Vùng Đất Chết

Chương 4: Phát triển và leo thang xung đột

Nhóm của Huy Hoàng tiếp tục di chuyển qua những con phố hoang tàn, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường đã tắt khiến không gian trở nên u ám. Họ đã cứu được Tùng, nhưng giờ đây, sự an toàn của nhóm lại phụ thuộc vào việc tìm kiếm nguồn thực phẩm. Huy Hoàng cảm nhận được áp lực đè nặng lên vai mình.

“Chúng ta cần phải tìm một nơi ẩn náu để chuẩn bị cho kế hoạch. Mọi người đều mệt mỏi,” Huy Hoàng lên tiếng, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng thành viên trong nhóm.

“Có một siêu thị gần đây,” Tùng đề xuất, “tôi nhớ rằng nó vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng có thể sẽ có người khác đến đó.”

“Vậy thì chúng ta phải đi nhanh,” Hương nói, giọng cô cương quyết. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai chiếm đoạt nguồn thực phẩm mà chúng ta cần.”

Khi nhóm đến gần siêu thị, không khí trở nên căng thẳng. Huy Hoàng ra hiệu cho mọi người dừng lại. Anh nghiêng đầu lắng nghe. Một âm thanh lạ vang lên từ bên trong, tiếng bước chân và những giọng nói lầm bầm. Huy Hoàng quay lại nhìn nhóm, sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt anh.

“Có thể là một băng nhóm khác,” Hưng nói, đẩy cặp kính cận dày lên sống mũi. “Chúng ta cần phải thận trọng.”

“Chúng ta không thể lùi bước,” Minh Thảo khẳng định, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm. “Nếu chúng ta bỏ lỡ cơ hội này, có thể sẽ không có lần sau.”

Huy Hoàng gật đầu, nắm chặt vũ khí trong tay. “Chúng ta sẽ vào trong, nhưng phải chia thành hai nhóm. Một nhóm sẽ vào từ cửa trước, nhóm còn lại sẽ tìm đường vào từ phía sau.”

Cả nhóm đồng ý, và kế hoạch được triển khai. Huy Hoàng dẫn đầu nhóm xông vào cửa trước, trong khi Hương và Hưng đi vòng ra phía sau. Không khí trong siêu thị nặng nề, ánh sáng lờ mờ từ những bóng đèn thỉnh thoảng nhấp nháy. Huy Hoàng cảm nhận được sự hiện diện của những người khác, nhưng không thấy bóng dáng ai.

“Cẩn thận,” anh nhắc nhở mọi người khi họ tiến sâu vào bên trong. Huy Hoàng dừng lại bên một kệ hàng, nơi những gói thực phẩm còn sót lại. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía góc tường. Huy Hoàng quay lại, thấy một nhóm người lạ đang tiến lại gần.

“Đứng lại!” Một người trong số họ quát, giọng nói đầy đe dọa. “Đây là lãnh thổ của chúng tôi!”

Huy Hoàng không hề nao núng. “Chúng tôi chỉ đến để tìm thực phẩm. Nếu các bạn cho phép, chúng tôi sẽ không làm phiền.”

“Không có chuyện đó!” Người đàn ông dẫn đầu, một kẻ to lớn với gương mặt dữ tợn, bước lên phía trước. “Đây là lãnh thổ của chúng tôi, và chúng tôi không cần thêm bất kỳ ai khác.”

Huy Hoàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Anh không muốn xảy ra xung đột, nhưng nếu không hành động, cả nhóm có thể bị đẩy vào tình thế nguy hiểm. “Chúng tôi không muốn gây hấn. Chỉ cần một ít thực phẩm thôi.”

“Cút đi!” Kẻ to lớn gầm lên, đồng bọn của hắn cũng rầm rập tiến lại gần, ánh mắt đầy thù hận. Huy Hoàng biết rằng không còn thời gian để thương lượng.“Lùi lại!” Anh quát, rồi lao về phía trước, tấn công kẻ cầm đầu. Những cú đấm và đá chính xác, từng động tác mạnh mẽ, đưa Huy Hoàng vào cuộc chiến. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Các thành viên trong nhóm anh cũng tham gia chiến đấu, cố gắng bảo vệ nhau.

Minh Thảo đứng ở một bên, cảm thấy sợ hãi nhưng không thể đứng yên. Cô lấy một thanh kim loại và lao vào hỗ trợ Huy Hoàng. “Cẩn thận!” cô hét lên khi thấy một kẻ khác định tấn công từ phía sau.

Huy Hoàng nhìn thấy Minh Thảo lao vào, lòng anh tràn đầy sự tự hào và lo lắng. “Tránh ra!” Anh hét lên, nhưng đã quá muộn. Minh Thảo đã bị đẩy ngã, thanh kim loại rơi xuống đất.

“Thảo!” Huy Hoàng gào lên, nhưng không có thời gian để suy nghĩ. Anh phải tiếp tục chiến đấu. Đám người lạ đang ngày càng đông hơn, và sự khốc liệt của cuộc chiến này khiến anh cảm thấy áp lực.

Hương và Hưng, khi nghe thấy tiếng động, nhanh chóng tìm đường vào. Hương không chần chừ, lao vào chiến đấu ngay lập tức, sử dụng kỹ năng karate của mình để đối phó với những kẻ tấn công. Hưng đứng bên cạnh, dùng trí thông minh và kỹ thuật của mình để chế tạo một bẫy đơn giản từ những vật liệu xung quanh, khiến một vài kẻ địch bị ngã.

Cuộc chiến kéo dài trong chốc lát, nhưng cảm giác hồi hộp không buông tha bất kỳ ai. Mồ hôi chảy dài trên trán Huy Hoàng, từng cú đấm đều mang theo sức nặng của sự sống và cái chết. Cuối cùng, sau một hồi lâu chiến đấu, họ đã đánh bại được nhóm đối thủ.

“Hãy chạy đi!” Huy Hoàng quát, không cho phép bất kỳ ai ở lại. Nhóm của anh nhanh chóng thu thập những gì có thể, mang theo thực phẩm và nước. Minh Thảo, mặc dù bị thương nhẹ, vẫn cố gắng đứng dậy.

“Huy Hoàng, tôi… tôi không sao,” cô nói, giọng yếu ớt nhưng kiên định.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay,” Huy Hoàng đáp, đôi mắt anh không rời khỏi những kẻ còn lại trong siêu thị. Họ có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Khi cả nhóm chạy ra ngoài, Huy Hoàng cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Họ đã có thực phẩm, nhưng cái giá phải trả là không hề nhỏ. Anh nhìn Minh Thảo, thấy sự kiên cường trong ánh mắt cô, nhưng cũng không thể phủ nhận sự mệt mỏi.

“Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn hơn,” Huy Hoàng nói, quyết tâm trong giọng nói của anh. “Không thể để chuyện này xảy ra lần nữa.”

Khi cả nhóm rời khỏi siêu thị, một bóng đen lớn lướt qua bầu trời. Một cảm giác không lành khiến Huy Hoàng dừng lại. “Cảm giác như có điều gì đó lớn hơn đang đến.”

“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi thứ,” Hương nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm.

Huy Hoàng gật đầu, tâm trí anh tràn ngập những suy nghĩ về tương lai. Cuộc chiến đầu tiên đã qua, nhưng nó chỉ mới bắt đầu. Họ cần phải đối mặt với nhiều thử thách hơn, và điều quan trọng nhất là giữ vững tinh thần đoàn kết. Huy Hoàng cảm thấy rằng những gì họ đã trải qua sẽ chỉ là một phần của cuộc hành trình dài phía trước, nhưng anh tin rằng cùng nhau, họ có thể vượt qua tất cả.