Vong Thạch

Chương 19

“Tiểu Thạch Đầu!”

“Tiểu Thạch Đầu!”

“Lưu thái y, ngươi rõ ràng đã nói nàng ấy không còn đáng ngại nữa rồi, tại sao đến giờ vẫn chưa tỉnh lại?”

“Suốt hai ngày nay nàng ấy còn liên tục nói mê sảng, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

“Thái t.ử phi quả thực không còn vấn đề gì nghiêm trọng nữa ạ, chỉ là… hình như người đã rơi vào mộng yểm. Việc này… lão thần cũng…”

“Thôi bỏ đi.”

“Tiểu Thạch Đầu à, chúng ta không học thuộc sách nữa có được không? Nàng mau tỉnh lại đi.”

Hửm?

Thật sự có thể không cần học thuộc sách nữa sao?

“Nàng đã hai ngày không ăn không uống gì rồi. Ở đây có bánh đậu xanh mà nàng thích nhất này, nàng thật sự không muốn ăn một chút sao?”

Hửm?

Bánh đậu xanh?

Trong nhà củi cũng có bánh đậu xanh sao?

Ta cố gắng hết sức mở mắt.

Trước mắt là một bóng người mờ mờ ảo ảo.

“Nàng tỉnh rồi! Nàng tỉnh rồi! Lưu thái y! Mau tới đây xem!”

Người nọ kích động đến mức gần như hét lên.

Ta khẽ hé môi.

Chàng lập tức cúi sát xuống, dịu dàng hỏi:

“Nàng muốn gì?”

Ta dùng toàn bộ sức lực còn sót lại, yếu ớt nói:

“Chàng ồn ào quá đấy, Tống Niệm Ngọc.”

Ta nhảy xuống hồ cứu Tống Minh Châu.

Kết quả chẳng những cứu không được người, còn tự mình chìm nghỉm xuống theo.

Cuối cùng cả hai chúng ta đều phải nhờ một tên tiểu thái giám vớt lên.

Nghĩ thế nào cũng thấy có chút mất mặt.

“Nàng cũng biết ngượng cơ à?”

Tống Niệm Ngọc vừa đút t.h.u.ố.c cho ta, vừa không quên mở miệng châm chọc.

“Cung nhân đông như vậy, cần gì đến một Thái t.ử phi như nàng nhảy xuống cứu người?”

“Cứu người thì cứ cứu đi, lại còn đem cả bản thân ném xuống hồ luôn.”

“Nàng đúng là đồ ngốc.”

“Sao ta lại cưới một kẻ ngốc nghếch như nàng về nhà cơ chứ?”

Ta tranh thủ chen vào, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Chẳng phải do cha chàng chọn ta sao…”

“Có phải ta tự mình nộp đơn xin ứng tuyển đâu…”

Chàng chẳng buồn khách khí, lập tức múc một muỗng t.h.u.ố.c nhét thẳng vào miệng ta.

“Giỏi giang quá nhỉ.”

“Còn biết cãi lại cơ đấy?”

Ta vừa nuốt t.h.u.ố.c vừa lén liếc chàng một cái.

Tiểu Linh từng lén nói với ta rằng, sau khi ta rơi xuống nước, Tống Niệm Ngọc đã lo lắng đến phát điên.

Suốt hai ngày hai đêm, chàng không ăn không uống, luôn túc trực bên cạnh ta.

Chàng không ngừng nói chuyện với ta, chỉ mong có thể gọi ta tỉnh lại.

Nếu ta còn mê man thêm một chút nữa, e rằng Tống Niệm Ngọc thật sự sẽ bị người khác cho là phát điên mất.

Chàng quả thực đã tiều tụy đi rất nhiều.

Mái tóc vốn luôn chỉnh tề giờ xõa tung rối loạn, trong đôi mắt hằn đầy những tia m.á.u đỏ.

Dưới mắt là quầng thâm đen rõ rệt.

Cằm còn lún phún một lớp râu ria lởm chởm.

Sau khi ta tỉnh lại, chàng cũng chẳng buồn đi sửa sang lại bản thân, chỉ vội vàng ăn chút gì đó rồi lập tức chạy tới đây đút t.h.u.ố.c cho ta.

Người này…

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Chỉ cần chàng không mở miệng nói chuyện, thì quả thực chính là người tốt nhất trên đời.

“Đang ngẩn ngơ nghĩ cái gì vậy?”

“Uống t.h.u.ố.c mà cũng thất thần được sao?”

Chàng gõ nhẹ chiếc muỗng vào môi ta, trên mặt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Ta ngoan ngoãn uống hết ngụm t.h.u.ố.c cuối cùng.

Sau đó nhoẻn miệng cười, nói:

“Ta đang nghĩ…”

“Tống Niệm Ngọc chính là người tốt nhất trên thế gian này.”

Vành tai chàng lập tức đỏ bừng lên, nhưng ngoài mặt vẫn cố tình bày ra vẻ nghiêm túc:

“Dù nàng có nói thế nào thì t.h.u.ố.c vẫn phải uống.”

Khóe miệng ta lập tức xị xuống, mặt mày nhăn nhó:

“Nhưng mà nó đắng thật mà… hức hức hức…”

Chàng lập tức được đà lên giọng:

“Đắng? Đắng là đúng rồi!”

“Phải để nàng nhớ kỹ bài học này, xem sau này nàng còn dám làm chuyện gì cũng không thèm mang theo đầu óc nữa không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ngày ngày ăn nhiều như vậy, không dùng để nuôi não thì dùng để làm gì hả?”

“Cũng chẳng thấy nàng cao thêm được chút nào.”

Ta kéo chăn trùm kín cả đầu, giọng nghèn nghẹn vọng ra:

“Đừng mắng nữa, đừng mắng nữa…”

“Mắng thêm nữa là ta ngốc luôn đấy.”

Chàng hung dữ quát:

“Thò mặt ra đây.”

Ta kiên quyết đáp:

“Không thò. Trừ khi chàng không mắng ta nữa.”

Chàng bật cười:

“Xem ra nàng không muốn ăn mứt hoa quả rồi.”

Ta lập tức kéo phắt chăn xuống.

Tống Niệm Ngọc đưa tới một viên mứt hoa quả.

Ta ghé lại gần, ngoan ngoãn há miệng định ăn.

Kết quả không cẩn thận lại l.i.ế.m trúng ngón tay chàng.

Vừa chạm vào, ta lập tức rụt lại như bị bỏng.

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập thình thịch liên hồi, âm thanh ấy dường như át hết mọi tiếng động xung quanh.

Tống Niệm Ngọc cũng khẽ hắng giọng, vẻ mặt mất tự nhiên.

Chàng vội thu tay về, đứng dậy quay lưng lại phía ta, để lộ hai vành tai đỏ ửng:

“Uống t.h.u.ố.c xong thì nghỉ ngơi thêm đi.”

“Ngày mai chúng ta trở về Thái t.ử phủ.”

Ta ngốc nghếch cười hì hì:

“Biết rồi ạ.”

“Chàng cũng đi ngủ một giấc đi.”

“Cần nàng lo chắc?”

Chàng khẽ “xì” một tiếng.

“Lo cho bản thân nàng trước đi.”

Nói xong, chàng gần như chạy trối c.h.ế.t ra ngoài.

Ta vẫn nằm trên giường, cười tủm tỉm như một kẻ ngốc.

Chẳng bao lâu sau, cánh cửa khẽ mở ra.

Một cái đầu nhỏ với mái tóc xù xù lén lút thò vào.

Ta lập tức nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên.

“Bạch bạch.”

Tiểu cô nương kia từng bước từng bước tiến lại gần.

Ta ước chừng khoảng cách đã đủ gần, lập tức mở bừng mắt, hét lớn:

“Ha ha! Tống Minh Châu, muội bị ta bắt sống rồi nhé!”

 

Tiểu cô nương ngẩn người.

Nàng chớp chớp đôi mắt, sau đó hai bàn tay nhỏ mềm mại lập tức vỗ chan chát lên mặt ta.

“Á——!”

“Người xấu!”

“Làm người ta sợ c.h.ế.t khiếp rồi!”

Ta nhanh ch.óng giữ lấy hai tay nàng, tức giận nói:

“Tiểu nha đầu này, đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy đấy à?”

Nàng lập tức xị môi:

“Cũng đâu phải do ngươi cứu người ta.”

“Là Tiểu Trác T.ử cứu mà.”





Hừ.

Tiểu nha đầu vô lương tâm này.

Ta nhướng mày:

“Thế muội tới đây làm gì?”

“Hoàng huynh muội đã dặn không cho phép người không liên quan vào đây đấy nhé.”

“Đến cả Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng không được tự tiện vào.”

Ta đảo mắt suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên nghiêm mặt:

“Khoan đã…”

“Không phải muội tới đây để hại ta đấy chứ?”

“Mau tới đây với! Có kẻ muốn mưu hại tẩu tẩu ruột này——”

“Đừng gào nữa! Đừng gào nữa!”

Nàng vội vàng ngắt lời ta.

“Mẫu hậu…”

“Mẫu hậu bảo ta tới…”

Nàng ấp úng mãi không nói hết câu.