Khi Thiên Di và Khải Nam bước vào không gian tĩnh lặng của ngôi chùa cổ, bầu không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Những bức tượng phật cũ kỹ như chứng kiến mọi bí ẩn của quá khứ, ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn nến chỉ đủ để làm nổi bật các đường nét nham nhở trên bức tường. Thiên Di cảm thấy tim mình đập mạnh, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ trong bóng tối.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây,” Khải Nam nói, giọng anh trầm và dứt khoát. Anh hướng về một góc chùa, nơi có những biểu tượng lạ mắt, những hình vẽ cổ xưa mà Thiên Di cảm thấy quen thuộc nhưng không thể nhớ rõ.
“Anh có chắc chắn không?” Thiên Di hỏi, lòng cô ngập tràn lo lắng. “Nếu có linh hồn nào đó ở đây, chúng có thể không thân thiện.”
“Chúng ta không thể sợ hãi,” Khải Nam đáp, ánh mắt anh không rời khỏi những biểu tượng. “Sự thật mà em tìm kiếm có thể nằm ở đây. Hãy tin tưởng vào sức mạnh của chiếc nhẫn.”
Cô gật đầu, nắm chặt chiếc nhẫn trên tay. Cảm giác ấm áp từ nó truyền vào trong cơ thể, làm cô thêm phần tự tin. Khải Nam bắt đầu vẽ những ký hiệu trên mặt đất bằng một loại bột màu trắng, từng động tác của anh đều toát lên sự chuyên nghiệp và kiên định.
“Mọi thứ đã sẵn sàng,” Khải Nam nói, đứng dậy và quay về phía Thiên Di. “Bây giờ, hãy để linh hồn tự do giao tiếp.”
“Em cảm thấy như có ai đó đang nhìn chúng ta,” Thiên Di thì thào, ánh mắt cô quét qua các bức tượng. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo một âm thanh lạ, như tiếng thì thầm từ xa.
“Đó là dấu hiệu,” Khải Nam khẳng định. “Hãy tập trung vào cảm xúc của em. Linh hồn sẽ đến khi em mở lòng.”
Thiên Di nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Những ký ức về mẹ, những lời dạy bảo, và những bí ẩn chưa được giải mã tràn về trong tâm trí. Cô cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn lạc lối, và rồi, một hình ảnh mờ ảo hiện lên trước mắt cô.
“Mẹ…” Thiên Di gọi, giọng cô run rẩy. “Có phải mẹ đang ở đây không?”
“Đừng gọi,” Khải Nam ngăn lại, giọng anh trở nên căng thẳng. “Có điều gì đó không ổn.”
Đột nhiên, không khí xung quanh họ bắt đầu biến đổi. Những bóng hình mờ ảo xuất hiện, chúng lấp lánh như những vì sao trong bóng tối nhưng lại mang theo sự u ám. Một linh hồn mạnh mẽ bước ra, ánh mắt nó tràn đầy giận dữ và nỗi đau. Thiên Di cảm thấy như có một áp lực nặng nề đè lên ngực mình.
“Cô đến đây để làm gì?” linh hồn gầm lên, giọng nói của nó vang vọng như tiếng sấm. “Đừng can thiệp vào chuyện của ta!”
Thiên Di bất ngờ, lùi lại một bước. “Tôi chỉ muốn giúp đỡ. Tôi không có ý xâm phạm.”
Khải Nam bước lên phía trước, ánh mắt anh kiên định. “Chúng tôi không đến để gây hại. Chúng tôi muốn hiểu và giải thoát cho những linh hồn như cô.”
“Giải thoát?” linh hồn cười khẩy. “Các ngươi biết gì về nỗi đau mà ta đã trải qua? Không ai có thể cứu vớt những ký ức này!”
“Chúng tôi có thể giúp cô,” Khải Nam nói, giọng anh đầy thuyết phục. “Hãy cho chúng tôi biết điều gì đã xảy ra.”Một làn gió lạnh lẽo lại quét qua, những bức tượng xung quanh dường như chao đảo. Thiên Di cảm nhận được sự giận dữ và nỗi cô đơn tột cùng từ linh hồn. Cô thầm cảm thông với nỗi khổ đau mà nó đã trải qua.
“Cô đã từng yêu, đúng không?” Thiên Di hỏi, lòng cô tràn đầy tình thương. “Nhưng lại bị phản bội?”
Linh hồn khựng lại, ánh mắt nó trở nên mơ hồ. “Ngươi… sao biết?”
“Tôi cũng từng trải qua những mất mát,” Thiên Di nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. “Tôi biết cảm giác của cô. Nhưng chúng ta không thể sống mãi trong đau khổ. Hãy để tôi giúp cô tìm thấy bình yên.”
“Bình yên?!” linh hồn gào lên, nhưng trong giọng nói đã có phần mềm mỏng. “Ngươi có biết cái giá phải trả không?”
Khải Nam nắm chặt tay, ánh mắt anh sáng lên. “Chúng tôi không ngại trả giá. Chỉ cần cô cho chúng tôi một cơ hội.”
Thiên Di cảm thấy sự kết nối giữa họ ngày càng mạnh mẽ. Cô nhìn Khải Nam, và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng họ đã cùng nhau vượt qua những rào cản. Họ không chỉ là hai con người đơn độc, mà là hai linh hồn đang tìm kiếm ánh sáng giữa bóng tối.
“Được,” linh hồn cuối cùng cũng thừa nhận, giọng nói yếu ớt. “Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội. Nhưng hãy cẩn thận… có những thế lực khác đang theo dõi.”
“Chúng tôi sẽ không lùi bước,” Khải Nam tuyên bố, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ làm tất cả để giúp cô.”
Thiên Di cảm thấy như có một làn sóng sức mạnh dâng trào trong lòng, niềm tin và hy vọng đang chảy trong huyết quản của họ. Nhưng ngay khi họ bắt đầu tạo dựng sự kết nối, một cơn gió mạnh đột ngột ập đến, cuốn đi tất cả, và trong khoảnh khắc, bóng tối trở lại.
“Chạy!” Khải Nam quát, kéo Thiên Di ra khỏi góc chùa. “Có thứ gì đó đang đến!”
Họ lao ra ngoài, nhưng những bóng hình u ám dần dần bao quanh họ, như thể không cho phép họ thoát khỏi sự truy đuổi. Thiên Di cảm thấy sự hiện diện của một thế lực đen tối, mạnh mẽ hơn cả linh hồn mà họ vừa gặp.
“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn!” Khải Nam nói, giọng anh tràn đầy lo lắng. “Cần phải tìm một nơi an toàn!”
“Đi đâu bây giờ?” Thiên Di hỏi, lòng cô nặng trĩu.
“Đến nơi tôi biết!” Khải Nam đáp, ánh mắt anh sáng lên với quyết tâm. “Một nơi có thể bảo vệ chúng ta.”
Họ chạy qua những lối đi tối tăm, bầu không khí ngập tràn cảm giác hồi hộp. Mỗi bước chân như kéo họ gần hơn đến sự thật, nhưng cũng dẫn dắt họ vào những cơn sóng dữ của định mệnh.