Minh Thiên đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài. Huy ngồi ở bàn làm việc, khuôn mặt rạng rỡ nhưng không giấu nổi sự lo lắng. “Cậu đã gặp Diệu Linh chưa?” Huy hỏi, phá vỡ sự im lặng.
“Chưa. Cô ấy đang chuẩn bị cho buổi triển lãm,” Minh Thiên đáp, giọng trầm. “Nhưng mình có cảm giác không ổn.”
“Cậu lo lắng về Quốc Duy?” Huy nhìn thẳng vào mắt Minh Thiên, như để thăm dò tâm trạng của bạn mình.
“Không chỉ là lo lắng. Hắn ta đang lên kế hoạch gì đó. Mình không thể để cô ấy gặp nguy hiểm,” Minh Thiên khẳng định, quyết tâm hiện lên trong ánh mắt.
---
Tại một góc quán cà phê, Diệu Linh đang chăm chú làm việc. Cô lướt qua những bản vẽ thiết kế, nhưng tâm trí không thể tập trung. Cảm giác bồn chồn cứ dâng lên trong lòng. Một giọng nói lạ vang lên từ phía sau khiến cô giật mình.
“Cô Trần Diệu Linh đúng không?” Một người đàn ông lạ mặt đứng trước mặt cô, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo. “Tôi có một thông điệp cho cô.”
Diệu Linh cảm thấy tim đập mạnh. “Ai gửi lời nhắn này?” Cô hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh.
“Nguyễn Quốc Duy,” người đàn ông đáp, ngữ điệu thách thức. “Hắn ta muốn cô biết rằng, nếu cô không từ bỏ giấc mơ của mình, sẽ có hậu quả nghiêm trọng.”
Mặt Diệu Linh trắng bệch. “Bạn không thể đe dọa tôi như vậy!” Cô gằn giọng, nhưng trong lòng, sự lo lắng bắt đầu gặm nhấm.
“Đó không phải là một lời đe dọa, mà là một cảnh báo. Hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định,” người đàn ông nói rồi bỏ đi, để lại Diệu Linh đứng ngây người với nỗi sợ hãi.
---
Minh Thiên nhận được tin nhắn từ Huy, ngay lập tức anh cảm thấy căng thẳng. “Cô ấy gặp vấn đề,” Huy nhắn. “Mình thấy cô ấy có vẻ không ổn.”
“Để mình đến đó,” Minh Thiên trả lời, không chần chừ.
Khi đến xưởng thiết kế, Minh Thiên thấy Diệu Linh ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt thất thần. “Diệu Linh!” Anh gọi, bước đến gần.
Cô ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. “Minh Thiên... có một người lạ đã đến gặp tôi. Hắn ta nói rằng Quốc Duy muốn tôi từ bỏ giấc mơ của mình.”
“Cô không cần phải lo lắng. Mình sẽ bảo vệ cô,” Minh Thiên nói, nắm lấy tay cô, cảm nhận được sự run rẩy của cô.
“Nhưng... nếu hắn thật sự có ý đồ xấu?” Diệu Linh băn khoăn.“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Minh Thiên khẳng định, ánh mắt kiên định. “Mình sẽ tìm hiểu về hắn và những gì hắn đang âm thầm thực hiện.”
---
Quốc Duy ngồi trong văn phòng, ánh mắt thâm hiểm nhìn vào màn hình máy tính. “Ngọc Sơn, đã đến lúc hành động,” hắn ra lệnh. “Tôi muốn mọi thứ được thực hiện nhanh chóng.”
“Đã rõ,” Ngọc Sơn đáp, với nụ cười đầy mưu mô. “Chúng ta sẽ khiến Diệu Linh phải đối mặt với những rắc rối mà cô ta không thể tưởng tượng nổi.”
“Cứ để cô ta nghĩ rằng mọi thứ vẫn bình thường. Khi đến thời điểm thích hợp, chúng ta sẽ ra tay,” Quốc Duy nói, sự tự tin hiện rõ trong giọng nói.
---
Diệu Linh và Minh Thiên ngồi bên nhau, ánh sáng từ cửa sổ chiều rọi vào, tạo nên một không khí ấm áp. “Cảm ơn anh vì đã ở bên tôi,” Diệu Linh nói, giọng nhẹ nhàng hơn.
“Cô không bao giờ đơn độc. Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Minh Thiên an ủi, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy có điều gì đó đang đè nặng.
“Chúng ta sẽ vượt qua tất cả,” Diệu Linh nói, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện hữu trong mắt.
“Cùng nhau, chúng ta có thể làm được,” Minh Thiên thì thầm, lòng đầy quyết tâm.
---
Khi đêm xuống, Diệu Linh không thể chợp mắt. Những lời đe dọa vẫn quanh quẩn trong đầu cô. Cô mở cửa sổ, nhìn ra ngoài, cảm nhận sự tĩnh lặng của thành phố. Nhưng rồi, một bóng hình lướt qua khiến cô giật mình.
“Có ai đó đang theo dõi mình,” cô tự nhủ, tim đập mạnh. Diệu Linh quay vào, đóng chặt cửa lại, lòng dấy lên sự bất an.
---
Minh Thiên nhận ra sự lo lắng của Diệu Linh, anh quyết định không rời xa cô trong đêm nay. Anh đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. “Mình sẽ không để ai làm tổn thương cô ấy,” anh thầm nghĩ, ánh mắt quyết tâm không bao giờ nhạt phai.
Cảm giác hồi hộp dâng trào, như thể có một cơn bão đang đến gần. Quốc Duy và Ngọc Sơn đang âm thầm thực hiện kế hoạch của mình, và Diệu Linh chính là mục tiêu. Minh Thiên biết rằng, cuộc chiến này chưa kết thúc.
Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.