Vòng Tay Đen Tối

Chương 14: Lời Nguyền Cổ Xưa

Thiên Di và Khải Nam đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, nơi mà mẹ cô từng lui tới. Mỗi lần nghĩ về mẹ, một nỗi đau xé lòng lại trỗi dậy trong Thiên Di. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại để không để cảm xúc lấn át lý trí. “Bên trong có thể có những manh mối,” cô nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Em chắc chứ?” Khải Nam hỏi, vẫn cảm thấy mơ hồ về những gì họ sắp phải đối mặt. Anh biết rằng những kỷ niệm về mẹ Thiên Di không phải chỉ là những điều đẹp đẽ. Chúng có thể mang theo cả những bí mật đen tối.

Thiên Di gật đầu. “Mẹ em đã từng đề cập đến một cuốn sách cổ mà bà luôn mang bên mình. Có thể nó sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về ‘Vòng Tay Đen Tối’.”

Khải Nam cảm thấy một sự hồi hộp dâng lên trong lòng. Họ cùng nhau mở cánh cửa, tiếng gỗ cọt kẹt vang lên trong không gian tĩnh lặng. Bên trong là một căn phòng nhỏ, ngập tràn mùi ẩm mốc và bụi bặm. Trên những kệ sách, những cuốn sách cũ kỹ chất chồng lên nhau như những ký ức đã lùi xa.

“Ở đây,” Thiên Di chỉ vào một góc tường, nơi có một chiếc bàn nhỏ, trên đó có một cuốn sách bìa da đã ngả màu. Cô nhanh chóng tiến lại gần, lòng hồi hộp không thể tả. Cô mở cuốn sách ra, những trang giấy vàng ố hiện lên những ký tự cổ xưa.

Khải Nam đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú theo dõi từng hành động của cô. “Em có thể đọc được không?” anh hỏi, lẫn trong sự lo lắng.

“Để em thử.” Thiên Di nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, như thể cố gắng kết nối với những linh hồn trong cuốn sách. Những ký tự bắt đầu hiện lên trước mắt cô, như những hình ảnh sống động từ quá khứ. Cô lật nhanh vài trang, cho đến khi dừng lại ở một đoạn có hình ảnh của chiếc nhẫn.

“Đây rồi!” Thiên Di reo lên, ánh mắt rạng rỡ. “Đây là ‘Vòng Tay Đen Tối’. Nó được tạo ra từ linh hồn của những Tà Ma đã bị trói buộc. Ai sở hữu nó sẽ có sức mạnh vô biên, nhưng cũng phải gánh chịu những lời nguyền khắc nghiệt.”

Khải Nam cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Lời nguyền?” anh lặp lại, giọng có phần lo lắng. “Có nghĩa là chúng ta đang chơi với lửa?”

“Không chỉ vậy,” Thiên Di nói, đôi tay cô run rẩy khi chỉ vào một đoạn văn. “Người sở hữu chiếc nhẫn sẽ bị cuốn vào một cuộc chiến không ngừng với những Tà Ma đã bị trói buộc. Họ sẽ không bao giờ được yên bình.”

Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo cảm giác bất an. Thiên Di quay lại, ánh mắt cô tìm kiếm sự đồng cảm từ Khải Nam. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về lời nguyền này,” cô nói, giọng nói có phần yếu ớt. “Có thể nó liên quan đến cái chết của mẹ em.”

Khải Nam gật đầu, nhưng sự lo lắng trong lòng anh vẫn chưa tan biến. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Nếu có ai đó đang tìm kiếm chiếc nhẫn, họ sẽ không dừng lại trước bất cứ điều gì.”

Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa. Cả hai đều quay lại, trái tim đập nhanh hơn. Một bóng dáng xuất hiện, khuôn mặt quen thuộc nhưng lại đầy bí ẩn. Đó là Thanh Nhã, với nụ cười tự mãn trên môi.

“Ôi, thật thú vị khi thấy hai người ở đây,” cô ta nói, giọng điệu chế giễu. “Có vẻ như tôi đã đến đúng lúc.”“Cô đến đây làm gì?” Thiên Di hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự tức giận. “Cô không có quyền ở đây.”

“Quyền? Tôi không cần quyền,” Thanh Nhã đáp, ánh mắt đầy thách thức. “Tôi chỉ cần sức mạnh. Và chiếc nhẫn đó, nó thuộc về tôi.”

“Cô không biết mình đang nói gì,” Khải Nam lên tiếng, giọng anh lạnh lùng. “Chiếc nhẫn không phải là thứ mà cô có thể sở hữu. Nó mang theo lời nguyền.”

“Lời nguyền?” Thanh Nhã cười khẩy. “Tôi không quan tâm đến lời nguyền. Tôi chỉ cần sức mạnh mà nó mang lại.”

Thiên Di cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây kéo căng. “Cô không thể kiểm soát sức mạnh đó,” cô cảnh báo. “Nó sẽ chỉ mang đến cho cô đau khổ.”

“Đau khổ?” Thanh Nhã lắc đầu, nụ cười trên môi không hề tắt. “Tôi đã sống trong đau khổ quá lâu rồi. Đến lúc tôi phải lấy lại những gì thuộc về mình.”

Khải Nam và Thiên Di nhìn nhau, cảm giác như cả thế giới đang đổ sập quanh họ. “Cô không thể làm điều này,” Khải Nam nói, giọng anh đầy kiên quyết. “Chúng tôi sẽ không để cô chiếm đoạt sức mạnh đó.”

“Thật đáng tiếc,” Thanh Nhã nói, ánh mắt cô chợt trở nên sắc lạnh. “Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi có được nó. Và nếu cần, tôi sẽ dùng mọi cách để có được điều mình muốn.”

Cô ta lùi lại một bước, và trong nháy mắt, không khí xung quanh trở nên ngột ngạt. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm căn phòng, như thể những linh hồn đã bị trói buộc đang thức tỉnh.

“Chúng ta phải đi,” Thiên Di nói, sự lo lắng tràn ngập trong giọng nói. “Cô ta có thể gọi đến những Tà Ma.”

Khải Nam nắm chặt tay cô, cùng nhau bước lùi ra khỏi căn phòng. Nhưng ngay khi họ định rời đi, một tiếng hét vang lên từ phía sau.

“Đứng lại! Các người không thể trốn thoát!” Thanh Nhã gầm lên, và căn phòng bắt đầu rung chuyển.

“Đi nhanh lên!” Khải Nam kéo Thiên Di chạy ra ngoài, cảm giác như có một sức mạnh vô hình đang đuổi theo họ. Họ lao ra khỏi cửa, nhưng tiếng cười của Thanh Nhã vang vọng phía sau, như một lời nguyền ám ảnh.

Bước chân họ dồn dập, trái tim đập thình thịch. Họ không thể quay lại, nhưng lời nguyền cổ xưa đã bắt đầu gặm nhấm tâm hồn họ. Và điều gì đang chờ đợi ở phía trước, họ đều cảm nhận được sự bí ẩn đang dần hiện ra.

truyenfull,truyenfull vn