rơi vào tay kẻ xấu. Nhưng tôi lo, lời nguyền đã bị động, sóng gió còn chưa dứt.

*

Sáng sớm, phủ Vương gia náo loạn. Tin Lâm trưởng lão bị bắt, Thiên Dật phát bệnh mê sảng lan khắp phủ. Phó thị khóc lóc cầu xin Vương lão gia, Trịnh thị thì thào với hạ nhân, mắt lấm lét. Không khí càng thêm căng thẳng, mọi người nhìn nhau ngờ vực.

Tĩnh Uyên ngồi bên cửa sổ, tay vuốt nhẹ ngọc bài vừa lấy lại. Trong lòng, nỗi lo và quyết tâm hòa quyện. Lời nguyền Gia Quyền đã ứng nghiệm, nhưng kẻ đứng sau vẫn chưa lộ mặt. Nàng hiểu, đây chỉ mới là khởi đầu của một trận chiến mới.

Bên ngoài, gió cuốn từng đợt lá vàng rơi rụng. Một bóng người thấp thoáng cuối vườn, lặng lẽ quan sát từng cử động của trưởng nữ Vương gia. Trong đáy mắt ấy, tia sáng hiểm độc lóe lên rồi tắt, báo hiệu một cơn sóng ngầm mới đang âm thầm dâng lên, chực chờ cuốn phăng mọi trật tự dưới mái nhà quyền quý.