Mặt trời bắt đầu nhô lên, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi qua những đống đổ nát, tạo nên những mảng sáng tối lấp lánh. Huy Hoàng đứng ở vị trí cao nhất trong căn cứ, đôi mắt sắc lạnh quan sát xung quanh. Những ngày qua, nguồn nước và thực phẩm ngày càng cạn kiệt, buộc họ phải hành động.
“Chúng ta không thể sống mãi trong những bức tường này,” Huy Hoàng nói, giọng trầm nhưng kiên quyết. “Cần phải tìm nguồn nước sạch và thực phẩm.”
“Chúng ta sẽ đi đâu?” Minh Thảo hỏi, sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt. Cô đã thấy những gì xảy ra với những nhóm khác khi ra ngoài, nguy hiểm luôn rình rập.
“Có một khu vực phía bắc, nơi có thể có nước. Nhưng chúng ta cần phải cẩn trọng,” Quốc Hưng bổ sung, gật đầu. “Nếu không, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu.”
“Chúng ta sẽ đi vào buổi chiều,” Huy Hoàng quyết định. “Mọi người cần chuẩn bị.”
Thời gian trôi qua, từng người trong nhóm bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành trình. Hương kiểm tra các vũ khí, trong khi Minh Thảo tìm kiếm những vật dụng y tế cần thiết. Huy Hoàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng thấy một sự quyết tâm mạnh mẽ. Họ không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những người không thể tự bảo vệ mình.
Cuối cùng, khi mặt trời bắt đầu lặn, nhóm của Huy Hoàng lên đường. Họ đi trong im lặng, mỗi bước chân như lắng lại trong không gian tĩnh mịch. Bầu không khí nặng nề, chỉ có tiếng bước chân và tiếng thở gấp. Mỗi người đều biết rằng cuộc sống của họ đang phụ thuộc vào chuyến đi này.
Đến khu vực phía bắc, một dòng nước nhỏ chảy róc rách. Huy Hoàng ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Chúng ta đã đến nơi,” anh thì thầm, ánh mắt quét qua xung quanh để đảm bảo an toàn.
“Có vẻ như không có ai ở đây,” Hương nói, đôi mắt sắc sảo quét qua những bụi cây. “Nhưng chúng ta không thể chủ quan.”
Huy Hoàng gật đầu. “Hãy chia thành hai nhóm. Một nhóm lấy nước, nhóm còn lại giữ cảnh giác.”
Minh Thảo cùng Hương và Quốc Hưng bắt đầu tiếp cận dòng nước. Huy Hoàng đứng ở xa, theo dõi mọi động tĩnh. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau. Anh quay lại, phát hiện một bóng người lén lút tiến lại gần.
“Cẩn thận!” Huy Hoàng quát, lập tức rút súng. Nhưng khi nhận ra đó là một người sống sót, anh hạ súng xuống. “Ai đó?”
Người đàn ông đứng lại, vẻ mặt hoảng loạn. “Tôi không có ý định gây hại! Tôi chỉ cần nước!”
“Chúng tôi cũng vậy,” Huy Hoàng nói, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác. “Tại sao bạn lại một mình ở đây?”
“Tôi đã mất nhóm của mình,” người đàn ông thở hổn hển. “Chúng tôi bị tấn công bởi một băng nhóm khác. Họ rất mạnh.”
“Băng nhóm nào?” Huy Hoàng nhíu mày, cảm giác không ổn.
“Băng nhóm của Duy. Họ đã chiếm giữ nhiều nguồn nước và thực phẩm trong khu vực này,” người đàn ông đáp, ánh mắt đầy lo lắng. “Nếu bạn không cẩn thận, họ sẽ không tha cho bạn đâu.”
Huy Hoàng suy nghĩ, những thông tin này có thể hữu ích. “Tại sao bạn không về với chúng tôi?”“Tôi không thể. Họ sẽ giết tôi nếu thấy tôi quay lại,” người đàn ông nói, giọng đầy sợ hãi.
“Vậy thì hãy đi cùng chúng tôi,” Huy Hoàng đề nghị. “Chúng tôi cần thông tin về băng nhóm đó.”
Người đàn ông gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. Huy Hoàng dẫn cả nhóm quay lại dòng nước, nơi Minh Thảo và Hương đang lấy nước.
“Huy Hoàng!” Minh Thảo gọi, ánh mắt đầy lo lắng. “Có chuyện gì xảy ra?”
“Một người sống sót vừa đến, anh ấy nói về băng nhóm Duy. Họ đang chiếm giữ nguồn nước,” Huy Hoàng giải thích ngắn gọn.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Hương nói, ánh mắt sắc lạnh. “Nếu không, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu.”
“Đúng vậy,” Huy Hoàng đồng ý. “Chúng ta đã lấy đủ nước. Đi thôi!”
Khi cả nhóm nhanh chóng rời khỏi khu vực, Huy Hoàng cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. Họ phải đối mặt với không chỉ những sinh vật biến dị mà còn là những băng nhóm tàn ác khác. Trong lòng anh, sự quyết tâm dâng cao. Họ sẽ không chỉ tìm kiếm nguồn nước mà còn phải tìm cách bảo vệ cộng đồng của mình.
Trên đường trở về, người đàn ông sống sót kể về băng nhóm Duy. “Họ rất mạnh và tàn nhẫn. Tôi đã chứng kiến họ g**t ch*t những người không chịu khuất phục.”
Huy Hoàng lắng nghe, trong đầu nảy ra hàng trăm câu hỏi. “Có cách nào để chúng ta lấy lại nguồn nước không?”
“Có thể,” người đàn ông nói. “Nhưng bạn cần phải có chiến thuật tốt. Họ không chỉ có vũ khí, mà còn có những người biết cách chiến đấu.”
Huy Hoàng gật đầu, cảm giác nặng nề trong lòng. Họ sẽ phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn. Một cuộc chiến không chỉ để sống sót, mà để giành lại những gì thuộc về họ.
Khi trở về căn cứ, Huy Hoàng nhanh chóng triệu tập mọi người. “Chúng ta cần thảo luận về băng nhóm Duy. Họ đang chiếm giữ nguồn nước mà chúng ta cần.”
“Chúng ta phải chiến đấu!” Quốc Hưng nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”
“Nhưng không thể hành động vội vàng,” Minh Thảo nhấn mạnh. “Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng.”
Huy Hoàng nhìn từng thành viên trong nhóm, cảm nhận được sự quyết tâm trong họ. “Chúng ta sẽ không đơn độc. Nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách.”
Cuộc họp kéo dài, từng người một đóng góp ý kiến. Huy Hoàng thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng cũng đầy hy vọng. Họ sẽ không chỉ chiến đấu để sinh tồn mà còn để tìm lại nhân tính trong thế giới tăm tối này.
Khi đêm buông xuống, những ánh đèn trong căn cứ bắt đầu sáng lên, và Huy Hoàng biết rằng những ngày sắp tới sẽ không dễ dàng. Nhưng anh cũng hiểu rằng họ có nhau, và điều đó là sức mạnh lớn nhất.