Vòng Tay Tà Ma

Chương 5: Đường đến "Vòng Tay"

Huy, Lan, Tuấn và Quỳnh Anh ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng khuôn mặt họ. Từng ngụm cà phê nóng hổi như tiếp thêm sức mạnh cho những kế hoạch đang hình thành. Huy lôi từ trong ba lô ra một quyển sách cũ, bìa đã ngả màu, trang giấy mỏng manh.

“Đây là quyển sách mà ông nội để lại,” Huy nói, ánh mắt đăm chiêu. “Có nhiều thông tin về ‘Vòng Tay’ và các truyền thuyết xung quanh nó.”

“Thú vị ghê!” Quỳnh Anh nhướng mày, giọng nói đầy hào hứng. “Để xem có gì hot không nhé!”

“Cái này không phải hot mà là... lạnh,” Tuấn thêm vào, làm bộ lạnh lùng. “Nhưng mà cũng không đến nỗi.”

Lan cười khúc khích. “Thôi nào, đừng có đùa giỡn trong lúc này. Chúng ta đang tìm kiếm thông tin quan trọng đấy!”

Huy lật từng trang sách, các ký tự cổ xưa hiện lên như những bí mật đang chờ được khám phá. Bất chợt, một đoạn văn thu hút sự chú ý của Huy. “Này, nghe đây! ‘Vòng Tay’ được cho là có khả năng kết nối giữa hai thế giới, giúp người sở hữu nó giao tiếp với các linh hồn.”

“Nghe hay phết! Nhưng... nó có thể kết nối với linh hồn nào, có phải của Khải không?” Tuấn châm chọc.

“Đừng có đùa, hắn mà xuất hiện ở đây thì chúng ta đi chầu ông bà luôn,” Quỳnh Anh trêu chọc, nhưng nét mặt cô có phần nghiêm túc.

“Khải không thể biết chúng ta đang làm gì, đúng không?” Lan hỏi, lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.

“Chắc chắn rồi! Chúng ta cần phải cẩn thận hơn nữa,” Huy đáp, giọng nói nghiêm túc hơn. “Hắn không chỉ là một kẻ thù thông thường.”

Huy lại tiếp tục tìm kiếm trong quyển sách. “Còn đây, có một lời nguyền liên quan đến ‘Vòng Tay’. ‘Những ai tìm kiếm sức mạnh từ Vòng Tay sẽ phải trả giá bằng những gì quý giá nhất.’”

“Thú vị ghê! Như kiểu chơi game, càng mạnh thì càng phải trả giá cao hơn,” Quỳnh Anh nói, ánh mắt cô lóe lên sự thích thú.

“Chơi game gì mà nghe như phim kinh dị vậy?” Tuấn lắc đầu, nhưng nụ cười trên môi vẫn không rời.

“Dù thế nào, chúng ta cũng phải tìm hiểu kỹ lưỡng,” Huy nói, quyết tâm lấp đầy tâm trí bằng những thông tin bổ ích. “Chúng ta cần biết rõ về ‘Vòng Tay’ trước khi đối đầu với Khải.”

Nhưng ngay lúc ấy, một cái bóng lướt qua cửa kính, làm cả bốn người giật mình. Huy quay ra nhìn, không thấy gì ngoài màn đêm tĩnh lặng.

“Có ai không?” Lan hỏi nhỏ, giọng run run.

“Chắc chỉ là con mèo hoặc... một linh hồn nào đó thôi,” Tuấn cười để xua tan bầu không khí căng thẳng.

“Thôi nào, hãy tập trung vào việc tìm hiểu ‘Vòng Tay’ đi!” Huy nhắc nhở, nhưng lòng anh không thể không lo lắng.

Nhóm bạn quyết định sẽ đến ngôi đền cổ mà Huy nhắc đến. Huy cảm thấy sự hiện diện mờ mịt theo sau, như thể Khải đang theo dõi họ. Họ bắt đầu lên đường, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng.

***

Khi đến ngôi đền cổ, không khí trở nên nặng nề. Những bức tường rêu phong như chứng kiến bao thăng trầm của thời gian. Huy cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng cũng có điều gì đó u ám ẩn chứa bên trong.

“Nhìn xem, có một cái bàn thờ ở đây!” Quỳnh Anh chỉ tay, mắt sáng lên như đứa trẻ thấy đồ chơi.

“Đừng có đụng vào, biết đâu lại bị nguyền rủa thì sao,” Tuấn cảnh báo, nhưng không thể không bước lại gần.“Đúng là có một thứ gì đó,” Huy nói, ánh mắt chằm chằm vào một biểu tượng kỳ lạ khắc trên bàn thờ. “Có lẽ đây là dấu hiệu liên quan đến ‘Vòng Tay’.”

“Có khi nào cái này là chìa khóa để tìm ra ‘Vòng Tay’ không nhỉ?” Lan hỏi, sự tò mò lộ rõ trong giọng nói.

“Chắc chắn là vậy! Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ,” Huy nói, cảm giác hồi hộp dâng trào.

Họ bắt đầu tìm kiếm xung quanh, nhưng không lâu sau, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau họ. Huy quay lại, thấy Khải đứng đó, nụ cười bí hiểm trên môi. “Các ngươi tìm thấy gì thú vị không?”

“Ngươi theo dõi chúng tôi?” Huy hỏi, nỗi lo lắng dâng lên.

Khải bước tới, ánh mắt lạnh lẽo. “Tôi không theo dõi, chỉ đơn giản là muốn xem các ngươi sẽ làm gì tiếp theo.”

“Chúng tôi không cần ngươi ở đây!” Tuấn tức giận nói.

“Thật sao? Nhưng tôi lại thấy các ngươi rất cần tôi,” Khải đáp lại, giọng điệu đầy mỉa mai. “Những gì các ngươi đang tìm kiếm có thể mang lại nhiều điều bất ngờ.”

“Ngươi đang đe dọa chúng tôi?” Huy không thể kiềm chế, chất chứa sự tức giận trong lòng.

“Đe dọa? Không, tôi chỉ đang mở mang tầm mắt cho các ngươi,” Khải nói, ánh mắt thách thức. “Các ngươi tưởng rằng có thể tìm ra ‘Vòng Tay’ mà không phải trả giá sao?”

“Chúng tôi sẽ không từ bỏ,” Huy quả quyết. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật, bất chấp mọi thứ.”

Khải lùi lại, nở nụ cười bí hiểm. “Tốt, tôi rất mong chờ điều đó. Nhưng hãy nhớ, những gì các ngươi tìm thấy có thể không phải là điều mà các ngươi mong muốn.”

Khi Khải rời đi, bầu không khí trong đền nặng nề như vừa có một cơn bão đi qua. Huy cảm thấy tim mình đập mạnh, sự xuất hiện của Khải đã làm bộc lộ những nỗi lo lắng trong lòng anh.

“Chúng ta không thể để hắn ta chiếm ưu thế,” Tuấn nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta cần tìm hiểu rõ về ‘Vòng Tay’ trước khi quá muộn.”

“Nhưng chúng ta sẽ phải đối mặt với những gì?” Lan hỏi, vẻ lo lắng vẫn chưa rời khỏi mắt. “Liệu có an toàn không?”

“An toàn? Cái khái niệm đó đã từ lâu không còn trong từ điển của chúng ta rồi,” Huy cười gượng, nhưng bên trong lại tràn ngập hồi hộp. “Chúng ta đã quyết định rồi, không thể dừng lại.”

“Vậy thì, nơi nào là điểm khởi đầu?” Quỳnh Anh hỏi, mắt sáng lên với sự háo hức.

“Ngôi đền này có thể là nơi lưu giữ nhiều thông tin,” Huy nói. “Nơi đó có thể giúp chúng ta tìm ra dấu vết của ‘Vòng Tay’.”

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ?” Lan hỏi, vẻ lo lắng vẫn chưa rời khỏi mắt.

“Không còn thời gian để chần chừ nữa,” Tuấn nói, “Chúng ta phải lên đường.”

Nhóm bạn nhanh chóng chuẩn bị, trong lòng mỗi người đều có một nỗi lo lắng không thể nói thành lời. Huy cảm thấy một sự hiện diện mờ mịt theo sau, như thể Khải vẫn đang dõi theo họ từ xa.

Hành trình tìm kiếm sự thật đã bắt đầu, nhưng những bí mật còn chôn vùi sẽ sớm được phơi bày, và những kẻ thù không bao giờ bỏ cuộc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn