Nguyệt cảm thấy một sự hồi hộp lạ lùng khi bước ra khỏi ngôi làng vừa trải qua cuộc chiến. Những làn sóng của mệt mỏi và lo âu chưa kịp lắng xuống đã bị đánh thức bởi một cái tên mới: Ngô Thiên. Cô gái quyền lực này không chỉ mang trong mình một sức mạnh đáng sợ mà còn là một mảnh ghép bí ẩn trong cuộc đời của Nguyệt.
Ngô Thiên xuất hiện giữa những đổ nát của làng, như một bóng ma lướt qua, thanh thoát nhưng lạnh lùng. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, như thể có thể xuyên thấu mọi người xung quanh. Nguyệt cảm nhận được sự nguy hiểm từ cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Nguyệt,” Thiên lên tiếng, giọng nói đầy tự tin, “ta nghe nói ngươi đã chiến thắng, nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi an toàn.”
Nguyệt siết chặt tay, cảm giác tức giận dâng lên. “Ngươi muốn gì?” Cô hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tại sao lại xuất hiện ở đây?”
Thiên bước đến gần hơn, nụ cười thoáng hiện trên môi. “Ta muốn thách thức ngươi trong một cuộc thi tài. Một cuộc thi mà người chiến thắng sẽ chiếm lấy không gian tùy thân của ngươi.”
Nguyệt chớp mắt, cảm thấy như một cú sốc. Không gian tùy thân không chỉ là nguồn sức mạnh của cô mà còn là những kỷ niệm và hy vọng của cả làng. “Ngươi nghĩ ta sẽ chấp nhận điều đó sao?”
“Đó không phải là sự lựa chọn của ngươi.” Thiên khẽ nhếch môi, “Nếu ngươi từ chối, ta sẽ khiến cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Ngươi đã thấy những gì ta có thể làm.”
Nguyệt cảm thấy một cơn rùng mình. Không thể để cho Thiên có cơ hội. Cô đã từng nghe về sức mạnh phép thuật ánh sáng của cô ta, có thể làm mờ mắt đối thủ và tạo ra ảo giác. Nhưng Nguyệt không phải là một người dễ bị đánh bại. “Ta sẽ không để ngươi làm tổn thương những người xung quanh.”
“Rất tốt,” Thiên đáp, ánh mắt lấp lánh sự thách thức. “Hãy chuẩn bị cho cuộc thi này. Nó sẽ diễn ra vào ngày mai. Tại Eldoria.”
Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm giác như mọi thứ đều đang xoay tròn. Cô biết rằng cuộc thi này không chỉ là một cuộc đấu trí, mà còn là một cuộc chiến đấu để bảo vệ những gì cô yêu quý.
Trở về nhà, Nguyệt không thể ngừng suy nghĩ về cuộc thi. Hạo, khi thấy nét mặt căng thẳng của cô, lập tức hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Ngô Thiên,” Nguyệt thốt lên, “cô ta muốn thách thức ta trong một cuộc thi.”
Hạo cau mày, “Cô ta là ai mà dám thách thức ngươi? Ngươi không thể để cô ta thắng.”
“Đúng vậy, nhưng nếu ta thua…” Nguyệt im lặng, hình ảnh không gian tùy thân của mình, nơi chứa đựng những kỷ niệm và linh dược quý giá, vụt qua tâm trí. “Ta không thể để điều đó xảy ra.”
“Nguyệt, chúng ta sẽ cùng nhau chuẩn bị.” Hạo nắm tay cô, ánh mắt kiên quyết. “Ta sẽ ở bên cạnh ngươi.”
Cảm giác ấm áp từ bàn tay của Hạo khiến Nguyệt bình tâm hơn. Cô gật đầu. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về cô ta, về cách mà cô ta sử dụng phép thuật.”Phùng Thanh, người thầy khôn ngoan của họ, sẽ là người có thể cung cấp những thông tin cần thiết. Họ quyết định gặp ông ngay lập tức.
Khi đến nơi, Phùng Thanh đang ngồi bên bàn, những quyển sách mở ra trước mặt. Nhìn thấy Nguyệt và Hạo, ông ngẩng lên, đôi mắt sáng quắc. “Có chuyện gì gấp gáp vậy, các con?”
“Ngô Thiên,” Nguyệt nói, “cô ta thách thức con trong một cuộc thi.”
Phùng Thanh khẽ nhíu mày. “Ngô Thiên là một đối thủ mạnh. Cô ta không chỉ có phép thuật ánh sáng mà còn là một người rất mưu trí. Các con cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng.”
“Chúng con phải làm gì?” Hạo hỏi, giọng đầy quyết tâm.
“Đầu tiên, hãy tìm hiểu về cách cô ta sử dụng phép thuật. Đặc biệt là những ảo giác mà cô ta có thể tạo ra. Chúng ta cần một kế hoạch để đối phó.”
Nguyệt cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm. Cuộc thi này không chỉ là một cuộc chiến giữa hai cô gái, mà còn là cuộc chiến vì tương lai của cô và những người dân trong làng.
“Chúng ta sẽ chiến thắng,” Nguyệt khẳng định, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để cho sự kiêu ngạo và mưu mô của Thiên chiếm ưu thế.”
Khi đêm buông xuống, Nguyệt và Hạo bắt đầu lên kế hoạch. Họ tìm kiếm trong sách vở, nghiên cứu về các phép thuật và những cách đối phó. Nguyệt cảm nhận được sức mạnh từ không gian tùy thân, như một nguồn năng lượng đang chờ đợi được giải phóng.
“Nguyệt,” Hạo cất tiếng, “ngươi có nghĩ rằng mình có thể sử dụng phép thuật của chính không gian tùy thân để chống lại cô ta không?”
“Ta sẽ thử,” Nguyệt trả lời, lòng đầy quyết tâm. “Nếu có thể tạo ra một ánh sáng mạnh mẽ hơn của Thiên, có thể ta sẽ có cơ hội.”
Họ luyện tập suốt đêm, tâm trí và cơ thể đều căng thẳng. Nguyệt cảm nhận được sự kết nối với thiên nhiên, từng thớ thịt như hòa quyện với sức mạnh xung quanh. Mỗi lần cô rút ra một linh dược từ không gian, nó như một phần của mình, tràn đầy sức sống.
Khi bình minh đến, Nguyệt cảm thấy sẵn sàng hơn bao giờ hết. Họ đến Eldoria, nơi diễn ra cuộc thi. Không khí ở đây đầy căng thẳng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Nguyệt thì thầm với Hạo, “dù có chuyện gì xảy ra.”
Cuộc thi bắt đầu, và Nguyệt nhận thấy ánh mắt của Ngô Thiên đang chờ đợi. Cô ta đứng đó, như một biểu tượng của sự thách thức, kiêu ngạo và lạnh lùng. Nguyệt hít một hơi thật sâu, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến này sẽ quyết định mọi thứ.