Vừa Mở Mắt, Ta Đã Từ Chối Làm Hoàng Hậu

Chương 13

Trước


“Ta không hề quay đầu lại nhìn lấy một cái.”

 

“Điện hạ à, kiếp sau nếu có thì người tốt nhất nên đi tìm một người con gái khác đi nhé."

 

Vào ngày ta chính thức xuất cung rời đi, bầu trời trong xanh, ánh nắng ban mai rọi xuống vô cùng ấm áp, dễ chịu.

 

Ta đứng ngay trước cửa cung hoàng đại, hít một hơi thật sâu đầy sảng khoái.

 

Mùi vị của sự tự do tự tại.

 

Không thơm nức mũi, cũng không ngọt ngào dịu ngọt, nó chẳng qua chỉ là mùi vị của làn không khí trong lành tự nhiên mà thôi.

 

Nhưng ta lại cảm thấy, cái mùi vị giản dị ấy còn dễ ngửi hơn bất cứ loại hương trầm cao quý nào trong cung gấp vạn lần.

 

Thanh Hòa đã đứng đợi sẵn ở phía ngoài cửa cung từ trước rồi.

 

Con bé tay ôm một cái bọc hành lý nhỏ, đôi mắt đỏ hoe loang loáng nước mắt vì vui mừng.

 

“Tiểu thư, chúng ta cùng nhau về nhà thôi nào."

 

“Ừm, về nhà thôi nào."

 

Ta bước lên xe ngựa ngồi vững vàng.

 

Bánh xe ngựa bắt đầu lăn bánh cộc cạch rời đi, những bức tường thành cao v/út của hoàng cung cứ mỗi lúc một lùi sâu về phía sau lưng ta xa dần.

 

Ta vén bức rèm cửa sổ lên, đưa mắt nhìn lại lần cuối cùng cái l.ồ.ng giam bằng vàng ròng lộng lẫy, nguy nga tráng lệ kia.

 

Kiếp trước, ta đã phải bỏ mạng đầy t.h.ả.m hại ở ngay bên trong cái nơi ngột ngạt ấy.

 

Kiếp này, ta đã hiên ngang, bình an vô sự sống sót bước ra ngoài rồi.

 

Thế là hoàn toàn mãn nguyện lắm rồi.

 

Khi ta về đến trước cửa Thẩm phủ, tấm biển hiệu của phủ gia đã được người ta treo ngay ngắn lên trên từ trước rồi.

 

Hai chữ “Thẩm phủ" to đùng thêu chỉ vàng kia chính là do một tay đương kim hoàng thượng đích thân phóng b/út viết tặng đấy.

 

Ta sải bước đi qua cánh cửa lớn vào trong sân, nhìn thấy cha đang đứng ngay giữa sân lộng gió.

 

Ông trông già nua đi trông thấy, mái tóc đã bạc trắng xóa như sương muộn, cái lưng cũng đã bị gù xuống thấy rõ rồi.

 

Nhưng ông vẫn còn sống sờ sờ ra đó.

 

Mẹ ta cũng vẫn còn sống khỏe mạnh như xưa.

 

Ba mươi bảy mạng người lớn nhỏ nhà họ Thẩm tất thảy đều vẫn còn sống sót bình an vô sự.

 

Kiếp trước, tất cả bọn họ đều phải chịu cảnh ch/ém đầu đầy t.h.ả.m khốc, oan uổng.

 

Kiếp này, tuyệt đối không thiếu vắng một mạng người nào cả.

 

Cha trông thấy bóng dáng ta bước vào, đôi môi ông run b/ắn lên bần bật không thốt nên lời.

 

“Thanh Y..."

 

“Cha."

 

Ta quỳ sụp xuống đất khóc nấc lên.

 

Ông vội vàng sải bước đi đến bên cạnh, đưa tay đỡ ta đứng dậy.

 

“Con đã phải chịu nhiều uất ức, gian khổ rồi."

 

Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay của ta cuối cùng cũng đã tuôn rơi lã chã không kìm lại được nữa:

 

“Con không thấy uất ức chút nào đâu ạ."

 

Ông đưa tay vỗ vỗ nhẹ vào vai ta vài cái thật mạnh, không nói thêm một lời nào nữa cả.

 

Nhưng ta có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay ông đang run b/ắn lên bần bật vì quá đỗi xúc động.

 

Nửa năm sau, ta chính thức cử hành hôn lễ xuất giá.

 

Phu quân của ta hoàn toàn không phải là vị hoàng đế cao cao tại thượng, cũng không phải là vị Thái t.ử quyền quý, lại càng không phải là bất cứ bậc vương tôn công t.ử nào cả.

 

Mà chàng chỉ là một người đàn ông vô cùng bình thường, giản dị mà thôi.

 

Chàng họ Lâm, làm nghề dạy học gõ đầu trẻ ở một ngôi trường làng nhỏ.

 

Gia cảnh nhà chàng tuy không mấy khá giả, giàu có gì cho cam, nhưng con người chàng thì lại vô cùng tốt bụng, hiền lành và chất phác.

 

Vào ngày cử hành hôn lễ xuất giá ấy, sính lễ trải dài mười dặm đường đỏ rực, tất thảy đều là do một tay Thái hậu lúc sinh thời đã âm thầm chuẩn bị sẵn cho ta từ trước cả rồi.

 

Không, nói đúng hơn thì chính là do một tay Tiêu Ngạn âm thầm chuẩn bị sẵn cho ta đấy chứ.

 

Hắn đã mượn danh nghĩa của Thái hậu để ban tặng cho ta một khối tài sản hồi môn vô cùng khổng lồ.

 

Ta khoác trên mình bộ tân nương hồng y lộng lẫy, bước lên kiệu hoa ngồi vững vàng.

 

Khoảnh khắc khi ta tự tay vén bức khăn voan che mặt lên nhìn xem, thấy chàng đang đứng ngay phía ngoài kiệu hoa, khoác trên mình bộ tân lang hồng y thướt tha, nụ cười rạng rỡ, hớn hở trông chẳng khác nào một đứa trẻ nhỏ vậy.

 

Chàng hoàn toàn không phải là Tiêu Ngạn.

 

Cũng lại không phải là Cố Ngạn đâu.

 

Chàng chính là Lâm tiên sinh của riêng một mình ta mà thôi.

 

Một người đàn ông luôn biết cách âm thầm cởi áo khoác của mình ra đắp lên người ta mỗi khi trời chuyển lạnh, luôn biết cách lặn lội xuống bếp tự tay nấu những món ăn ngon lành cho ta mỗi khi ta cảm thấy đói bụng.

 

Vào đêm động phòng hoa chúc lãng mạn ấy, chàng khẽ ghé sát tai ta hỏi nhỏ:

 

“Nàng có bao giờ cảm thấy hối hận vì quyết định này không?"

 

Ta khẽ lắc đầu ra hiệu:

 

“Con đường chông gai này, ta đã phải kiên cường bước đi suốt hai kiếp người rồi, ngày hôm nay cuối cùng cũng đã đi được đến đích đến viên mãn rồi."

 

Chàng hoàn toàn không thể nào hiểu nổi cái khái niệm “hai kiếp người" trong lời ta nói có nghĩa là gì, nhưng chàng vẫn cứ khẽ mỉm cười rạng rỡ rồi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta không buông.

 

Phía ngoài cửa sổ ánh trăng đêm nay thật tròn, thật sáng biết bao.


 

Trông giống hệt như vầng trăng sáng trên bầu trời lãnh cung vào cái đêm ta phải trút hơi thở cuối cùng ở kiếp trước vậy.

 

Nhưng lần này, ta không còn phải cảm thấy lạnh lẽo chút nào nữa rồi.

 

Ba năm sau.

 

Vào một ngày nọ khi ta đang dạo bước trên con phố đông đúc, bỗng tình cờ bắt gặp một gã ăn mày rách rưới đang ngồi thu lu ở một góc tường tối tăm.

 

Gã ta co rụt người lại thành một cục nhỏ, cái miệng cứ lẩm bẩm liên hồi không ngớt những lời điên cuồng.

 

“Trẫm sắp sửa lên ngôi hoàng đế rồi...

 

Trẫm chính là vị Thái t.ử cao quý đương triều đây..."

 

Gã ta khẽ ngước đầu lên nhìn xem, để lộ ra một khuôn mặt nhem nhuốc, bẩn thỉu đầy những vết bùn đất.

 

Chính là Thẩm Chiêu.

 

Mái tóc của gã nay đã bạc trắng xóa hết cả rồi, răng cũng đã rụng mất tiêu vài chiếc, ánh mắt lộ rõ vẻ mờ mịt, đờ đẫn khôn tả.

 

Trên bàn tay gã vẫn còn hằn rõ vết sẹo dài do vết thương thanh đoản đao tẩm độc hạc đỉnh hồng năm xưa để lại.

 

Nghe nói gã đã tìm cách trốn thoát khỏi đoàn quân áp giải trên con đường bị đày biệt xứ ra biên thùy phương Bắc xa xôi, rồi cứ thế ăn xin dọc đường lặn lội mò mẫm quay trở về kinh thành.

 

Nhưng kinh thành sầm uất ngày hôm nay đã không còn bất cứ vị trí nào dành riêng cho một kẻ điên dại như gã nữa rồi.

 

Gã lướt qua ngay bên cạnh người ta, hoàn toàn không tài nào nhận ra ta là ai nữa rồi.

 

“Điện hạ."

 

Ta lên tiếng gọi giật giọng gã lại.

 

Gã khựng bước chân lại, ngơ ngác quay đầu lại nhìn chằm chằm vào mặt ta một cách vô định:

 

“Ngươi... ngươi cũng nhận ra trẫm sao?"

 

Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gã suốt một hồi lâu.

 

Người đàn ông mà ta đã từng căm ghét, hận thù thấu xương tủy suốt hai kiếp người nay, giờ đây lại t.h.ả.m hại đến nông nỗi ngay cả danh tính của ta là ai mà gã cũng không tài nào nhớ ra nổi nữa rồi.

 

Ta từ trong tay áo móc ra vài đồng bạc vụn, bước tới nhẹ nhàng đặt vào trong bàn tay gã:

 

“Hãy cầm lấy số tiền này mà mua chút gì ăn đi nhé."

 

Gã đón lấy những đồng bạc vụn, khuôn mặt lộ rõ nụ cười khờ khạo, ngốc nghếch:

 

“Đa tạ, đa tạ vị cô nương tốt bụng nhiều nhé..."

 

Gã quay người lảo đảo bước đi rời đi, đi được vài bước bỗng nhiên khựng chân lại một nhịp.

 

“Tam muội muội..."

 

Ta ngẩn ra một lúc đầy bất ngờ.

 

Gã chậm rãi quay đầu lại nhìn ta, sâu trong đôi mắt mờ đục bỗng lóe lên một tia sáng tỉnh táo, sáng suốt hiếm hoi:

 

“Ta xin lỗi..."

 

Sau đó gã lại nở một nụ cười khờ khạo, ngốc nghếch trông chẳng khác nào một đứa trẻ bị thiểu năng vậy:

 

“Tam muội muội... ta xin lỗi nhiều nhé..."

 

Gã quay người lại, bước đi khập khiễng từng bước một cách khó khăn, rồi cứ thế lẳng lặng biến mất hút giữa dòng người đông đúc trên phố.

 

Thanh Hòa đứng bên cạnh bèn tò mò lên tiếng hỏi nhỏ:

 

“Tiểu thư ơi, gã ăn mày điên dại khi nãy là ai thế ạ?"

 

“Một người quen cũ mà thôi."

 

“Tiểu thư có quen biết gã từ trước sao ạ?"

 

“Quen biết từ kiếp trước rồi cơ."

 

Thanh Hòa hoàn toàn không tài nào hiểu nổi câu trả lời đầy ẩn ý này của ta có nghĩa là gì, nhưng con bé cũng biết ý không thèm gặng hỏi thêm chuyện gì nữa.

 

Ta đưa tay ra nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của đứa con trai bé bỏng đang đứng bên cạnh.

 

“Đi thôi nào con trai, chúng ta cùng nhau về nhà thôi nào."

 

Đứa con trai bé bỏng ngước đầu nhìn lên khuôn mặt ta đầy ngơ ngác:

 

“Mẹ ơi, sao tự nhiên mẹ lại rơi nước mắt thế kia ạ?"

 

Ta đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má:

 

“Không có chuyện gì đâu con yêu, chỉ là do gió lớn thổi bụi bay vào mắt mẹ mà thôi."

 

Ta cúi xuống bế bổng đứa con trai bé bỏng vào lòng, sải bước đi về hướng ngôi nhà nhỏ ấm áp của gia đình mình.

 

Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả con đường, đẹp đẽ biết bao.

 

Phía sau lưng ta, cái bóng của gã ăn mày điên dại khi nãy cứ thế bị kéo dài thượt ra trên mặt đất, rồi cuối cùng lẳng lặng bị một cơn gió độc thổi tan biến mất hút không còn tăm hơi.

 

Kiếp trước, ta đã từng căm ghét, hận thù gã đến thấu xương tủy.

 

Kiếp này, ta đã hoàn toàn không còn chút cảm xúc căm ghét nào nữa rồi.

 

Hoàn toàn không phải là vì ta đã lựa chọn rộng lượng tha thứ cho những tội ác năm xưa của gã đâu.

 

Mà đơn giản chỉ là vì một kẻ t.h.ả.m hại như gã nay đã không còn xứng đáng để ta phải bận tâm, phí hoài cảm xúc căm ghét làm gì cho mệt người nữa rồi.

 

Ta siết c.h.ặ.t bàn tay nhỏ nhắn của con trai vào lòng hơn chút nữa.

 

“Về nhà thôi nào."

 

“Về nhà thôi nào mẹ ơi ——"

 

Tiếng cười đùa hồn nhiên, trong trẻo của đứa con trai bé bỏng vang lên rộn rã trông chẳng khác nào tiếng chuông bạc lảnh lót vậy, cứ thế theo làn gió mát thoang thoảng bay vang vọng đi mãi, đi mãi tận nơi xa xăm.

 

Toàn