Huyền và Tố Nguyệt rời khỏi quán trọ, tâm trí vẫn còn dâng trào những suy nghĩ về Tôn Mặc. Họ quyết định tìm đến những môn phái khác, nơi có thể có những thông tin hữu ích về kẻ thù đang âm thầm thao túng giang hồ.
“Chúng ta nên bắt đầu từ đâu?” Tố Nguyệt hỏi, trong khi bước chân của họ hướng về phía bến cảng, nơi có nhiều tàu thuyền thường xuyên ra vào.
“Phái Thiên Kiếm,” Huyền đáp, giọng điệu chắc nịch. “Lý Vân Trạch, cựu trưởng môn phái, có thể biết nhiều về Tôn Mặc. Hắn từng là một trong những người đối đầu với hắn.”
“Nhưng ông ta đã ẩn cư lâu rồi,” Tố Nguyệt lo lắng. “Liệu có dễ dàng gặp được ông ấy không?”
“Chúng ta sẽ thử,” Huyền kiên quyết. “Không có gì là không thể.”
Trên đường đến phái Thiên Kiếm, không khí trở nên nặng nề. Tố Nguyệt cảm thấy những ánh mắt xung quanh như đang theo dõi họ. “Em có cảm giác không ổn,” cô nói, ánh mắt lo âu.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Huyền gật đầu. “Để không gây sự chú ý.”
Khi đến nơi, họ được dẫn vào một căn phòng nhỏ, nơi Lý Vân Trạch đang ngồi thiền. Ông mở mắt, ánh nhìn sắc bén như những lưỡi kiếm. “Các ngươi tìm ta có việc gì?”
“Bẩm, chúng tôi cần tìm hiểu về Tôn Mặc,” Huyền nói, không vòng vo. “Ông có biết điều gì về hắn không?”
Vân Trạch trầm ngâm, đôi mày nhíu lại. “Tôn Mặc là một kẻ mưu mô. Hắn không chỉ mạnh mà còn rất nguy hiểm. Nhưng lý do các ngươi muốn biết về hắn là gì?”
Huyền và Tố Nguyệt nhìn nhau, rồi Tố Nguyệt quyết định lên tiếng. “Chúng tôi muốn biết rõ về hắn để bảo vệ môn phái của mình và tìm kiếm công lý cho cha mẹ mình.”
“Công lý,” Vân Trạch lặp lại, giọng điệu mang chút châm biếm. “Trong giang hồ này, công lý thường là thứ yếu. Ngươi có chắc chắn mình muốn đối đầu với hắn?”
“Không còn lựa chọn nào khác,” Huyền đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng tôi phải làm điều đúng đắn.”
“Rất tốt,” Vân Trạch gật đầu. “Nhưng hãy cẩn thận. Hắn có nhiều kẻ theo, và chúng luôn sẵn sàng bảo vệ hắn.”
“Chúng tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ,” Tố Nguyệt nói, giọng đầy quyết tâm.
“Ta có một số người có thể giúp đỡ,” Vân Trạch nói. “Họ đều có lý do riêng để chống lại Tôn Mặc. Hãy đến gặp họ. Nhưng hãy nhớ, lòng người rất khó đoán.”“Cảm ơn ông,” Huyền nói, lòng đầy hy vọng.
Sau cuộc trò chuyện, họ rời khỏi phái Thiên Kiếm, trong lòng nặng trĩu những suy nghĩ. “Chúng ta cần lập một liên minh,” Tố Nguyệt nói. “Nếu có thêm sức mạnh, có lẽ chúng ta có thể đối đầu với hắn.”
“Đúng vậy,” Huyền đồng tình. “Chúng ta sẽ liên hệ với các môn phái khác. Nhưng ai sẽ là người đứng ra làm cầu nối?”
“Có thể là Lý Vân Trạch,” Tố Nguyệt đề xuất. “Ông ấy có uy tín trong giang hồ.”
“Đúng, nhưng chúng ta cũng cần phải thuyết phục những người khác,” Huyền lo lắng. “Một liên minh không chỉ cần sức mạnh mà còn cần sự tin tưởng.”
“Hãy bắt đầu từ những người có chung mục tiêu,” Tố Nguyệt nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”
Trên đường trở về, họ thảo luận về các phái có thể tham gia liên minh. Tố Nguyệt đề xuất phái Bạch Hạc, nổi tiếng với kỹ năng chiến đấu và có nhiều mối quan hệ. Huyền thì nghĩ đến phái Hắc Long, một phái có sức mạnh vượt trội nhưng cũng đầy mưu mô.
“Chúng ta cần cẩn thận khi tiếp cận họ,” Huyền nói. “Đặc biệt là phái Hắc Long. Họ có thể không tin tưởng chúng ta.”
“Em hiểu,” Tố Nguyệt gật đầu. “Nhưng chúng ta phải tìm cách thuyết phục họ.”
Khi trời tối, Huyền và Tố Nguyệt quyết định dừng chân tại một quán trọ nhỏ để nghỉ ngơi. Họ tìm một góc khuất, nơi có thể trò chuyện mà không bị ai chú ý. “Chúng ta sẽ không thể làm điều này một mình,” Huyền nói, giọng trầm.
“Đúng vậy,” Tố Nguyệt thừa nhận. “Nhưng nếu không có sự giúp đỡ, chúng ta có thể gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta cần tìm những người cùng chí hướng,” Huyền nói. “Những người không sợ Tôn Mặc và sẵn sàng đứng lên chống lại hắn.”
“Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ phái Bạch Hạc,” Tố Nguyệt đề xuất. “Họ nổi tiếng với tinh thần trượng nghĩa.”
“Vậy thì ngày mai chúng ta sẽ lên đường,” Huyền quyết định. “Mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng chúng ta phải cố gắng.”
Khi đêm buông xuống, cả hai đều chìm vào giấc ngủ đầy trăn trở. Huyền mơ thấy hình ảnh cha mẹ mình, trong khi Tố Nguyệt lại thấy hình ảnh Tôn Mặc với nụ cười lạnh lùng. Những giấc mơ ám ảnh khiến họ càng thêm quyết tâm tìm kiếm sự thật.
Sáng hôm sau, Huyền và Tố Nguyệt khởi hành đến phái Bạch Hạc. Họ không biết rằng, trong bóng tối, những kẻ theo dõi đã lặng lẽ bám theo từng bước đi của họ. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và những thử thách phía trước sẽ còn lớn hơn họ tưởng. Huyền và Tố Nguyệt đã bước vào một ván cờ, nơi mỗi nước đi đều quyết định đến số phận của mình và giang hồ.