Vòng Tay Của Quái Vật

Chương 13: Linh Hồn Mất Tích

Mai Lan đứng đó, giữa không gian tăm tối, lòng dũng cảm dâng trào khi cô cảm nhận được sức mạnh từ vòng tay. Ánh sáng tỏa ra từ nó, như một ngọn hải đăng giữa đêm đen. Quái vật, với hình dáng khổng lồ, đang gầm gừ, nhưng trong tiếng gầm ấy, Mai Lan nghe thấy nỗi khổ đau, sự tuyệt vọng. Cô biết, đây không chỉ là một quái vật, mà là một linh hồn đang bị giam cầm, khao khát được giải thoát.

“Cô có chắc chắn không?” Tùng hỏi, lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. “Nếu cô làm điều này, sẽ có hậu quả.”

“Đúng vậy,” Huy nói thêm, “Chúng ta không thể hy sinh bất cứ ai cho nó.”

Mai Lan nhìn họ, quyết tâm trong ánh mắt. “Nếu tôi không làm, linh hồn này sẽ mãi mãi bị giam cầm. Cha mẹ tôi có thể cũng đang ở trong tình trạng tương tự. Tôi không thể đứng nhìn.”

Quái vật im lặng, đôi mắt đỏ như lửa đang nhìn chằm chằm vào Mai Lan. “Giải thoát… chỉ cần một linh hồn khác,” nó nhắc lại, như một lời nguyền.

“Không!” Tùng thốt lên. “Chúng ta không thể!”

“Nhưng nếu đây là cách duy nhất để giải thoát cho họ…” Mai Lan nói, giọng cô tràn đầy quyết tâm. Cô bước về phía quái vật, vòng tay phát sáng rực rỡ. “Hãy cho tôi biết mọi điều, rồi tôi sẽ giúp bạn.”

Khi cô tiến gần, bỗng dưng, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo tiếng thì thầm từ những linh hồn xung quanh. “Cứu chúng tôi… cứu chúng tôi…” Âm thanh vang vọng, như những tiếng kêu cứu không bao giờ được nghe thấy.

“Mai Lan!” Huy kéo cô lại, “Đừng làm điều ngu ngốc!”

Nhưng đã quá muộn. Mai Lan đã chạm vào bề mặt của quái vật, và ngay lập tức, một luồng điện chạy qua cơ thể cô. Cô cảm nhận được nỗi đau, sự cô đơn, và cả những ký ức đau thương từ linh hồn bên trong. “Tôi… tôi sẽ giúp bạn,” cô nói, giọng run rẩy. “Nhưng bạn phải cho tôi biết cách.”

Bóng đen xung quanh họ bỗng trở nên mờ nhạt, và từ trong đó, một hình ảnh hiện ra. Một ngôi nhà nhỏ, nơi có một người phụ nữ và một người đàn ông đứng bên cửa sổ, ánh mắt đầy yêu thương. “Cha mẹ tôi,” Mai Lan thầm nghĩ, nước mắt lăn dài trên má. “Họ còn sống…”

“Giải thoát… nhưng cái giá…” linh hồn trong quái vật nói, âm thanh đầy đau đớn. “Tôi cần một linh hồn khác để thay thế.”

“Không!” Tùng kêu lên, “Điều đó không thể!”

Mai Lan lắc đầu, nhưng trong lòng cô, một phần nào đó lại hiểu. “Nếu tôi chấp nhận, tôi sẽ phải đối mặt với một phần tối tăm của chính mình. Nhưng… nếu đây là cách để cứu cha mẹ tôi…”

“Cô không thể!” Huy la lên, ánh mắt lo lắng. “Cô sẽ bị mất đi chính mình!”

“Tôi không thể sống mãi trong nỗi sợ hãi và sự mờ mịt,” Mai Lan nói, ánh mắt kiên quyết. “Tôi sẽ không để những linh hồn khác phải chịu đựng.”

Cô cảm nhận được sức mạnh trong vòng tay, nó đang réo gọi, kêu gọi cô. “Hãy quyết định. Hãy quyết định trước khi quá muộn.”

