Vùng Đất Bị Lãng Quên

Chương 18: Sát cánh bên nhau

Elara không thể ngừng suy nghĩ về Kael khi cô rời khỏi khu vực hỗn loạn đó. Mặc dù trái tim cô đang tan nát vì nỗi lo lắng cho anh, nhưng trong sâu thẳm, một quyết tâm mãnh liệt bùng cháy. Cô chạy qua những tán cây dày đặc, đôi chân như bị dẫn dắt bởi một sức mạnh vô hình. Những ký ức về cha mẹ cô, hình ảnh họ hạnh phúc bên nhau, lại hiện lên rõ nét trong tâm trí, nhắc nhở cô về lý do mà cô bắt đầu hành trình này.

Ánh sáng mờ ảo xuyên qua những tán cây, khiến cô cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác. Nhưng cô không có thời gian để dừng lại. Những tiếng r*n r* mà cô nghe thấy càng lúc càng rõ, lôi kéo cô về phía trước. Khi tiến đến gần, Elara nhận ra mình đã đến một vùng đất huyền bí, nơi mà những linh hồn đang lẩn khuất, như đang chờ đợi sự giải thoát.

“Xin hãy giúp tôi…” Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau một tảng đá lớn. Elara quay lại, thấy một linh hồn nữ đang lơ lửng, ánh sáng mờ nhạt bao quanh cô. Đôi mắt của linh hồn ấy tràn đầy nỗi u sầu.

“Tôi… tôi có thể giúp gì cho cô?” Elara hỏi, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Cứu lấy tôi, hãy tìm lại chiếc nhẫn của tôi,” linh hồn thì thào, “Nó là tất cả những gì còn lại của tôi. Nếu không, tôi sẽ mãi mãi bị mắc kẹt ở đây.”

Elara gật đầu, mặc dù lòng cô nặng trĩu. “Tôi sẽ tìm nó,” cô hứa, cảm nhận được sức mạnh từ thiên nhiên đang gọi mời cô. “Nhưng tôi không biết nó ở đâu.”

“Ở nơi mà những ký ức bị chôn vùi,” linh hồn nói, ánh mắt dần trở nên mờ ảo hơn. “Hãy đi theo tiếng gọi của trái tim.”

Elara cảm thấy một cơn gió nhẹ lướt qua, như thể đang dẫn lối cho cô. Cô nhìn quanh, cảm nhận được sự hiện diện của thiên nhiên xung quanh. Cô đã từng học được cách lắng nghe nó, và giờ đây, cô sẽ áp dụng những gì mình biết.

“Cảm ơn cô,” Elara nói, rồi bắt đầu đi theo hướng mà gió chỉ dẫn. Cô tự nhủ rằng Kael sẽ luôn ở bên cạnh, thậm chí khi họ không ở gần nhau. Họ đã từng là một phần của nhau, và cô sẽ không để những thử thách ngăn cản họ tái hợp.

Khi đi sâu vào khu rừng, Elara cảm thấy một cảm giác quen thuộc, như thể những cây cối và không khí này đã từng là nhà của cô. Những hình ảnh về cha mẹ, về những ngày thơ ấu, ùa về trong tâm trí. Cô đã từng chạy chơi ở đây, và giờ đây, chính nơi này lại trở thành nơi để cô tìm kiếm sự thật.

Bỗng dưng, một tiếng động lớn vang lên phía trước, khiến Elara dừng lại. Một con quái vật khác đang tiến đến, nhưng nó không giống những con mà cô đã gặp trước đó. Nó có hình dáng kỳ dị, với những chiếc cánh lớn và đôi mắt đỏ rực. Cô không có thời gian để sợ hãi. Cô phải bảo vệ chính mình.

“Ra đi!” Elara hô lớn, dùng sức mạnh từ thiên nhiên để tạo ra một bức tường gió chắn giữa cô và con quái vật. Nhưng nó không dễ dàng bị ngăn cản. Con quái vật gầm lên, đôi cánh đập mạnh, làm rừng cây xung quanh rung chuyển.Kael… Cô nghĩ đến anh, đến những gì anh đã làm để bảo vệ cô. Cô không thể để nỗi sợ hãi chiến thắng. Hít một hơi thật sâu, Elara tập trung, cảm nhận sức mạnh của gió và nước hòa quyện trong cơ thể mình. “Tôi sẽ không để mình thất bại,” cô thì thầm.

Cô đưa tay ra, và một luồng sức mạnh mạnh mẽ bùng nổ từ lòng bàn tay, tạo thành một cơn lốc xoáy, đẩy lùi con quái vật. Nhưng nó vẫn đứng vững, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ thù hằn.

“Cô không thể thắng được ta!” Nó gào lên, tiếng nói như vang vọng từ sâu thẳm của bóng tối.

“Tôi sẽ không từ bỏ!” Elara phản bác, kiên định hơn bao giờ hết. Cô nhớ lại những lời của Kael, về sức mạnh của tình yêu và sự tha thứ. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những linh hồn đang bị giam cầm, cho Kael và cho tất cả những gì cô yêu thương.

Lần này, Elara tập trung hết sức vào nguồn năng lượng xung quanh, kêu gọi sự hỗ trợ từ thiên nhiên. Cô cảm nhận được mặt đất rung chuyển, những nhánh cây như đang vươn ra để giúp đỡ. “Hãy giúp tôi!” cô hét lên, và tất cả như hòa quyện lại thành một sức mạnh duy nhất.

Cơn bão xuất hiện, cuốn lấy con quái vật, làm nó mất thăng bằng. Elara không chần chừ, cô lao về phía trước, sử dụng sức mạnh của mình để tấn công. Một ánh sáng rực rỡ từ tay cô bùng lên, chiếu sáng cả khu rừng tối tăm.

Con quái vật gầm lên một tiếng cuối cùng rồi tan biến vào không khí, để lại Elara đứng đó, thở hổn hển. Cô đã làm được. Nhưng cô biết, đó chỉ là một trong nhiều thử thách mà cô sẽ phải đối mặt.

Tiếng gọi của linh hồn vẫn vang vọng trong tâm trí, nhắc nhở cô rằng hành trình của mình chưa kết thúc. “Tôi sẽ tìm chiếc nhẫn,” cô tự nhủ, và tiếp tục bước đi, lòng đầy quyết tâm.

Khi đi sâu hơn vào rừng, những hình ảnh về Kael lại hiện lên trong tâm trí cô. Cô nhớ ánh mắt của anh, cái nắm tay ấm áp, và những lời anh đã nói. “Hãy tin tưởng vào bản thân.” Elara thầm cảm ơn anh, vì đã cho cô sức mạnh để tiếp tục.

Những thử thách đang chờ đón, nhưng cô không còn đơn độc. Elara cảm nhận được sự hiện diện của Kael, như một ánh sáng dẫn lối trong bóng tối. Cô sẽ tìm ra sự thật, không chỉ cho mình, mà còn cho cả vùng đất này.

Khi cô tiến về phía trước, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng một điều chắc chắn: cô sẽ không quay đầu lại. Tình yêu và sự tha thứ đã dẫn dắt cô đến đây, và nó sẽ tiếp tục giúp cô vượt qua mọi thử thách phía trước.

Hành trình của Elara và Kael chưa kết thúc. Họ sẽ sát cánh bên nhau, vượt qua mọi hiểm nguy, để tìm lại những gì đã mất và chữa lành vết thương cho cả bản thân và vùng đất này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn