Đầu xuân, ánh nắng dịu dàng chiếu sáng, những chồi non hé mở, sức sống xanh mơn mởn. Trong mắt trẻ thơ, tòa lâu đài rực rỡ kia cao lớn và thần bí, nơi đó có vô vàn công chúa cùng hoàng tử sinh sống.
Vòng diễu hành đầu tiên của những chiếc xe hoa nhỏ bắt đầu. Nhân viên hóa trang thành đủ loại nhân vật hoạt hình đáng yêu nối nhau xuất hiện, khởi động vòng dạo phố đầu tiên.
Quân Quân ngồi trên vai Tô Thanh Phong, khuôn mặt nhỏ hồng rực vì hưng phấn. Bé nhìn trái nhìn phải, thấy nhiều bạn nhỏ cũng đang ngồi trên vai ba mẹ giống mình.
"Dì ơi, kia có phải là công chúa Bạch Tuyết không? Nàng thật xinh đẹp quá!" Quân Quân nhéo tai Tô Thanh Phong cảm thán.
"Nhưng mà công chúa đẹp nhất, vẫn là công chúa nhỏ của nhà ta." Tô Thanh Phong vừa xoa chân nhỏ, vừa nắm cổ tay con bé khiến Quân Quân vui sướng cười tươi.
Người xem ngày càng đông. Nhân viên duy trì trật tự phải ngăn cản đám đông tiến lên, nhưng cũng không cản trở các nhân vật hoạt hình tiến lại gần giao lưu với khán giả.
"Ai, đừng chen lấn..." Tạ Uẩn An đi chậm hơn một bước, liền bị dòng người xô đẩy lùi về phía sau.
Vốn luôn tao nhã và điềm tĩnh, nay Tạ Uẩn An bị dòng người chen chúc làm cho khó tiến lên phía trước, chỉ có thể bị động lùi lại. Nàng vốn không quen với cảnh đông đúc như vậy, không còn không gian để xoay xở, bảo tiêu đi cùng cũng khó mà chen lại gần.
"Đúng vậy, nhiều công chúa thật. Bảo bối, con thích nhất công chúa nào? Đợi chút chúng ta đi xin chữ ký nhé."
Tô Thanh Phong lắc chân bé Quân Quân, chỉ về phía một nàng công chúa trong bộ váy xanh đang xoay tròn giữa đám trẻ, khiến cả đám nhỏ reo hò.
"Con thích Mộc Lan, Teana, Nhạc Bội, Mai Lị Đạt, Mạc A Na còn có..." Quân Quân gục đầu trên tóc Tô Thanh Phong, nghiêm túc đếm bằng mấy ngón tay nhỏ.
"Bảo bối, con thích hết thảy rồi còn gì, ha ha." Tô Thanh Phong vừa nói vừa quay lại tìm Tạ Uẩn An. Nhưng vừa quay đầu đã không thấy bóng nàng, trong lòng liền thắt lại. Nàng sợ nhất là không nhìn thấy người. Lập tức, nàng hốt hoảng đảo mắt khắp nơi.
Tô Thanh Phong xoay người, gắng đẩy đám đông ra: "Bảo bối, con ngồi cao, nhìn xem mụ mụ ở đâu nhé." Nàng dặn bé ôm chặt đầu mình, còn bản thân thì tìm kiếm.
Quân Quân nhìn quanh, rồi chỉ về phía trước: "Dì ơi, mụ mụ ở kia! Nàng đứng trên ghế có hoa trắng, một mình thôi. Dì mau qua đó đi!" Bé sốt ruột còn với tay ra phía trước.
Tô Thanh Phong vỗ nhẹ nhắc con ôm chặt hơn. Nàng vốn cao, nhanh chóng nhìn thấy bóng Tạ Uẩn An trong chiếc áo lông vũ trắng, đang đứng chật vật trên ghế. Lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Thấy bộ dáng lúng túng ấy, Tô Thanh Phong bật cười, thấp giọng xin: "Xin nhường một chút, vợ ta còn ở phía sau, phiền mọi người cho đi với."
Nghe vậy, đám đông liền nhường chỗ. Một người vừa bồng con trên vai vừa gắng tìm vợ thì ai nỡ chen lấn?
"Ha ha ha..." Tô Thanh Phong đứng dưới ghế dài, nhìn Tạ Uẩn An chật vật mà cười đến rạng rỡ, vài sợi tóc dài rũ xuống làm nàng thêm phần thân thiện.
Tạ Uẩn An tức giận trừng mắt, cố làm ra vẻ bình thản như chẳng hề để tâm đến kẻ xấu xa kia.
Tô Thanh Phong để lộ hàm răng trắng, ngẩng đầu cười lóa mắt, rồi vươn tay ý bảo nàng xuống.
Tạ Uẩn An nhìn bàn tay đưa ra, do dự một chút rồi thử đặt tay mình lên.
Tô Thanh Phong nắm chặt lấy bàn tay mềm mại ấy, cảm nhận nàng đang cẩn thận dựa vào lực của mình để bước xuống ghế.
Đứng xuống đất, xung quanh vẫn đông nghịt người chen chúc. Khoảng trống nhỏ nhoi này chính là do Tô Thanh Phong gắng tạo cho nàng. Khi Tạ Uẩn An định rút tay lại, nàng lại bị giữ chặt.
Ánh mắt nghi hoặc của Tạ Uẩn An chạm phải nụ cười nhạt của Tô Thanh Phong: "Người đông quá, dễ đi lạc. Chúng ta cùng đi." Nói xong, nàng nắm tay kéo đi theo dòng người.
Nếu không phải đôi tai nàng đỏ ửng, hẳn ta đã tin nàng vô tư thật.
Âm nhạc rộn ràng, đoàn xe hoa diễu hành đến cao trào. Nhân viên biểu diễn bắt đầu dừng lại ở quảng trường rộng lớn để trình diễn.
Tô Thanh Phong bồng Quân Quân trên vai, vòng tay che chở Tạ Uẩn An, ba người cùng đứng ở vị trí tuyệt đẹp để xem.
Quân Quân ôm chặt đầu dì, thỉnh thoảng còn nghịch ngợm véo tai nàng, rồi nhoài xuống đòi "thân thân" Tạ Uẩn An.
Tạ Uẩn An vừa định bảo con bé đừng nghịch thì Tô Thanh Phong đã nửa ngồi xổm, đưa bé lại gần. Khuôn mặt hớn hở của Quân Quân liền cọ vào má mụ mụ.
Thỏa mãn bé con, Tô Thanh Phong đứng lên, cùng Tạ Uẩn An chạm ánh mắt. Nàng không nói gì, chỉ xoay đi tiếp tục xem xe hoa, ánh mắt dừng lại trên đoàn diễn lộng lẫy.
Trong khi đó, bảo tiêu vẫn phải duy trì trật tự. Hai người trong nhóm trò chuyện:
"Hy vọng lão bản sẽ được như ý, nàng cũng thật không dễ dàng." Một người thở dài.
"Giữa các nàng có gì đáng xúc động sao?" Người kia ngạc nhiên.
Người đầu tiên chỉ vỗ vai bạn: "Ngươi sẽ hiểu."
Đối với bảo tiêu, chuyện chủ nhân là điều tuyệt đối không được bàn tán. Người còn lại chỉ đành gật đầu, không hỏi thêm.
Trên sân khấu, Chuột Mickey và Vịt Donald nhảy điệu ngộ nghĩnh khiến khán giả cười vang. Các công chúa xinh đẹp khoe váy áo lấp lánh dưới ánh nắng rực rỡ.
Trong lòng bàn tay khô ráo của Tô Thanh Phong, nàng vẫn nắm chặt người mà mình muốn dắt đi.
Các công chúa nhìn thấy một nữ Alpha xinh đẹp hiên ngang, khóe miệng cong lên trong nụ cười rạng ngời hạnh phúc. Chiếc gậy pha lê ma pháp phun ra những dải ruy băng lấp lánh.
Khi đoàn xe hoa kết thúc, Tô Thanh Phong vẫn chưa buông tay nàng. Đám đông tản ra chơi những trò khác.
Tô Thanh Phong dẫn theo Tạ Uẩn An, tay trong tay, cùng đi tới hạng mục đầu tiên: "Hải tặc vịnh: Kho báu chìm."
Đây là một trong những hạng mục kinh điển nhất của công viên giải trí. Quân Quân được Tô Thanh Phong ôm vào lòng, bên cạnh là Tạ Uẩn An.
Tô Thanh Phong ngồi phía ngoài, Tạ Uẩn An ngồi bên trong. Cạnh nàng còn có một Omega trẻ tuổi. Chiếc thuyền này ngồi vừa đủ năm người, cộng thêm Quân Quân là trọn vẹn.
Chiếc thuyền ánh trăng chầm chậm trôi, đi qua đoạn hang đá tối, tầm nhìn ngày càng hẹp lại, bóng tối bao trùm, các nàng chính thức tiến vào "thế giới hải tặc".
"Oa~~"
"Oa~~ Mụ mụ, ngươi xem......"
Lũ trẻ nhỏ vừa phấn khích vừa sợ hãi, nắm chặt tay mẹ, vừa che mắt vừa rướn người ra xem, tưởng rằng chỉ cần đôi bàn tay nhỏ bé là có thể chống lại nỗi sợ.
Quân Quân cũng không ngoại lệ. Bé rúc chặt vào lòng mẹ, đồng thời còn đặt tay mẹ vào tay Tô dì. Nếu có nguy hiểm, bé tin rằng Tô dì sẽ bảo vệ hai mẹ con.
Tô Thanh Phong nắm lấy bàn tay mềm mại ấy, dịu dàng an ủi.
Trong thế giới hải tặc, những nhân vật hóa trang ăn vận kỳ dị đứng hai bên bờ sông kể lại câu chuyện của mình. Ánh đèn mờ ảo kết hợp cùng những đợt nước bắn tung tóe khiến bầu không khí càng thêm chân thực.
Bất ngờ, một tên hải tặc mặc phục trang, tay cầm thanh đao giả, từ chỗ ẩn nấp nhảy ra, vừa diễn vừa hù dọa du khách.
"Úc, nơi đây có một tiểu công chúa xinh đẹp! Xem ra hành trình của ta lại có thêm một báu vật mới!" – hắn cố tình hạ giọng thật trầm.
Nghe vậy, Quân Quân hoảng hốt, vùi mặt vào ngực mẹ, sợ bị bắt đi. Bé lẩm bẩm trong lòng:
"Ngươi đừng tới gần, ta có dì... dì sẽ đánh ngươi đó, thật sự đánh ngươi đó!"
Tạ Uẩn An vốn biết con gái ỷ lại Tô Thanh Phong, nhưng không ngờ bé lại tin tưởng nàng nhiều đến vậy. Nàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt trấn an của Tô, đôi mày cong cong, nụ cười dịu dàng như xưa.
Đã lâu rồi không thấy nụ cười này, Tạ Uẩn An khẽ sững lại, rồi nhanh chóng hoàn hồn, tiếp tục nhìn phía trước. Bàn tay nàng vẫn để yên, không rút lại. Hai mươi phút "thuyền hải tặc" kết thúc, thuyền lại trở về bến.
Quân Quân vẫn lưu luyến, vừa đi vừa ngoái lại, rồi lại hào hứng muốn thử trò tiếp theo.
"Motor tàu lượn siêu tốc thì con còn nhỏ chưa chơi được, ta đổi sang phiên bản nhẹ hơn – 'xe mỏ bảy chú lùn'. Vừa vặn thích hợp." – Tô Thanh Phong giải thích với Tạ Uẩn An.
Nghe đến "chú lùn", Quân Quân liền mở to mắt:
"Vậy con là công chúa sao?"
Tô Thanh Phong xoa mũi bé:
"Con vốn luôn là công chúa của ta, bảo bối à."
"Hì hì." – Quân Quân đỏ mặt, che đi khuôn mặt nhỏ. Bé đặc biệt thích khi dì gọi mình là "bảo bối", ngọt ngào như kẹo bông gòn.
"Đi thôi, tiểu công chúa." – Tạ Uẩn An kéo tay con. Quân Quân vui vẻ nắm chặt tay cả mẹ lẫn dì, tung tăng nhảy nhót.
Khi các nàng vừa tới khu vực xếp hàng, có người phía sau bực bội kêu lên:
"Cắm hàng à?"
Vệ sĩ đi cùng vội giải thích nhỏ nhẹ:
"Chúng tôi chỉ xếp giúp, giờ chủ nhân đã tới, chúng tôi sẽ rút ra, không phải chen ngang, mong thông cảm."
Người phía sau thấy họ quả thật rút ra, không gây ồn ào, mọi người xung quanh cũng tự giác nhường chỗ nên chẳng còn ai nói thêm gì.
Vệ sĩ gật đầu chào Tô Thanh Phong, sau đó lùi sang bên cạnh chờ gia đình nàng xong trò chơi.
Lần này, Quân Quân và Tạ Uẩn An ngồi ở hàng đầu, Tô Thanh Phong ở hàng thứ hai. Ban đầu Tô định ngồi cạnh Quân Quân, nhưng bé nhất định đòi mẹ ngồi cùng, nàng đành nhường chỗ.
"Nếu thấy khó chịu thì nói, chúng ta có thể xuống ngay." – Tô Thanh Phong vừa nói vừa tự nhiên vén tóc cho Tạ Uẩn An.
"Chuyện nhỏ này ta chịu được." – Tạ Uẩn An gạt tay nàng ra, rồi kiểm tra lại dây an toàn cho Quân Quân.
Chiếc "xe mỏ bảy chú lùn" thực chất là phiên bản thu nhỏ của tàu lượn siêu tốc. Khi xe bắt đầu leo dốc, Tạ Uẩn An đã hít mạnh, đến khi xe lao xuống, nàng hét thất thanh:
"Aaaaaa......"
Tiếng hét khiến Tô Thanh Phong bật cười. Quả nhiên như nàng dự đoán, người này chắc chắn sẽ la lớn.
Xe tiến vào khu mỏ, các chú lùn đồng ca vang lên, bọn trẻ háo hức ngoái nhìn xung quanh. Tạ Uẩn An nhận ra mình vừa hét to, lập tức căng mặt, im thin thít.
Chỉ hai phút sau, chuyến xe kết thúc. Vừa dừng lại, Tạ Uẩn An vội vàng tháo dây an toàn, còn nhanh hơn cả Quân Quân, rồi bước đi ngay.
"Mụ mụ......" – Quân Quân được Tô Thanh Phong bế chạy theo, bé lo lắng hỏi:
"Dì, mụ mụ bị sao vậy?"
Tô Thanh Phong mỉm cười đáp nhỏ:
"Mụ mụ... ngượng thôi. Nhưng chúng ta phải giả vờ như không biết, được không?"
Quân Quân gật đầu thật mạnh, giọng trẻ con nhưng nghiêm túc:
"Được!"
Tác giả có lời muốn nói:
Một chương ngọt ngào, mọi người đi ngủ sớm nhé.
(Công viên trò chơi này lấy Disneyland làm nguyên mẫu).