Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 1: Lễ Thành Niên Đẫm Nước Mắt

Sau

Tiếng trống lễ hội vừa dứt, không gian đại sảnh Vương phủ chìm vào tĩnh lặng căng thẳng. Hương trầm lặng lẽ tỏa ra từ chiếc lư đồng đặt nơi trung tâm, quyện cùng ánh sáng vàng nhạt của đèn nến, phủ lên căn phòng rộng lớn một lớp sương mờ quyền quý mà xa cách. Vương Tĩnh Uyên đứng giữa sảnh, lưng thẳng tắp, đầu hơi cúi, tà áo gấm tím thêu mây bạc kéo dài chạm đất, khoác lên nàng vẻ đoan trang, lạnh lùng của trưởng nữ dòng chính. Vầng sáng lấp lánh từ viên ngọc trên trán càng làm nổi bật khuôn mặt trắng ngần, đôi mắt phượng sâu thẳm, đôi môi mỏng toát lên nét cương nghị.

Ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt trong phòng: cha già Vương Trọng Nghĩa ngồi ghế chủ vị, ánh mắt trĩu nặng ưu tư, bên cạnh là Phó thị—mẹ kế—dáng vẻ phúc hậu, nụ cười dịu dàng nhưng trong đáy mắt là sự sắc lạnh như lưỡi dao. Dưới hai hàng ghế, các thành viên khác của Vương gia, mỗi người một sắc thái: dò xét, ganh ghét, thương cảm, hoặc thờ ơ. Không khí như đặc quánh, chỉ một động thái nhỏ cũng đủ khuấy lên sóng ngầm.

Nghi thức trưởng thành của trưởng nữ Vương gia vốn là sự kiện trọng đại, không chỉ đánh dấu tuổi trưởng thành của Tĩnh Uyên mà còn là dịp các phòng trong phủ ngấm ngầm tranh đoạt vị thế. Tĩnh Uyên hiểu rõ, hôm nay nàng không chỉ làm lễ cho bản thân, mà còn thay mẹ ruột giữ lại chút uy nghi cuối cùng của dòng chính giữa sóng ngầm quyền lực.

Phó thị bước lên một bước, giọng ngọt như rót mật:

– Hôm nay là ngày vui của Vương gia, trưởng nữ đã đến tuổi cài trâm, xin lão gia ban phúc, để con trẻ vững vàng bước vào đời.

Vương Trọng Nghĩa gật đầu, giọng ông trầm thấp, đượm vẻ mệt mỏi:

– Uyên nhi, con đã trưởng thành, từ nay phải thay mẹ cả giữ gìn danh dự gia môn, thương yêu các em, dìu dắt nội viện. Cha mong con không phụ lòng mẹ ruột đã khuất, cũng không phụ kỳ vọng của mọi người trong nhà.

Tĩnh Uyên cúi đầu, giọng nàng bình thản, ánh mắt sáng ngời lý trí:

– Con ghi nhớ lời cha, nguyện gìn giữ thanh danh mẹ, bảo vệ các em, hòa thuận cùng mọi người.

Tiếng trống lại vang, cung nữ bưng lên khay ngọc, trên đặt chiếc trâm vàng khảm ngọc bích—vật tượng trưng cho trưởng nữ dòng chính. Tĩnh Uyên nhận lấy, lòng dậy lên những ký ức về mẹ: vòng tay ấm áp, lời dạy dịu dàng, bóng hình ấy giờ chỉ còn trong tâm tưởng.

Phó thị nghiêng người, nụ cười càng tươi:

– Cái trâm này là tín vật dòng chính, nay truyền lại cho trưởng nữ. Nhưng còn một vật nữa không thể thiếu—ngọc bài của phu nhân năm xưa.

Bà ta quay sang đám hạ nhân, giọng nhẹ nhàng:

– Mau mang ngọc bài của phu nhân đến đây, để trưởng nữ nhận lấy.

Không khí trong sảnh chùng xuống. Đám hạ nhân cúi đầu rối rít, một a hoàn run rẩy tiến lên, giọng lạc đi:

– Dạ… bẩm phu nhân, tấm ngọc bài… không thấy trong tủ khóa ạ.

Một làn sóng xì xào nổi lên. Phó thị cau mày, khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc vừa đủ, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

– Sao lại không thấy? Đó là vật quý nhất của Vương gia, ai dám động vào?

Trịnh thị—đại thiếu phu nhân—đứng dậy, giọng chua chát:

– Nội viện Vương gia xưa nay nghiêm ngặt, chẳng lẽ lại có kẻ to gan đến thế? Hay là… người nhà tự ý lấy?

Mắt nàng liếc về phía Tĩnh Uyên, ý tứ rõ ràng. Ánh nhìn các phòng đồng loạt đổ dồn về trưởng nữ, có cảm thông, có nghi ngại, có cả niềm vui kín đáo.

Tĩnh Uyên hít sâu, giọng điềm tĩnh:

– Ngọc bài của mẹ cả luôn đặt trong tủ khóa, chỉ cha và mẹ kế giữ chìa. Nếu mất, e trong phủ có kẻ gian tâm, cần điều tra kỹ lưỡng.

Phó thị mím môi, giọng đầy tiếc nuối:

– Uyên nhi, con nói vậy chẳng hóa ra nghi ngờ ta? Ta luôn coi con như con ruột, sao nỡ làm chuyện thất đức ấy?

Vương Thiên Dật—con trai Phó thị—từ tốn bước ra, dáng vẻ nho nhã nhưng trong mắt lóe lên tia thích thú:

– Chị cả, việc này hệ trọng, nếu không tìm ra ngọc bài, vị trí trưởng nữ e sẽ bị bàn tán. Luật tộc ghi rõ, trưởng nữ không đủ tư cách nếu không nhận ngọc bài. Hay là… chị nên nhường vị trí ấy cho người khác?

Tĩnh Uyên nhìn thẳng vào mắt em cùng cha khác mẹ, giọng nàng lạnh như băng:

– Thiên Dật, ngọc bài mất chưa rõ nguyên nhân, em đã vội vã nói vậy, ý gì?

Trịnh thị xen vào, giọng nửa thật nửa đùa:

– Phải điều tra cho rõ. Nhưng ngọc bài mất thì lễ thành niên cũng khó tiếp tục. Có lẽ nên đợi khi nào tìm được rồi tổ chức lại.

Sắc mặt Vương lão gia tối lại. Ông ngẩng đầu, chậm rãi hỏi:

– Phó thị, từ trước đến nay ngọc bài do ai giữ?

Phó thị cúi đầu:

– Dạ, trước khi phu nhân mất có gửi lại cho lão gia. Sau đó lão gia giao cho thiếp, cất trong tủ khóa, chưa từng rời phòng. Hôm qua còn kiểm tra, không biết sao nay lại mất.

Ông thở dài, ánh mắt lạc thần. Phó thị liếc nhìn ông, ánh mắt thấp thoáng sự đắc ý.

Tĩnh Uyên liếc sang em gái Tĩnh Nghi, thấy em co rúm người nép sau cột, bàn tay siết chặt tà áo. Tĩnh Thành, em út, đứng khuất sau tấm bình phong, mắt sáng rực cảnh giác. Nàng siết nhẹ trâm vàng trong tay, giọng dõng dạc:

– Thỉnh cha cho phép con tự mình điều tra. Nếu không tìm ra ngọc bài, con xin chịu mọi trách nhiệm trước tộc pháp.

Tiếng xôn xao nổi lên. Trịnh thị nhếch môi:

– Chị cả gan thật. Nhưng nếu điều tra ra kẻ gian là người phòng lớn thì sao? Chẳng phải lại khiến thiên hạ chê cười Vương gia?

Vương lão gia chau mày, chưa kịp nói thì Phó thị đã dịu dàng:

– Uyên nhi đã trưởng thành, cũng nên học cách xử lý việc nhà. Ta tin con sẽ không phụ lòng mẹ ruột.

Tĩnh Uyên giữ vẻ bình thản, hướng về cha:

– Xin cha cho phép con bắt đầu tra xét từ nội viện, kiểm tra toàn bộ hòm tủ, hỏi từng a hoàn, bà vú trong phủ.

Vương lão gia miễn cưỡng gật đầu:

– Được, việc này giao trưởng nữ toàn quyền xử lý. Nhưng nếu ba ngày không tìm ra, lễ trưởng thành của con phải tạm gác lại.

Tiếng trống vang lên, xua tan không khí căng thẳng. Các phòng lục tục lui về, chỉ còn lại ba chị em đứng giữa sảnh lớn. Phó thị dìu Vương Thiên Dật về hậu viện, Trịnh thị kéo váy bước đi, ánh mắt không rời khỏi Tĩnh Uyên, ẩn giấu sự thỏa mãn.

Tĩnh Nghi rụt rè kéo tay áo chị:

– Chị ơi, nếu không tìm được ngọc bài, chị sẽ bị phạt thật sao?

Tĩnh Uyên vuốt tóc em, nhẹ nhàng:

– Đừng lo, chị nhất định sẽ tìm lại được.

Tĩnh Thành nghiến răng:

– Muội nghe nói sáng nay có người lạ vào viện mẹ cả. Có thể là người của phòng hai.

Tĩnh Uyên gật đầu, dặn dò:

– Thành nhi, em tiếp tục nghe ngóng, xem đêm qua ai ra vào viện mẹ cả. Nghi nhi, về phòng khóa cửa, đừng nghe ai rủ rê ra ngoài.Cả hai gật đầu, Tĩnh Uyên siết chặt trâm vàng, lòng dậy sóng. Ngày vui hóa thành ngày rối loạn, nàng hiểu đây chỉ là mở đầu cho những cơn sóng ngầm dữ dội.

Đêm buông xuống, phủ Vương gia phủ ánh đèn mờ nhạt. Tĩnh Uyên lặng lẽ trở về viện mẹ cả. Gian phòng vắng lạnh, di ảnh mẹ đặt giữa bàn thờ, ánh nến run rẩy chiếu lên nét mặt hiền hậu đã khuất. Nàng ngồi xuống, đôi mắt phượng ánh lên quyết tâm:

– Mẹ, con sẽ không để ai làm nhục người, cũng không để các em chịu thiệt. Dù phải trả giá, con cũng giữ lại danh dự cho mẹ.

Nàng đứng dậy, kiểm tra từng hộc tủ, từng góc giường, từng khe bàn. Không dấu vết, không sợi chỉ thừa. Gọi bà vú trung thành nhất tới, nàng hỏi nhỏ:

– Đêm qua ai là người cuối cùng vào phòng này?

Bà vú cúi đầu:

– Dạ, ngoài tiểu thư, chỉ có một a hoàn phòng hai đến mượn kim chỉ, nói giúp phu nhân khâu áo.

Tĩnh Uyên ghi nhớ, ánh mắt thoáng lóe lên tia suy tư.

Sáng hôm sau, nội viện rối như tơ vò. Phó thị triệu tập toàn bộ a hoàn, sai người lục soát các phòng dưới danh nghĩa tìm ngọc bài. Trịnh thị chỉ huy hạ nhân, vừa kiểm tra vừa buông lời bóng gió:

– Người nhà còn không tin nhau, bảo sao không mất của quý. Có khi nào kẻ gian ở ngay bên cạnh?

A hoàn phòng lớn bị lục soát đến phát khóc, có người còn bị đánh. Tĩnh Uyên lặng lẽ quan sát, nhận ra Phó thị nhắm chủ yếu vào viện mẹ cả, cố ý làm nhục dòng chính. Nàng không nói gì, chỉ âm thầm ghi nhớ từng lời, từng hành động.

Giữa lúc hỗn loạn, một tiếng thét vang lên từ viện Tĩnh Thành:

– Tìm thấy rồi! Ngọc bài dưới giường cậu út!

Đám đông ùa đến, trong tay một a hoàn là tấm ngọc bài ngọc thạch khắc hoa văn dòng chính, dính vết máu mờ. Trịnh thị cười nhạt:

– Đúng là ông trời có mắt, kẻ gian đã lộ mặt. Ai ngờ người nhà lại phản bội?

Phó thị giả vờ bàng hoàng, quay sang Vương lão gia:

– Lão gia, không ngờ là Thành nhi… chẳng lẽ…

Tĩnh Thành tái mặt, run rẩy lắc đầu:

– Con không lấy! Đêm qua con ngủ với Nghi tỷ, không rời phòng!

Tĩnh Nghi òa khóc, ôm lấy em:

– Đúng vậy, Thành ca ở với con, không đi đâu cả!

Trịnh thị tỏ vẻ thương hại:

– Đứa trẻ con, đã làm còn không dám nhận, lại lôi em gái ra bao che. Thật là…

Vương lão gia vỗ bàn:

– Dẫn Thành nhi ra, đợi tra hỏi rõ ràng!

Tĩnh Uyên tiến lên, chắn trước mặt em trai:

– Xin cha khoan kết tội. Ngọc bài rơi dưới giường em, chưa chắc em là thủ phạm. Xin điều tra kỹ, đừng vì một vật chứng mà oan uổng con trẻ.

Phó thị cố ý rơm rớm nước mắt:

– Nhưng ngọc bài quý giá thế, lại dính máu. Nếu không phải người nhà làm, ai vào được phủ?

Trịnh thị lạnh lùng:

– Chị cả định bao che cho em trai, sợ mất tư cách trưởng nữ?

Không khí trong phòng đặc lại. Tĩnh Uyên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:

– Nếu Thành nhi là thủ phạm, con xin chịu tội cùng em. Nhưng nếu có kẻ dàn cảnh hãm hại, xin cha cho phép con điều tra tới cùng.

Vương lão gia trầm ngâm, cuối cùng phất tay:

– Cho ba ngày. Nếu không làm sáng tỏ, Thành nhi chịu phạt theo tộc pháp, còn con—bị tước danh trưởng nữ.

Tĩnh Thành cúi gằm, nước mắt lăn dài. Tĩnh Nghi nức nở ôm lấy hai chị em. Tĩnh Uyên siết chặt các em, thì thầm:

– Đừng sợ, chị sẽ không để ai làm hại hai em.

Đêm thứ hai, Tĩnh Uyên không ngủ. Nàng lặng lẽ ra sau vườn, nơi hạ nhân thường tụ tập. Dưới ánh trăng, hai bóng người thấp thoáng bên giếng cạn. Tĩnh Uyên ẩn mình sau tán cây, lắng nghe tiếng thì thào:

– Chị hai bảo, chỉ cần giấu ngọc bài dưới giường cậu út, ai cũng tin là người nhà lấy trộm.

– Suỵt, đừng nói nữa! Chị hai thưởng bạc rồi, cấm hé răng với ai.

Tĩnh Uyên nhận ra giọng một a hoàn phòng hai và một người viện Trịnh thị. Nàng lặng lẽ rút lui, ghi nhớ đặc điểm hai người.

Sáng sớm, nàng trình bày mọi việc với cha, xin đối chất các a hoàn. Vương lão gia miễn cưỡng đồng ý, Phó thị ngoài mặt tán thành nhưng ánh mắt như lửa.

Trong phòng tra hỏi, Tĩnh Uyên bình thản ngồi đối diện hai a hoàn. Nàng hỏi nhỏ:

– Đêm đó các ngươi ở đâu? Ai sai các ngươi vào viện Thành nhi?

Hai a hoàn chối quanh, mồ hôi vã ra. Tĩnh Uyên rót trà, ánh mắt dịu dàng nhưng sắc bén:

– Nếu nói thật, ta bảo đảm an toàn. Còn giấu giếm, tộc pháp sẽ không dung.

Một a hoàn bật khóc:

– Tiểu thư, nô tỳ bị đại thiếu phu nhân sai làm. Bà ấy dọa đuổi khỏi phủ nếu không nghe.

Không khí ngưng đọng. Trịnh thị ngoài cửa nghe thấy, mặt biến sắc, vội bỏ đi. Phó thị thoáng sững sờ, rồi lấy lại vẻ điềm tĩnh.

Tĩnh Uyên dâng tấu lên cha, kể lại đầu đuôi. Vương lão gia giận dữ, cho giam hai a hoàn, đồng thời triệu Trịnh thị tra hỏi. Trịnh thị khóc lóc, phủ nhận mọi tội lỗi, chỉ nhận dạy người dưới không nghiêm. Cuối cùng, lão gia chỉ phạt bà ta giam phòng một tháng, cấm can dự nội viện.

Phó thị quan sát cục diện, nở nụ cười nhạt, ánh mắt như lưỡi dao quét về phía Tĩnh Uyên.

Tối ấy, Tĩnh Uyên trở về viện mẹ cả, đặt ngọc bài lên bàn thờ, thắp hương cho mẹ. Ngoài trời, tiếng mưa rơi rả rích, lạnh lẽo thấm vào từng kẽ áo. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt nước chảy dài trên song, lòng nặng trĩu. Mọi việc chưa kết thúc. Lần này nàng giữ được danh dự, bảo vệ các em, nhưng Phó thị và Trịnh thị sẽ không dễ dàng dừng lại. Bóng tối ngoài kia vẫn còn dày đặc, những toan tính hiểm độc chỉ vừa bắt đầu.

Xa xa trong màn mưa, một bóng người áo choàng đen lặng lẽ đứng dưới mái hiên, đôi mắt sắc lạnh hướng về phía viện mẹ cả. Đó là Lục Minh Hạo, vừa trở về kinh thành. Ánh mắt ấy thầm lặng dõi theo Tĩnh Uyên, như một lời hứa không thành tiếng giữa ván cờ quyền lực chưa có hồi kết.

Tiếng mưa vẫn rơi, phủ lấp mọi bí mật. Đêm nay, dưới mái nhà Vương gia, một trận đấu âm thầm vừa khép lại, cũng là lúc cánh cửa của những biến cố mới âm thầm mở ra.

Sau