Lâm Tinh đứng lặng trước những trang tài liệu, tâm trí cô quay cuồng. Mỗi dòng chữ như một nhát dao cứa vào lòng, phơi bày những tội ác mà cha mẹ cô đã phải chịu đựng trong cuộc thí nghiệm của Zephyrus. Hình ảnh cha mẹ cô, những người luôn bảo vệ và yêu thương cô, giờ đây lại trở thành nạn nhân của một âm mưu khủng khiếp, khiến nước mắt cô tràn mi. Nhưng trái tim cô không cho phép yếu đuối, nó thôi thúc cô phải hành động.
“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn,” giọng nói của Hạo Nhiên vang lên như tiếng chuông cảnh báo, kéo cô ra khỏi những suy nghĩ đầy đau đớn. “Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
“Đúng vậy, Lâm Tinh,” Thảo Nguyên thêm vào, “những gì chúng ta tìm thấy thật sự quan trọng, nhưng mạng sống của chúng ta còn quan trọng hơn.”
Lâm Tinh hít sâu, lấy lại bình tĩnh. “Tôi hiểu, nhưng tôi cần thêm một chút thời gian để xem xét tài liệu này.”
“Chúng ta sẽ quay lại,” Vũ Đằng nói, ánh mắt anh kiên định. “Nhưng bây giờ là lúc rút lui.”
Cuối cùng, Lâm Tinh gật đầu, lòng cô nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Nhóm bạn nhanh chóng rời khỏi phòng thí nghiệm, chạy qua những hành lang tối tăm, cảm giác như những bức tường đang áp sát vào họ. Tiếng bước chân vang lên, ngày càng gần.
“Hurry up!” Hạo Nhiên kêu lên, giọng anh đầy lo lắng. “Cửa ra ở phía trước!”
Khi họ gần đến cửa, bóng dáng của Luna bất ngờ xuất hiện. Cô ta đứng đó, như một bóng ma giữa ánh sáng yếu ớt, ánh mắt lạnh lùng và nụ cười tàn nhẫn. “Các ngươi không thể thoát được đâu.”
“Tránh ra!” Lâm Tinh quát, nhưng Luna chỉ cười lớn hơn, âm thanh đó như một nhắc nhở về cái chết đang chực chờ. “Các ngươi không biết mình đang đối mặt với ai đâu.”
Hạo Nhiên lao lên, nhưng Luna đã nhanh chóng né tránh, tạo ra một cơn gió mạnh khiến anh lùi lại. “Đừng phí thời gian, hãy quay lại. Zephyrus sẽ không bao giờ tha cho các ngươi.”
“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Lâm Tinh đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
Luna chỉ mỉm cười, rồi biến mất vào bóng tối, như một cơn gió vô hình. Nhóm bạn nhìn nhau, lòng tràn ngập lo lắng. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là tìm kiếm sự thật về cha mẹ Lâm Tinh, mà còn để bảo vệ vũ trụ khỏi những thế lực hắc ám đang chực chờ.
“Chúng ta phải chạy,” Vũ Đằng nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Không còn thời gian nữa.”
Khi họ lao ra khỏi tòa nhà, ánh sáng bên ngoài khiến họ nheo mắt. Không khí trong lành nhưng cũng đầy căng thẳng. Họ cần phải nhanh chóng tìm nơi ẩn náu và lên kế hoạch cho bước tiếp theo.
“Chúng ta sẽ đi đâu bây giờ?” Thảo Nguyên hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chỉ còn một nơi,” Hạo Nhiên nói. “Trạm không gian cũ, nơi chúng ta có thể ẩn náu và bàn bạc.”“Được rồi, hãy đi!” Lâm Tinh thúc giục, không để tâm trí lạc lối vào nỗi đau. Họ chạy như bay về phía trạm không gian, lòng đầy lo lắng về những gì đang chờ đón họ.
Khi đến nơi, không khí im lặng đến rợn người. Cửa ra vào đã bị bỏ hoang, bụi bặm phủ dày đặc, như thể thời gian đã quên lãng nơi này. Họ bước vào, ánh sáng mờ ảo từ các thiết bị lỗi thời phản chiếu lên khuôn mặt họ.
“Chúng ta có thể tạm thời ẩn náu ở đây,” Vũ Đằng nói, dựa lưng vào một bức tường. “Nhưng không thể kéo dài lâu. Zephyrus sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
“Cần phải lên kế hoạch,” Lâm Tinh nói, giọng cô trầm tĩnh. “Chúng ta cần tìm cách giải cứu cha mẹ tôi và ngăn chặn Zephyrus.”
Thảo Nguyên gật đầu, ánh mắt cô sáng lên. “Tôi có thể cố gắng truy cập vào hệ thống của Zephyrus, tìm ra vị trí của cha mẹ cô.”
“Điều đó rất nguy hiểm,” Hạo Nhiên cảnh báo. “Nếu bị phát hiện…”
“Tôi biết,” Thảo Nguyên cắt ngang, “nhưng đó là cách duy nhất. Chúng ta cần thông tin.”
Lâm Tinh nhìn vào mắt Thảo Nguyên, cảm nhận được sự quyết tâm trong đó. “Nếu có gì không ổn, hãy rút lui ngay lập tức.”
Mọi người đều đồng ý, và Thảo Nguyên bắt đầu làm việc với các thiết bị. Không khí xung quanh dần trở nên nặng nề, mỗi tiếng bíp từ máy móc như nhắc nhở họ về sự nguy hiểm đang rình rập.
“Có một vị trí khả nghi,” Thảo Nguyên nói sau một hồi tập trung. “Một cơ sở bí mật nằm sâu trong khu vực Hạ tầng. Cha mẹ cô có thể đang ở đó.”
“Chúng ta phải đi ngay,” Lâm Tinh quyết định, lòng tràn đầy hy vọng và lo lắng.
“Nhưng sẽ không dễ dàng,” Vũ Đằng cảnh báo. “Nếu Luna và Zephyrus đã biết chúng ta đang ở đây…”
“Chúng ta sẽ đối mặt với họ,” Lâm Tinh nói, ánh mắt kiên định. “Tôi không thể để cha mẹ mình phải chịu thêm đau khổ.”
Hạo Nhiên đặt tay lên vai cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau, Lâm Tinh. Không ai bị bỏ lại phía sau.”
Cả nhóm chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến sắp tới. Họ biết rằng chuyến đi này có thể là một cuộc hành trình sống còn. Bóng tối đang lan rộng, nhưng trong họ vẫn còn ánh sáng của hy vọng.
Khi họ rời khỏi trạm không gian, ánh sáng mờ ảo của sao trong vũ trụ như dõi theo từng bước chân họ. Cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn của cha mẹ Lâm Tinh, mà còn vì toàn bộ vũ trụ đang chờ đợi họ. Họ bước vào bóng tối, lòng đầy quyết tâm, không gì có thể ngăn cản họ.