Huy đứng giữa không gian linh thiêng, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa. Cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng khi nhìn thấy Khải, kẻ thù đã thao túng nhiều linh hồn, giờ đây đang đứng trước mặt, với ánh mắt lạnh lùng và nụ cười nham hiểm.
“Ngươi nghĩ rằng có thể đánh bại ta?” Khải cười khẩy, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Những linh hồn này sẽ không bao giờ đứng về phía ngươi!”
Huy không đáp. Anh biết mình phải dồn hết sức vào cuộc chiến này. “Chúng ta sẽ không để ngươi kiểm soát!” Huy quát, nắm chặt chiếc vòng tay, cảm nhận nguồn sức mạnh từ nó đang chảy qua từng thớ thịt. Anh quay sang Lan và Tuấn, ánh mắt kiên quyết. “Chuẩn bị!”
“Có điều gì đó không ổn!” Lan nói, hơi thở gấp gáp. “Hắn đang triệu hồi thêm nhiều linh hồn!”
“Chúng ta không có thời gian!” Tuấn đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Cùng nhau!”
Huy gật đầu. “Đừng quên lý do chúng ta ở đây!” Anh thét lên, và cả nhóm bắt đầu dồn sức vào một phép thuật mạnh mẽ. Ánh sáng từ chiếc vòng tay như một ngọn đuốc giữa đêm tối, soi rọi mọi ngóc ngách.
“Đánh!” Huy gầm lên. Cả nhóm lao về phía Khải, sức mạnh của họ hòa quyện thành một luồng sáng mạnh mẽ, khiến không gian xung quanh như rung chuyển.
“Đừng mơ!” Khải hét lên, triệu hồi một bóng ma khổng lồ. Huy cảm thấy không khí ngột ngạt và lạnh lẽo, nhưng anh không lùi bước. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Huy dồn sức vào ánh sáng, tạo thành một bức tường bảo vệ cho cả nhóm.
“Cùng nhau!” Tuấn hô lớn, những cú đấm mạnh mẽ của anh đẩy lùi bóng ma. “Huy, tập trung!”
“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta!” Quỳnh Anh nói, mắt nhìn quanh. “Cẩn thận!”
Huy cảm nhận được sự hiện diện của một linh hồn đang quan sát từ xa. “Hãy để họ giúp chúng ta!” anh thầm thì, dồn sức vào chiếc vòng tay, cầu nguyện cho sự giúp đỡ.
Khải gầm lên, “Các ngươi không thể thắng được ta!” Hắn ta triệu hồi thêm nhiều bóng ma, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những tiếng gào thét vang vọng, khiến lòng người chùn lại.
“Chúng ta sẽ không lùi bước!” Lan nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Chúng ta là một đội!”
“Đúng vậy! Hãy cùng nhau tạo ra sức mạnh!” Huy hét lên, lòng anh tràn đầy hy vọng. Những linh hồn xung quanh bắt đầu tụ lại, như một đội quân tinh thần đứng bên cạnh họ.
“Đi nào!” Tuấn quát, lao về phía Khải, như một mũi tên sắc nhọn. Huy cảm nhận được dòng năng lượng từ chiếc vòng tay đang dâng trào, như một nguồn sức mạnh vô biên.
“Đánh cho hắn biết ai mới là kẻ cầm quyền!” Huy thét lên, và cả nhóm dồn sức vào một đòn tấn công cuối cùng. Ánh sáng từ chiếc vòng tay lan tỏa, xua tan bóng tối, như một tia hy vọng giữa cơn bão táp.
Khải gầm lên, “Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này!” Hắn ta triệu hồi một bóng ma khổng lồ, nhưng Huy không sợ hãi. “Đừng để hắn làm chúng ta chùn bước!” Huy hét lên, và cả nhóm lao về phía trước, trái tim tràn đầy quyết tâm.
“Giữ vững!” Tuấn nói, sức mạnh từ cơ thể anh như một bức tường chắn chắn. “Huy, hãy tập trung vào ánh sáng!”Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, một bóng ma khổng lồ lao về phía họ. Huy cảm thấy chân mình chùn lại, nhưng anh không thể lùi bước. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng!” anh thét lên.
“Chúng ta là một đội!” Lan nói, ánh mắt cô đầy kiên định. “Đánh cho hắn bay màu!”
Khải cười nham nhở, “Các ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ có thể đánh bại ta!” Hắn ta triệu hồi thêm bóng ma, nhưng Huy cảm thấy sức mạnh từ chiếc vòng tay đang dần mạnh mẽ hơn. “Sức mạnh này không phải của ngươi!” Huy quát, dồn hết sức lực vào ánh sáng.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Tuấn hô lớn, và cả nhóm tiếp tục tiến về phía Khải, trái tim tràn đầy hy vọng nhưng cũng mang nỗi lo lắng về những gì sắp xảy ra. Huy cảm nhận được sự hồi hộp và căng thẳng tràn ngập trong không khí.
“Đánh!” Huy thét lên, và không gì có thể ngăn cản họ. Họ là một đội, và với sức mạnh của tình bạn, họ sẽ vượt qua mọi thử thách. Khải gầm lên, nhưng trong giọng nói của hắn có sự lo lắng. Huy thấy điều đó, và lòng anh tràn đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!” Huy hét lên, và trong giây phút đó, ánh sáng từ chiếc vòng tay bùng nổ, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh họ. Huy cảm thấy như mình đang đứng giữa một trận bão, nhưng anh không đơn độc. Những linh hồn bên cạnh đang chờ đợi cơ hội.
“Đừng để hắn phá hủy mọi thứ!” Lan hô, cả nhóm cùng nhau dồn sức vào đòn tấn công cuối cùng. Ánh sáng tỏa ra mạnh mẽ, như một tia chớp xuyên qua màn đêm.
“Hãy làm cho hắn thấy sự thật!” Tuấn quát, và cả nhóm lao lên, sẵn sàng cho một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi. Huy cảm thấy thời gian như ngừng lại, mọi thứ xung quanh như biến thành một bức tranh sống động, nơi mà ánh sáng và bóng tối đang giao tranh một cách quyết liệt.
“Chúng ta sẽ không thất bại!” Huy hét lên, và trong giây phút ấy, ánh sáng từ chiếc vòng tay như một ngọn lửa, chiếu rọi mọi ngóc ngách của không gian, khiến cho Khải cảm thấy run sợ.
“Không! Không thể nào!” Khải gầm lên, sự tự mãn trên mặt hắn đã biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi.
“Đây mới là sức mạnh thật sự!” Huy thét lên, và một cú đánh mạnh mẽ đã đưa họ đến đỉnh điểm của cuộc chiến. Ánh sáng từ chiếc vòng tay bùng nổ, như một ngọn lửa thiêng liêng, quét sạch bóng tối xung quanh.
Huy cảm thấy sức mạnh của chiếc vòng tay đang chảy vào từng thớ thịt, như một dòng năng lượng vô tận. “Cùng nhau!” anh hô lớn, và tất cả mọi người đồng loạt xông lên.
Bỗng dưng, không gian như rung chuyển, một tiếng nổ lớn vang lên, và Huy cảm thấy mặt đất dưới chân mình chao đảo. “Đứng vững!” anh hét lên, nhưng lòng anh dâng trào một nỗi lo lắng không thể tả.
“Huy!” Lan gọi lớn, nhưng Huy đã cảm thấy một điều gì đó. Một linh hồn đang xuất hiện từ sâu thẳm, như một ánh sáng giữa đêm đen.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Huy thét lên, và trong giây phút đó, ánh sáng từ chiếc vòng tay bùng nổ, tạo thành một vòng bảo vệ quanh họ.
“Đánh!” Tuấn hô lớn, và cả nhóm lao về phía Khải, sức mạnh của họ như một cơn sóng lớn, cuốn trôi mọi thứ. Huy cảm thấy sự hồi hộp đang dâng trào, và anh biết rằng đây chính là thời điểm quyết định.
Khải gầm lên, nhưng trong giọng nói của hắn có sự lo lắng. Huy thấy điều đó, và lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng!” Huy hét lên, và không gì có thể ngăn cản họ.