Vòng Tay Tà Ma

Chương 7: Cuộc chiến đầu tiên

Huy đứng giữa căn phòng tối om, cảm giác hồi hộp như gió lạnh thổi vào từ những khe hở. Ánh đèn lập lòe từ ngọn nến trên bàn thờ khiến bóng của ông lão nhảy múa như những linh hồn đang khiêu vũ. “Cảm giác này giống như xem phim kinh dị mà không có người dẫn chuyện,” Quỳnh Anh thì thầm, khiến Huy bật cười.

“Chúng ta đang ở một nơi đầy bí ẩn, không phải phim kinh dị đâu,” Huy trêu, “Nếu có ai hỏi, tôi sẽ nói mình là một nhà thám hiểm dũng cảm!”

“Nhà thám hiểm mà mặt dày thế này thì không ai tin đâu,” Tuấn nhăn mặt. “Chúng ta đang đối mặt với Khải, không phải trò đùa.”

“Thì tôi chỉ đang làm cho không khí bớt căng thẳng thôi,” Huy đáp, ánh mắt dõi về phía ông lão. “Ông ơi, làm sao để chúng cháu có thể sử dụng ‘Vòng Tay’ mà không bị phản tác dụng?”

Ông lão chậm rãi gật đầu, ánh mắt trầm tư. “Đầu tiên, các cháu phải hiểu rằng ‘Vòng Tay’ không chỉ là một vật phẩm. Nó mang trong mình sức mạnh và trách nhiệm. Các cháu phải có ý chí vững vàng.”

“Chúng cháu không muốn bị tà ma nuốt chửng đâu,” Lan thêm vào, giọng có chút lo lắng.

“Đúng vậy, nếu không cẩn thận, có thể sẽ xảy ra những điều không hay.” Ông lão ngừng lại một chút, rồi tiếp tục. “Hãy tập trung. Mỗi người phải tìm ra cách kết nối với linh hồn bên trong mình.”

Huy cảm thấy những từ của ông lão như tiếng gọi từ một nơi sâu thẳm. “Ông có thể giúp chúng cháu không?”

“Ta sẽ làm một nghi lễ nhỏ để mở đường cho các cháu,” ông lão nói, rồi bắt đầu thu thập các bùa chú. “Nhưng nhớ, không được dùng sức mạnh đó để trả thù hay xâm hại người khác.”

“Chúng cháu chỉ muốn bảo vệ thôi mà!” Quỳnh Anh khẳng định, nét mặt nghiêm túc lạ thường.

“Được rồi, hãy bắt đầu nào.” Ông lão bắt đầu vẽ các ký tự trên mặt đất bằng bột trắng. Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn, như thể có điều gì đó đang chực chờ.

Khi nghi lễ bắt đầu, Huy cảm nhận được sức mạnh dâng trào. Một cơn gió lạnh bất ngờ lướt qua, cuốn theo những âm thanh kỳ lạ. Huy nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe. “Có ai ở đây không?” anh hỏi nhỏ.

“Mày nghĩ mày là ai mà dám gọi hồn?” Một giọng nói vang lên, như tiếng thì thầm từ xa xăm. Huy mở mắt, nhìn quanh nhưng không thấy gì.

“Đừng có sợ!” Tuấn nói, nắm chặt tay Huy. “Chúng ta có nhau.”

“Đúng rồi! Chúng ta không cô đơn!” Lan thêm vào, giọng cũng không khỏi run rẩy.

“Cảm giác này giống như tập thể dục tâm linh,” Quỳnh Anh mỉm cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an.

“Được rồi, hãy tập trung vào linh khí,” ông lão chỉ dẫn. “Hãy mở lòng mình ra, đón nhận những gì đến.”

Nhưng rồi, một cơn gió mạnh mẽ thổi qua, khiến ngọn nến trên bàn thờ vụt tắt. Cả căn phòng chìm trong bóng tối. Huy cảm nhận được một sự hiện diện. “Đó là Khải!” Huy thốt lên, tay nắm chặt.

“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế!” Tuấn nghiến răng, ánh mắt kiên định.

“Nghe này, Huy, hãy sử dụng khả năng của cậu!” Lan nhắc nhở, vẻ mặt lo lắng nhưng vẫn tin tưởng.

Huy hít một hơi sâu, nhớ lại những gì ông nội đã dạy. “Tôi không sợ!” anh hét lên, rồi bắt đầu khép mắt, tập trung vào năng lượng xung quanh.“Linh hồn, hãy cho tôi biết!” Huy kêu gọi, cảm nhận được sức mạnh đang dâng lên. “Hãy giúp tôi bảo vệ những người tôi yêu thương!”

Bỗng chốc, một ánh sáng lấp lánh hiện ra, tạo thành một hình dạng mờ ảo. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự khinh suất của mình, Huy,” giọng nói lạnh lẽo vang lên, cùng với hình ảnh của Khải xuất hiện từ bóng tối.

“Khải! Tại sao ngươi lại ở đây?” Huy hỏi, cảm giác như có hàng triệu mũi kim đâm vào lòng.

“Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này!” Khải cười, nụ cười của một kẻ điên cuồng. “Ngươi nghĩ rằng có thể ngăn cản ta sao?”

“Chúng ta không để ngươi làm hại ai cả!” Tuấn đứng chắn trước Huy, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Thật ngây thơ!” Khải quát lên, đôi mắt ánh lên vẻ tàn nhẫn. “Hãy xem ta sẽ lấy đi những gì quý giá nhất của ngươi!”

Huy cảm thấy một sức ép khủng khiếp, như thể thế giới sụp đổ quanh mình. Anh không thể để điều đó xảy ra. “Linh hồn, hãy giúp tôi!” Huy hét lên lần nữa.

Một luồng ánh sáng từ bàn thờ bùng lên, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh nhóm bạn. Huy cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn đang hỗ trợ mình. “Không ai có thể phá vỡ vòng tay của chúng ta!” Huy tự nhủ.

Khải gầm gừ, nhưng lại bị sức mạnh của vòng tay đẩy lùi. “Ngươi thật sự nghĩ rằng chỉ bằng sức mạnh này, ngươi có thể ngăn ta sao?”

“Không chỉ sức mạnh, mà còn là tình bạn!” Huy đáp, đôi mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ nhau.”

“Thật ngu ngốc!” Khải quát, nhưng có vẻ như hắn đã bắt đầu dao động.

“Chúng ta sẽ không để ngươi kiểm soát cuộc sống của mình nữa!” Lan hét lên, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến không khí như nóng lên.

Huy cảm nhận được sức mạnh từ nhóm bạn, từ tình bạn và sự kết nối giữa họ. “Cùng nhau!” anh gọi lớn. “Chúng ta sẽ đánh bại hắn!”

Bốn người cùng nhau tập trung sức mạnh, tạo thành một vòng tay bảo vệ mạnh mẽ. Khải kêu lên, nhưng giờ đây hắn đã không còn là mối đe dọa nữa.

“Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mình, mà còn vì những linh hồn đã mất!” Huy hét lên, cảm giác như sức mạnh dâng trào trong người.

Khải bị sức mạnh của vòng tay đẩy lùi, hình ảnh của hắn dần mờ nhạt. “Đây chưa phải là kết thúc!” Hắn gầm lên, nhưng rồi biến mất như khói.

Cả nhóm đứng đó, thở hổn hển. Huy cảm thấy một sự nhẹ nhõm, nhưng cũng biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. “Chúng ta đã làm được!” Lan reo lên, ánh mắt rạng rỡ.

“Nhưng Khải sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu,” Tuấn cảnh báo, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

“Và chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau!” Quỳnh Anh thêm vào, nắm chặt tay Huy.

Huy nhìn vào mắt từng người bạn, cảm nhận được sức mạnh của tình bạn và sự kết nối. “Chúng ta sẽ không để bất cứ ai chia rẽ chúng ta!”

Nhóm bạn đứng bên nhau, như một vòng tay chặt chẽ, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. Huy biết rằng hành trình của họ chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn