Vong Thạch

Chương 22

Hôn một lúc lâu, Tống Niệm Ngọc mới buông ta ra. Trên gương mặt chàng hiện rõ vẻ bất an:

“Sao nàng lại khóc rồi?”

Ta nhăn nhó, khuôn mặt đắng ngắt:

“Bụng ta đau quá…”

Tống Niệm Ngọc đứng dậy kiểm tra một hồi, sau đó bình thản nói:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Ồ, nàng đến kỳ nguyệt sự rồi.”

“…Hả?”

Lưu thái y nói đây quả thực là một kỳ tích y học.

Tống Niệm Ngọc lại bảo tất cả đều là nhờ công lao của chàng.

Ta chỉ muốn bịt miệng chàng lại:

“Chàng câm miệng đi! Ta sắp đau c.h.ế.t tới nơi rồi đây này!”

Ai có thể nói cho ta biết, tại sao thứ này lại đau đến mức khủng khiếp như vậy chứ?

Ta cảm giác như có một đôi tay đang ở trong bụng mình khuấy đảo lung tung, khiến cả lục phủ ngũ tạng đều bị vò nát thành một mớ hỗn độn.

“Thật sự đau đến vậy sao?”

Tống Niệm Ngọc ở bên cạnh nghi hoặc hỏi.

Ta không nói hai lời, nhắm thẳng vào giữa hai chân chàng tung một cú đá.

“Á——! Lâm Nhan! Nàng bị điên rồi à!”

Chàng ôm c.h.ặ.t lấy hạ bộ, cả người hiện rõ hai chữ “Đau khổ” to đùng.

Ta lạnh lùng phán:

“Đau đúng như thế đấy. Hiểu chưa?”

Buổi sáng, Hoàng đế và Hoàng hậu còn sai người mang đồ đến, nói là chúc mừng ta “đại bệnh bình phục”.

Ta đâu phải đại bệnh bình phục gì chứ!

Ta rõ ràng là mắc phải căn bệnh nan y không t.h.u.ố.c nào chữa nổi mới đúng. Hiện tại ta cáu kỉnh bực bội, chỉ muốn hủy diệt cả thế giới cho xong.

Đáng sợ hơn nữa là Tiểu Linh còn nói với ta rằng, sinh con còn đau đớn hơn thứ này gấp vạn lần.

Chuyện đó thực sự quá mức kinh khủng!

Vì vậy, ta nghiêm túc nói với Tống Niệm Ngọc:

“Chàng nạp thiếp đi.”

Chàng đang ngoan ngoãn xoa bụng cho ta, nghe vậy bàn tay lập tức khựng lại:

“Hả?”

“Đau quá rồi. Ta thấy đời này ta chắc chắn sẽ không sinh con đâu. Chàng mà không nạp thiếp, sau này chẳng phải sẽ tuyệt hậu sao?”

Chàng trả lời vô cùng thản nhiên:

“Vậy thì tuyệt hậu thôi.”

Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm động vô cùng.

Nhưng ngay sau đó lại nghe chàng nói tiếp:

“Có một mình nàng thôi đã đủ khiến ta đau đầu rồi. Ta không muốn lại rước thêm mấy người về nữa.”

Ta lạnh lùng tuyên bố:

“Hòa ly đi, hết yêu rồi.”

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên ta đến kỳ nguyệt sự, tính tình trở nên cực kỳ thất thường, vừa cáu gắt vừa khó chịu.

Tống Minh Tu và Tống Minh Châu đến thăm ta đều bị dọa cho sợ hãi, chưa kịp ngồi lâu đã chạy mất dép.

Cuối cùng, Tiểu Linh đề nghị hay là đưa ta ra ngoài đi dạo, thay đổi tâm trạng một chút, có lẽ sẽ dễ chịu hơn.

Ừm, đi dạo để xả stress.

Kết quả, đi dạo một vòng thế nào lại bị bắt cóc luôn.

Sau khi khăn bịt mắt được tháo xuống, miếng vải trong miệng cũng được lấy ra, ta lập tức hướng về phía nam nhân che kín mặt trước mắt mà mắng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Đồ mẹ kiếp nhà ngươi!”

Đôi mắt duy nhất lộ ra bên ngoài của hắn tràn đầy vẻ ngơ ngác và chấn động:

“Đường đường là Thái t.ử phi, giáo dưỡng của ngươi chỉ có vậy thôi sao?”

Ta trợn mắt, suýt lật ngược cả tròng mắt lên:

“Ngươi bắt cóc ta, chẳng lẽ còn muốn ta cảm ơn ngươi chắc? Ta cảm ơn tám đời tổ tông nhà ngươi nhé! Có oán báo oán, có thù báo thù. Cái đồ tổ sư nhà ngươi, bắt một nữ t.ử yếu đuối như ta làm cái quái gì? Ngươi không cảm thấy hành động của mình vô cùng đê tiện sao? Rốt cuộc là ai mới không có giáo dưỡng hả? Giữa thanh thiên bạch nhật, dưới chân Thiên t.ử, vậy mà cũng dám bắt cóc người u u——”

Hắn không chịu nổi nữa, lại nhét miếng vải vào miệng ta.

“Còn ồn ào nữa không?”

Ta chớp chớp mắt, sau đó ngoan ngoãn lắc đầu.

“Vậy thì tạm thời không tháo ra. Ngươi cứ yên lặng một lúc đi. Gào thét ầm ĩ khiến ta đau đầu.”

“…Đồ mẹ kiếp nhà ngươi.”

Ta cứ cảm thấy vị tiên sinh bắt cóc này hình như mình đã từng gặp ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra.

Hắn luôn bịt kín mặt mũi, mặc nguyên một bộ đồ đen từ đầu đến chân, cứ như sợ người khác không nhận ra hắn có vấn đề vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn đối xử với ta cũng không đến mức tệ.

Ví dụ như cuối cùng hắn vẫn tháo miếng vải trong miệng ta ra.

“Ngươi khóc cái gì?”

Hắn mất kiên nhẫn hỏi.

Ta vừa mếu máo vừa khóc:

“Ta đói rồi. Ta là người không chịu được đói, chỉ cần đói một chút là cả người khó chịu ngay.”

Đôi mắt hắn hiện rõ vẻ hoài nghi như muốn nói: “Thật hay giả vậy?”

Ta thật sự đói mà!

Bụng vừa đau, người lại vừa đói, cộng thêm nghĩ đến những chuyện thê t.h.ả.m mình đã trải qua mấy ngày nay, nước mắt lập tức không kìm được mà tuôn ra.

“Ta đói c.h.ế.t mất thôi hu hu hu… Ta thật sự rất đói mà——”

Hắn phiền đến mức nhíu c.h.ặ.t mày:

“Thế ngươi muốn ăn gì? Mấy món này có ăn được không?”

Ồ?

Tên bắt cóc này cũng khá chu đáo đấy chứ.

Nếu ta không biết tận dụng cơ hội này để được voi đòi tiên thì chẳng phải quá có lỗi với hắn sao?

“Ta muốn ăn bánh đậu xanh. Nhưng phải là bánh đậu xanh của tiệm Từ Đại Phúc.”

Hắn lạnh lùng đáp:

“Nằm mơ đi.”

… Đồ mẹ kiếp nhà ngươi.

Tên bắt cóc này quả nhiên là kiểu người khẩu xà tâm phật.

Sau khi bị tiếng “hức hức” của ta làm cho phiền lòng, hắn cuối cùng vẫn lén đi mua đúng bánh đậu xanh của tiệm Từ Đại Phúc mang về cho ta.

Điều đó khiến ta cảm động đến mức suýt rơi cả nước mắt.

“Đừng khóc nữa! Chỉ mấy cái bánh đậu xanh thôi mà, còn chưa đủ cho ngươi nhét bụng sao? Ta nhớ trước đây Thái t.ử phi đâu có hay khóc như thế này.”

Thật sự xin lỗi nhé, ta chỉ mới mở khóa được kỹ năng này gần đây thôi.

Xem ra tin tức của ngươi cập nhật hơi chậm rồi đấy.

Ban đầu, tay chân ta đều bị trói bằng dây thừng. Về sau, hắn đổi sang dùng xiềng xích.

Nguyên nhân cũng chỉ vì ta từng bảo hắn đút bánh đậu xanh cho ta ăn. Động tác của hắn chẳng khác nào đang nói: “Này, ăn đi.”

Ta thật sự không chịu nổi sự sỉ nhục đó.

Căn phòng này vô cùng bình thường. Cửa sổ bị che kín, hoàn toàn không thể nhìn thấy tình hình bên ngoài.

Ta đã bị nhốt ở đây khoảng hai, ba ngày.

Hắn không nói cho ta biết bắt ta đến đây để làm gì, mà ta cũng chẳng buồn hỏi.

Nhìn cách hắn ra tay hào phóng, xem chừng không phải vì tiền bạc.