Mai Lan hít một hơi sâu, lòng tràn đầy dũng khí. “Tôi sẽ làm điều này,” cô nói, giọng chắc nịch. “Nhưng hãy cho tôi biết cách để giải phóng bạn mà không phải hy sinh thêm linh hồn nào khác.”Quái vật gầm lên, nhưng không còn giận dữ, mà là nỗi đau thương. “Giải thoát… nhưng sẽ có một linh hồn phải trả giá.”

Mai Lan lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch. “Tôi không thể để điều đó xảy ra. Có lẽ, tôi có thể hy sinh một phần sức mạnh của mình.”

“Cô không biết điều đó có thể dẫn đến đâu!” Tùng kêu lên, nhưng Mai Lan đã quyết định. Cô cảm thấy trong lòng mình có một thứ gì đó đang trỗi dậy, một sức mạnh mà cô chưa bao giờ nhận ra.

“Đừng lo,” cô nói với họ, “Tôi sẽ không để linh hồn này phải chịu thêm đau khổ.”

Khi cô đưa tay lên, ánh sáng từ vòng tay càng lúc càng mạnh. “Hãy để tôi giúp bạn, nhưng không phải bằng cách hy sinh linh hồn khác.”

Một tiếng thét vang lên, nhưng không phải từ quái vật, mà từ những linh hồn xung quanh. “Giải thoát… giải thoát cho chúng tôi!”

Mai Lan ngước nhìn quái vật, ánh mắt cô kiên định. “Hãy cho tôi biết cách.” Cô cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ từ vòng tay, một sức mạnh mà cô chưa bao giờ dám tưởng tượng.

“Giải thoát… nhưng phải bằng lòng dũng cảm và tình yêu thương,” quái vật nói, và trong khoảnh khắc đó, Mai Lan hiểu rằng sức mạnh của cô không chỉ đến từ vòng tay, mà còn từ chính trái tim của cô.

“Hãy cho tôi sức mạnh đó!” cô kêu lên. “Tôi sẵn sàng!”

Bầu không khí xung quanh họ như ngưng đọng. Ánh sáng từ vòng tay rực rỡ hơn bao giờ hết, và Mai Lan cảm thấy mình như đang bay lên, hòa quyện với linh hồn đang cầu cứu. Cô biết rằng quyết định này sẽ thay đổi mọi thứ.

“Chúng ta có thể làm được,” Tùng nói, bước lên bên cạnh cô. “Cùng nhau.”

Mai Lan cảm nhận được sức mạnh từ tình bạn của họ, và trong khoảnh khắc đó, ánh sáng từ vòng tay lan tỏa, thắp sáng cả khu rừng tăm tối. Nhưng cô vẫn cảm thấy một sự hiện diện khác, một bóng đen đang rình rập.

“Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?” Mai Lan hỏi, nhưng quái vật chỉ im lặng, đôi mắt đỏ như lửa nhìn chằm chằm vào cô, như thể nó đang chờ đợi một quyết định cuối cùng.

Mai Lan biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và mọi thứ chưa bao giờ đơn giản như cô nghĩ. Những linh hồn vẫn đang kêu cứu, và bóng tối vẫn luôn rình rập. Cô phải chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp đến.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với điều tồi tệ nhất,” Huy nói, ánh mắt nghiêm trọng. “Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc.”

Và trong khoảnh khắc đó, Mai Lan hiểu rằng không chỉ có cô, mà tất cả họ đều là một phần của cuộc chiến này. Quyết định của cô sẽ không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn đến tất cả những linh hồn đang chờ đợi sự giải thoát. Cô đứng vững, lòng đầy quyết tâm, sẵn sàng đối mặt với những điều kinh hoàng nhất.

“Chúng ta hãy bắt đầu,” Mai Lan nói, và trong ánh sáng chói lòa, họ bước vào bóng tối, nơi mà những bí mật đang chờ đợi được khám phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn