Võ Lâm Kỳ Ngộ

Chương 14: Sự thật phơi bày

Tố Nguyệt đứng ở bên cửa sổ, ánh sáng yếu ớt hắt vào từ những khe hở. Cô đang nghiền ngẫm những thông tin mà họ thu thập được trong những ngày qua. Huyền bước vào, nét mặt lo âu.

“Tố Nguyệt, em có cảm thấy... có điều gì không ổn không?” Huyền hỏi, giọng điệu trầm xuống.

“Có,” Tố Nguyệt đáp, “những gì chúng ta biết về Tôn Mặc chỉ là phần nổi của tảng băng. Hắn có kế hoạch lớn hơn, liên quan đến cả giang hồ.”

“Em nghĩ hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công?” Huyền nhíu mày.

“Không chỉ là tấn công. Hắn đang dàn dựng một trò chơi mà trong đó, tất cả các môn phái đều là con cờ,” Tố Nguyệt nói, đôi mắt sáng lên trong ánh đèn mờ. “Chúng ta cần phải hành động trước khi quá muộn.”

Huyền gật đầu, cảm nhận được sự quyết tâm từ lời nói của cô. “Vậy chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về hắn. Phải có ai đó trong giang hồ biết về âm mưu này.”

“Có một người,” Tố Nguyệt nói, “Ngô Thiên Lộc. Hắn là người từng hợp tác với Tôn Mặc. Nếu có ai biết được kế hoạch của hắn, thì chỉ có thể là hắn.”

“Chúng ta phải tìm hắn,” Huyền khẳng định. “Nhưng làm sao để tiếp cận được hắn mà không bị nghi ngờ?”

“Chúng ta có thể mời hắn tham gia một buổi tiệc,” Tố Nguyệt suy nghĩ. “Giả vờ như muốn tạo liên minh với hắn. Đó sẽ là cơ hội để chúng ta nghe ngóng.”

Huyền tán thành ý tưởng này. “Vậy thì chúng ta sẽ mời hắn. Nhưng phải cẩn thận, hắn không phải là người dễ dàng bị lừa.”

Tối hôm đó, khi ánh trăng soi rọi, Huyền và Tố Nguyệt đã sắp xếp một bữa tiệc nhỏ tại một quán rượu ở ngoại ô. Họ đã mời Ngô Thiên Lộc đến, với hy vọng rằng hắn sẽ không từ chối.

Khi Thiên Lộc xuất hiện, hắn ăn mặc chỉn chu, nụ cười quyến rũ trên môi. “Chào mừng các vị. Tại sao lại mời ta đến đây? Có chuyện gì quan trọng không?”

Tố Nguyệt mời hắn ngồi và rót rượu. “Chúng ta muốn bàn về một liên minh, một sức mạnh mới trong giang hồ.”

“Liên minh?” Thiên Lộc cười, nhưng ánh mắt hắn không có vẻ gì là dễ dãi. “Liên minh giữa ai và ai? Có vẻ như các vị đang không có một vị thế tốt cho lắm.”

Huyền không để cảm xúc lộ ra ngoài. “Chúng ta đang đứng trước nguy cơ lớn. Tôn Mặc đang âm thầm thu thập thế lực. Hắn không chỉ muốn thống trị mà còn tiêu diệt những môn phái không theo ý hắn.”

“Haha, thật đáng thú vị,” Thiên Lộc cười nhạt. “Nhưng ta chưa thấy bằng chứng gì cho những lời nói đó.”

Tố Nguyệt nhìn thẳng vào hắn. “Ngươi biết hắn đang làm gì. Hãy cho chúng ta biết sự thật. Chỉ cần một chút thông tin, chúng ta có thể giúp ngươi bảo vệ vị thế của mình.”“Thú vị,” Thiên Lộc nhấp một ngụm rượu, rồi đặt ly xuống. “Nhưng ta không thấy lý do nào để tin tưởng hai người.”

Huyền quyết định thay đổi chiến thuật. “Ngươi có thể không tin chúng ta, nhưng ngươi chắc chắn không thể phủ nhận sự thật rằng Tôn Mặc đang dần kiểm soát mọi thứ.”

Ngô Thiên Lộc im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm. “Có thể, nhưng ta không thấy mối đe dọa nào đến từ hắn. Hắn có thể mạnh, nhưng không thể mạnh mãi.”

“Đó chính là sai lầm lớn nhất mà ngươi có thể mắc phải,” Tố Nguyệt nói, giọng điệu nghiêm túc. “Nếu không ngăn chặn hắn ngay bây giờ, sẽ không còn cơ hội cho ai nữa.”

“Ngươi thực sự nghĩ rằng mình có thể ngăn chặn Tôn Mặc?” Thiên Lộc cười nhạt, nhưng Huyền có thể thấy sự dao động trong ánh mắt hắn.

“Chúng ta có thể,” Huyền khẳng định. “Và nếu ngươi gia nhập, chúng ta sẽ mạnh hơn. Chúng ta cần nhau trong trận chiến này.”

“Ta sẽ suy nghĩ,” Thiên Lộc đáp, nhưng không đưa ra cam kết nào.

Khi buổi tiệc kết thúc, Huyền và Tố Nguyệt rời quán rượu, lòng đầy lo lắng. “Ngươi nghĩ hắn sẽ hợp tác không?” Huyền hỏi.

“Không dễ dàng như vậy,” Tố Nguyệt thở dài. “Nhưng chúng ta đã gieo mầm nghi ngờ trong hắn. Chỉ cần một chút thời gian, hắn sẽ thấy được mối đe dọa.”

Huyền gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nặng nề. Họ đã có được một bước tiến, nhưng liệu có đủ để ngăn chặn Tôn Mặc?

Trong lúc đó, Tôn Mặc đang theo dõi từng động thái của họ từ xa. Hắn cười nhẹ, trong đầu đã có những kế hoạch sẵn sàng. “Chúng mày nghĩ rằng có thể ngăn cản ta sao? Hãy chờ xem, mọi chuyện sẽ trở nên thú vị hơn.”

Sự thật đang từ từ phơi bày, nhưng những mảnh ghép vẫn chưa đủ để tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh. Huyền và Tố Nguyệt đang ở trong một ván cờ mà kẻ thù đã sắp đặt từ trước. Thời gian không đứng về phía họ, và những âm mưu đang chờ đợi để được thực hiện.

Hai người quyết định không thể chần chừ thêm. Họ phải tìm hiểu thêm về kế hoạch của Tôn Mặc, và để làm được điều đó, họ cần phải thu hút sự chú ý của những người trong giang hồ. Huyền quay sang Tố Nguyệt. “Chúng ta cần làm cho mọi người thấy rõ mối đe dọa từ Tôn Mặc.”

“Đúng vậy,” Tố Nguyệt đồng ý. “Nếu chúng ta không thể tìm được chứng cứ, ít nhất cũng phải khiến họ cảm thấy lo lắng.”

Họ bắt đầu lên kế hoạch cho một cuộc hội thảo giữa các môn phái, nhằm thông báo về mối đe dọa mà Tôn Mặc đang gây ra. Nhưng trong lòng, Huyền vẫn không thể xóa đi nỗi lo lắng. Liệu âm mưu của Tôn Mặc có sâu xa hơn những gì họ tưởng tượng?

Khi đêm buông xuống, Huyền và Tố Nguyệt đã có một quyết định quan trọng. Họ sẽ không ngừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày, cho dù phải đối mặt với hiểm nguy nào. Giang hồ không thể bị thống trị bởi một kẻ mưu mô như Tôn Mặc.

Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến, nhưng liệu có đủ sức mạnh để chống lại những âm mưu đang rình rập? Mọi thứ đang diễn ra như một ván cờ chờ đợi nước đi quyết định, và cả hai đều biết rằng thời gian đang trôi qua nhanh chóng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn