Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 16: Cuộc Chạm Trán Đẫm Máu

Huyền nắm chặt khẩu súng, đôi mắt rực lửa. Đỗ Lâm đứng đối diện, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. Cuộc chiến giữa họ không chỉ là về em gái Huyền mà còn là cuộc chiến sinh tồn, cuộc chiến giữa nhân tính và tội ác.

“Ngươi không thể thắng!” Đỗ Lâm cười khẩy, giọng nói đầy chế giễu.

“Ngươi sẽ thấy!” Huyền quát, bước về phía trước, từng bước một như một con sư tử đang tiến đến con mồi. Huyền cảm thấy sức mạnh dâng trào trong lồng ngực, như một ngọn lửa không thể dập tắt.

Tiếng súng lại vang lên, tiếng đạn xé gió. Huyền nhảy sang bên, né tránh một cách khéo léo. Cô không thể để Đỗ Lâm chiếm ưu thế. Minh và Thảo đang ở đâu đó trong bóng tối, họ cần thời gian để vào căn cứ.

“Chạy đi đâu?” Đỗ Lâm gầm lên, vung khẩu súng về phía Huyền. “Ngươi không thoát được đâu!”

Huyền lăn xuống đất, cảm nhận từng giọt mồ hôi chảy dọc sống lưng. Cô đứng dậy, khẩu súng giương lên, nhắm thẳng vào Đỗ Lâm. “Ngươi đã làm tổn thương quá nhiều người. Đến lúc phải trả giá rồi!”

Một phát súng vang lên. Huyền không chớp mắt, nhưng Đỗ Lâm lại nhanh chóng lùi lại, né được viên đạn. Hắn cười, nhưng ánh mắt có chút hoang mang. “Ngươi vẫn còn quá yếu!”

Bên cạnh, Thành đang chuẩn bị một kế hoạch. “Huyền, hãy để tôi giúp!” Anh ta hét lên, cơ bắp cuồn cuộn, đã sẵn sàng cho cuộc chiến.

“Không! Hãy giữ an toàn cho Thảo và Minh!” Huyền đáp, quyết tâm không lùi bước. Cô không thể cho phép bản thân bị phân tâm. Đỗ Lâm chính là mối đe dọa lớn nhất.

Huyền lao về phía Đỗ Lâm, cảm giác như thời gian ngừng lại. Mọi thứ xung quanh dường như trở nên mờ nhạt. Cô chỉ còn lại sự quyết tâm và nỗi đau mất mát. Đỗ Lâm không chỉ là kẻ thù, hắn là biểu tượng của mọi nỗi sợ hãi mà cô phải đối mặt.

“Đừng cố gắng!” Hắn quát, khẩu súng giơ lên. “Ngươi sẽ chỉ làm tổn thương bản thân mà thôi!”

“Thà chết còn hơn sống trong sợ hãi!” Huyền gào lên, dồn hết sức lực vào một cú tấn công. Cô lao vào, không cho phép bản thân chùn bước.

Đỗ Lâm giơ súng lên, nhưng Huyền đã nhanh hơn. Cô đạp mạnh vào chân hắn, làm hắn mất thăng bằng. Huyền không chần chừ, ngay lập tức nhắm vào hắn. “Hãy trả em gái tôi lại!”

Tiếng súng lại vang lên, nhưng lần này Huyền đã sẵn sàng. Cô lăn sang một bên, tránh được viên đạn. Đỗ Lâm tức giận, giọng nói đầy thách thức. “Ngươi sẽ không thể cứu nổi ai đâu!”

“Đó là điều ngươi nghĩ!” Huyền đáp, trong lòng dâng lên niềm hy vọng. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn vì tất cả những người đã mất.

Thảo đang ở đâu đó, chăm sóc cho Minh. Huyền cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Hãy nhanh lên, các người cần vào căn cứ!” Cô thầm nhủ, không thể để mọi nỗ lực của mình trở nên vô nghĩa.

Một tiếng súng khác vang lên, nhưng lần này là từ phía Minh. Huyền quay lại, thấy Minh đang tiến gần hơn, khẩu súng trong tay. “Tôi sẽ giúp cô!” Anh hét lên.

“Minh, cẩn thận!” Huyền kêu lên khi thấy Đỗ Lâm hướng súng về phía Minh.

Đỗ Lâm cười, ánh mắt đầy kiêu ngạo. “Ngươi nghĩ có thể cứu được nhau sao? Tất cả đều sẽ chết!”

Nhưng Huyền không cho phép điều đó xảy ra. Cô chạy về phía Minh, quyết tâm bảo vệ người bạn của mình. “Chúng ta không thể để hắn thắng!”Cả ba người họ, Huyền, Minh và Thành, cùng nhau tiến về phía Đỗ Lâm. Cuộc chiến không chỉ đơn thuần là về sức mạnh, mà còn là về tinh thần, về niềm tin và hy vọng. Họ không thể lùi bước, không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh.

Đỗ Lâm nhìn họ, vẻ mặt điên cuồng. “Các ngươi không biết mình đang làm gì đâu!”

“Chúng tôi biết!” Huyền đáp lại, lòng dũng cảm đang dâng lên. “Chúng tôi đang chiến đấu vì một thế giới tốt đẹp hơn!”

Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Tiếng súng, tiếng la hét, tiếng cười điên cuồng của Đỗ Lâm hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn. Huyền cảm thấy mồ hôi ướt đẫm lưng, nhưng cô không thể dừng lại. Cô không thể để nỗi sợ hãi đánh bại mình.

“Chúng ta sẽ thắng!” Minh hét lên, nắm chặt khẩu súng, ánh mắt rực lửa.

Huyền gật đầu, lòng tin vào nhau ngày càng mạnh mẽ. Họ là những người sống sót, những người không chịu khuất phục trước bóng tối. Cuộc chiến này sẽ không kết thúc cho đến khi Đỗ Lâm phải trả giá.

“Để tôi giúp!” Thành lao về phía Đỗ Lâm, cơ thể vạm vỡ như một tảng đá. Hắn giơ tay lên, chuẩn bị tấn công.

Nhưng Đỗ Lâm đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn rút súng, nhắm thẳng vào Thành. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này!”

Huyền cảm thấy một nỗi sợ hãi lướt qua. “Không!” Cô hét lên, lao về phía Thành. Nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. Ánh lửa bùng lên, và tiếng súng nổ vang lên.

Cô chỉ kịp thấy Thành ngã xuống, ánh mắt ngỡ ngàng. Huyền ngã quỵ, tim cô như ngừng đập. “Không, không, không!”

Đỗ Lâm cười, nhưng trong ánh mắt hắn có chút hoảng loạn. “Ngươi sẽ không thể cứu ai cả!”

“Hãy dừng lại!” Minh quát, lao về phía Huyền. Nhưng Huyền đã không còn nghe thấy gì, chỉ thấy nỗi đau xé lòng. Thành đã ngã xuống.

“Đừng từ bỏ!” Minh kéo Huyền đứng dậy, ánh mắt cương quyết. “Chúng ta phải tiếp tục!”

Huyền nhìn hắn, nước mắt tràn khóe. “Tôi không thể mất thêm ai nữa…”

“Nhưng chúng ta phải chiến đấu!” Minh nói, giọng đầy quyết tâm. “Để không ai phải chịu đựng thêm đau thương!”

Cô gật đầu, cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn của mình. Huyền không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh nữa. Cô phải đứng dậy, phải tiếp tục chiến đấu.

“Hãy làm điều này cho tất cả những người đã mất!” Huyền thốt lên, lòng đầy quyết tâm. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những người đã hy sinh.

Cuộc chiến chưa kết thúc. Đỗ Lâm vẫn đứng đó, ánh mắt điên cuồng. Huyền biết rằng họ sẽ còn phải đối mặt với nhiều thử thách phía trước. Nhưng một điều là chắc chắn: họ sẽ không từ bỏ.

“Chúng ta sẽ thắng!” Huyền gào lên, lòng dũng cảm trỗi dậy. Cuộc chiến này không chỉ vì bản thân, mà còn vì tất cả những gì họ yêu quý.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn