Trong lòng thành phố, bóng đêm đã buông xuống, nhưng những âm thanh của cuộc chiến không hề lắng dịu. Lâm Tinh và đồng đội đã chuẩn bị sẵn sàng cho nhiệm vụ. Họ nhanh chóng di chuyển qua các con phố hẹp, mắt luôn cảnh giác. Hạo Nhiên đi đầu, ánh mắt sắc sảo quét qua từng góc khuất. Thảo Nguyên theo sát, tay nắm chặt thiết bị thu thập dữ liệu mà người đàn ông bí ẩn đã giao cho họ. Vũ Đằng giữ vị trí cuối cùng, luôn sẵn sàng bảo vệ cho cả nhóm.
“Chúng ta đến nơi rồi,” Hạo Nhiên thì thầm, chỉ về phía một tòa nhà cũ kỹ, nơi được cho là cơ sở thí nghiệm của Zephyrus. Những ánh đèn nhấp nháy từ bên trong như những con mắt lạnh lẽo, đang theo dõi từng bước đi của họ.
“Nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta là thu thập thông tin, không phải đối đầu,” Lâm Tinh nhắc nhở, giọng điệu kiên quyết. Cô cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng cũng thấm nhuần một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của tình bạn và lý tưởng chung.
Nhóm họ bắt đầu tiến vào bên trong tòa nhà. Cửa chính mở ra một không gian tối tăm, mùi ẩm ướt và sự tĩnh lặng bao trùm. Họ di chuyển nhẹ nhàng, từng bước chân như lướt qua những bí mật đang được giấu kín. Thảo Nguyên mở thiết bị, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật vẻ quyết tâm.
“Căn phòng này có vẻ như là nơi lưu trữ dữ liệu,” cô nói, chỉ vào cánh cửa phía trước. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy thông tin quan trọng ở đó.”
“Vậy thì vào thôi,” Hạo Nhiên gật đầu, ánh mắt sáng lên với tinh thần chiến đấu.
Lâm Tinh dẫn đầu, mở cửa và bước vào. Bên trong là một căn phòng rộng lớn, đầy các máy móc và màn hình lớn hiển thị những dòng dữ liệu. Không khí căng thẳng hơn bao giờ hết, nhưng họ không có thời gian để do dự.
“Thảo Nguyên, hãy tìm kiếm thông tin về thí nghiệm của Zephyrus,” Lâm Tinh ra lệnh. “Hạo Nhiên, kiểm tra xung quanh, xem có gì bất thường không.”
Họ bắt đầu làm việc, tập trung cao độ. Thời gian như ngưng lại, mỗi giây trôi qua đều mang theo sự hồi hộp. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa ra vào. Lâm Tinh giật mình, lập tức ra hiệu cho mọi người im lặng.
“Có người đến,” Vũ Đằng thì thầm, sắc mặt nghiêm trọng.
Họ nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp, ánh mắt dõi theo cánh cửa. Một nhóm lính của Zephyrus xuất hiện, hình dáng hùng hổ, trang bị vũ khí tối tân. Lâm Tinh cảm thấy tim đập mạnh trong lồng ngực. Họ không thể để bị phát hiện.
“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” Thảo Nguyên nói khẽ, tay vẫn lướt trên màn hình.
“Chưa được,” Lâm Tinh đáp, “Chúng ta cần thêm thời gian. Nếu chúng ta thoát mà không có thông tin, thì mọi nỗ lực này sẽ vô nghĩa.”
“Một phút nữa thôi,” Hạo Nhiên khẳng định. “Tôi sẽ gây phân tán sự chú ý.”
Lâm Tinh gật đầu, lòng nặng trĩu nhưng hiểu rằng Hạo Nhiên luôn sẵn sàng hy sinh vì họ. Cô quay về phía Thảo Nguyên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi tin tưởng vào bạn.”
“Được rồi, tôi sẽ nhanh chóng,” Thảo Nguyên trả lời, ánh mắt đầy quyết tâm.
Trong khi đó, Hạo Nhiên bắt đầu di chuyển về phía cửa ra vào, tìm cách tạo ra một tiếng động lớn để thu hút sự chú ý của lính gác. Hắn khẽ lùi lại, cẩn thận từng bước. Một cú nhảy mạnh mẽ, và anh ta va vào một cái bàn, khiến nó đổ ập xuống, phát ra tiếng vang lớn.
“Đứng lại!” Một giọng nói quát tháo từ nhóm lính.
“Bây giờ!” Lâm Tinh hét lên, và cả nhóm lao ra khỏi chỗ ẩn nấp. Thảo Nguyên vừa kịp tải dữ liệu xuống thiết bị, và họ chạy ra khỏi phòng.“Đi nhanh!” Vũ Đằng dẫn đầu, sử dụng sức mạnh của mình để đẩy những cánh cửa cản trở. Họ lao ra hành lang, nhưng không may, nhóm lính đã phát hiện ra họ.
“Ngăn chúng lại!” Một tên lính hô hoán, và những viên đạn b*n r*, găm vào tường xung quanh họ.
“Chạy!” Lâm Tinh hét lên, cảm giác hồi hộp dâng trào. Họ chạy như bay, từng bước chân như đập vào lòng đất. Hạo Nhiên dẫn đầu, mở đường cho những cú va chạm với kẻ thù.
“Chúng ta không thể để bị bắt!” Thảo Nguyên hét lên, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, tìm kiếm lối thoát.
“Mau lên, theo tôi!” Vũ Đằng chỉ dẫn, chỉ vào một cánh cửa bên trái. Họ lao vào, nhưng không ngờ đó lại là một cái bẫy.
“Bị chặn lại!” Hạo Nhiên kêu lên, khi cánh cửa đóng sập lại sau lưng họ.
“Cái gì?” Lâm Tinh thốt lên, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập. Họ đã bị kẹt.
“Đừng lo, tôi sẽ tìm cách mở cửa,” Thảo Nguyên nói, vội vã kiểm tra thiết bị.
“Tôi sẽ đứng gác,” Vũ Đằng nói, bàn tay nắm chặt vũ khí, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào.
“Cần thêm thời gian,” Thảo Nguyên lẩm bẩm, ánh mắt tập trung vào màn hình. “Hệ thống bảo mật rất mạnh.”
“Cố lên, Thảo Nguyên!” Hạo Nhiên cổ vũ, nhưng tiếng bước chân của lính gác đang tiến gần dần.
“Gần rồi, gần rồi!” Cô kêu lên, mồ hôi ướt đẫm trán.
“Nhanh lên!” Lâm Tinh không thể kiềm chế sự hồi hộp. Cô cảm nhận được sự căng thẳng, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một ranh giới mong manh.
Cuối cùng, một tiếng “tách” vang lên, cánh cửa mở ra. Họ không chần chừ, lao ra ngoài, nhưng không ngờ một bóng hình quen thuộc đứng chờ sẵn.
“Luna!” Lâm Tinh thốt lên, kinh hoàng khi thấy Cô gái Hắc Ám, ánh mắt lạnh lùng đang chĩa vào họ.
“Các người nghĩ có thể thoát dễ dàng như vậy sao?” Luna cười nhạt, tay chuẩn bị sẵn vũ khí.
“Chúng ta không thể dừng lại,” Vũ Đằng nói, ánh mắt kiên quyết. “Phải đánh bại cô ta.”
“Đúng vậy,” Hạo Nhiên đáp, chuẩn bị cho cuộc chiến.
Lâm Tinh cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng trào trong lòng. Họ đã đến đây để tìm sự thật, và giờ đây, không gì có thể ngăn cản họ. Nhưng bóng tối của những thế lực hắc ám lại một lần nữa hiện lên trước mắt, và cuộc chiến trong lòng thành phố chỉ mới bắt đầu.