Bốn người Phương Thiên Nhai rời khỏi tiệm thịt, tiếp tục đi tới phía trước, chưa được mười thước đã thấy Phương Thiên Nhu và Phương Thiên Bảo đuổi theo, chặn đường bọn họ.
Phương Thiên Bảo mặt đầy vẻ không thiện chí nhìn Phương Thiên Nhai, nói: "Phương Thiên Nhai, ngươi chớ tưởng thăng lên nhị cấp thì đã ghê gớm lắm! Ngươi dám không nhận phụ thân, đúng là lang bạt vô tình, bất trung bất hiếu!"
Phương Thiên Nhu cũng lên tiếng: "Phương Thiên Nhai, ngươi là thứ gì chứ? Ngươi bất quá chỉ là phế vật mà thôi! Có gì mà kiêu ngạo? Ngươi đã không nhận người Phương gia chúng ta, chúng ta cũng chẳng thèm nhận ngươi!"
Phương Thiên Nhai cười lạnh: "Đã không nhận ta, vậy các ngươi đuổi theo làm gì?"
"......" Hai người bị hỏi đến á khẩu vô ngôn.
Phương Thiên Nhai lạnh giọng: "Cút đi, đừng cản đường. Bằng không, ta giết các ngươi."
Phương Thiên Bảo vừa chạm phải ánh mắt hung lệ của Phương Thiên Nhai liền theo bản năng rụt cổ, lui sang một bên.
Phương Thiên Nhu mặt đầy khinh bỉ: "Với cái loại phế vật như ngươi mà cũng muốn giết..."
Lời còn chưa dứt, Phương Thiên Nhai đã tung một quyền đánh bay nàng ra ngoài.
"A..."
Thân thể bị đánh đến mức không khống chế được, bay ngược hơn mười thước, Phương Thiên Nhu như đống rác rưởi ngã xuống đất, nằm sấp liên tục phun máu tươi, lập tức tắt thở.
"Thiên Nhu!"
"Lão bát!"
Phương Thiên Ngạo cùng đám người kinh hô, vội vàng chạy ra xem xét, phát hiện Phương Thiên Nhu đã chết hẳn.
Phương Thiên Nhai lạnh giọng: "Đừng đến làm phiền ta nữa. Từ nay về sau, người Phương gia ai dám tới tìm ta, gặp một người giết một người." Nói xong, hắn liền dẫn Lâm Vũ Hạo rời đi.
Hai tỷ muội Triệu gia nhìn thi thể Phương Thiên Nhu đều rụt cổ lại, vội vàng đi theo.
Thấy Phương Thiên Nhai đã đi xa, Phương Thiên Ngạo mới nghiến răng, dẫn theo những người khác cùng mang thi thể Phương Thiên Nhu rời khỏi phố lớn.
Thấy mọi người đã đi hết, các hồn sủng sư trên phố lập tức tụ lại từng nhóm ba người, bàn tán xôn xao.
"Đó chính là Phương Thiên Nhai sao? Thật độc ác! Ngay cả đường muội ruột cũng nói giết là giết!"
"Cũng không thể trách Phương Thiên Nhai được. Con nhỏ Phương Thiên Nhu kia ngay cả một tiếng đường ca cũng không thèm gọi, mở miệng ngậm miệng đều là phế vật, đổi lại là ai cũng không nhịn nổi!"
"Đúng thế, huống chi ba năm trước Phương Thiên Nhai đã nhập chuế Lâm gia, chuyện này người người đều biết. Bây giờ hắn không nhận người Phương gia cũng chẳng có gì sai!"
"Đúng thế, đã nhập chuế thì chính là người Lâm gia, quả thật chẳng còn liên quan gì đến Phương gia nữa!"
"Ai bảo không phải chứ?"
Dạo phố cả một buổi chiều, đến khi hoàng hôn buông xuống, bốn người Phương Thiên Nhai mới trở về thành chủ phủ. Biết trong phủ có khách, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo trực tiếp về viện của mình, không đến tiền sảnh. Chỉ có hai tỷ muội Triệu gia đi tới tiền sảnh.
Bên phía Triệu gia vô cùng náo nhiệt, sáu vị tỷ tỷ của Triệu Thiên Hải đều dẫn con cái đến.
Triệu thành chủ vừa thấy hai tỷ muội Triệu gia trở về liền lập tức hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Ta nghe nói Phương Thiên Nhai đã giết đường muội Phương Thiên Nhu của hắn?"
Triệu Uyển Nhi gật đầu, đem sự tình kể lại một lượt cho mọi người.
Đại tiểu thư Triệu gia khẽ giật khóe miệng: "Tiểu tử này đủ độc ác! Ngay cả người Phương gia cũng không tha!"
Nhị tiểu thư Triệu gia nói: "Phương gia cũng là tự chuốc lấy, năm đó bọn họ long trọng đem Phương Thiên Nhai nhập chuế Lâm gia. Bây giờ muốn bám víu quan hệ e là không dễ!"
Tam tiểu thư Triệu gia: "Đúng thế, một tay bài tốt đánh tan nát. Phương gia chủ kia cũng đủ ngu ngốc!"
Tứ tiểu thư Triệu gia: "Như vậy cũng tốt, nếu Phương Thiên Nhai và Phương gia quan hệ tốt, chỉ sợ tứ phúc này có thể miễn phí cho Phương gia. Đến lúc đó Phương gia ai nấy đều có tứ phúc, vậy thì phiền phức rồi."
Ngũ tiểu thư Triệu gia: "Nói đến cùng vẫn là đại chất nhi của ta thông minh, chỉ một bữa cơm đã mời được người về nhà, lại còn được trắng một cái tứ phúc!"
Lục tiểu thư Triệu gia: "Đúng thế, vẫn là Vũ nhi có phúc khí nhất!"
Triệu thành chủ nói: "Việc tứ phúc, ta sẽ bảo Vũ nhi giúp các ngươi an bài cho con cái nhà mình. Bất quá hồn thạch các ngươi phải tự xuất, ta đây cũng không còn nhiều hồn thạch, không thể chi trả cho các ngươi. Về phần mỗi nhà nhận mấy lần tứ phúc, các ngươi tự bàn bạc. Dù sao Phương Thiên Nhai mỗi ngày có thể tứ phúc ba lần, chín ngày sau sẽ đến lượt con cái các ngươi."
Đại tiểu thư Triệu gia nhíu mày: "Phụ thân, hồn thạch của con không dư dả lắm!"
Tam tiểu thư Triệu gia: "Phụ thân, một lần tứ phúc cần những năm trăm hồn thạch, có hơi đắt đỏ. Người có thể giúp chúng con giảm giá chút không?"
Triệu thành chủ lắc đầu: "Không được, Phương Thiên Nhai đã nói nhất luật bình đẳng. Các ngươi có thể xếp hàng được đã là tốt rồi, giảm giá gì đó đừng nghĩ nữa."
"Vậy à..."
...
Hắc Long thành, Phương gia.
Phương gia chủ, Phương đại gia, Phương nhị gia, Phương tam gia, bốn cha con nhận được tin tức do Phương Thiên Ngạo truyền đến, sắc mặt ai đều không dễ coi.
Trong mắt Phương tam gia tràn đầy hận ý điên cuồng: "Phụ thân, con muốn đến Lâm Hải thành, con muốn giết tiểu súc sinh Phương Thiên Nhai kia!"
Phương thành chủ nói: "Ngươi bây giờ chạy tới, đợi ngươi đến Lâm Hải thành thì Phương Thiên Nhai cũng đã đi rồi. Ngươi đi hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì. Huống chi ngươi không phải đối thủ của hắn, rốt cuộc là ngươi giết hắn hay hắn giết ngươi còn chưa biết đâu."
"Con..."
Phương nhị gia bất đắc dĩ nhìn đại ca của mình: "Đại ca, hiện tại Thiên Nhai ở bên ngoài đã công khai nói không nhận huynh, chuyện này phải làm sao đây?"
Phương đại gia khẽ thở dài: "Hắn đang hận ta, hận mười năm qua ta không hỏi không quan tâm đến hắn, hận ta để hắn nhập chuế Lâm gia. Hận ta cái phụ thân này!"
Phương thành chủ hừ lạnh một tiếng: "Hừ, ngươi ấy à, một tay bài tốt đánh tan nát. Ta thật không hiểu ngươi nghĩ gì nữa? Phương Thiên Nhai chẳng phải con ruột của ngươi sao? Ngươi vì sao không thể đối tốt với hắn một chút?"
Phương đại gia đối diện với trách móc của phụ thân, sắc mặt cực kỳ khó coi: "Là ta nhất diệp chướng mục rồi."
Điều Phương đại gia xem trọng nhất chính là trưởng tử đich tôn của mình – Phương Thiên Ngạo, hắn luôn cảm thấy Thiên Ngạo là xuất sắc nhất, là đứa con khiến hắn tự hào nhất. Lại không ngờ rằng Thiên Nhai bị hắn mãi bỏ qua lại trưởng thành thành tuyệt thế thiên tài, mà hắn lại hoàn toàn bỏ lỡ đứa con này, đến nỗi đứa con ấy không còn nhận hắn là cha. Đã thế hắn làm cha còn đánh không lại con trai mình, không dám đi tìm người ta, nghĩ đến đây hắn chỉ thấy nghẹn khuất. Quả nhiên một bước sai, bước bước sai. Hắn rốt cuộc đã để vuột mất tuyệt thế thiên tài này.
Phương nhị gia nói: "Theo tin tức do thám tử ở Lâm Hải thành báo về, Thiên Nhai có Thiên Phúc Trư có thể tứ phúc cho người và hồn sủng. Hiện tại Thiên Nhai đang ở trong thành chủ phủ Lâm Hải thành, mấy vị thiếu gia tiểu thư Triệu gia đều đang xếp hàng nhận tứ phúc."
Phương gia chủ nghi hoặc hỏi: "Tứ phúc là gì?"
Phương nhị gia giải thích: "Chính là những văn lộ trên người Thiên Phúc Trư, gọi là tứ phúc văn lộ. Thiên Nhai mỗi ngày có thể ban ba cái văn lộ như vậy, có loại công kích thuộc tính, cũng có loại phòng ngự thuộc tính. Năm huynh muội Triệu gia chỉ cần một trăm hồn thạch để mua một tứ phúc, người khác thì cần năm trăm hồn thạch."
Phương tam gia nghe vậy kinh hãi: "Vậy chẳng phải người khác cũng có thể sử dụng công kích của Phương Thiên Nhai sao?"
Phương nhị gia gật đầu: "Đúng vậy."
Phương thành chủ sắc mặt đại biến: "Vậy nói cách khác, thiên phú thần thông của Thiên Phúc Trư chính là tứ phúc? Trước đây Kim Ngọc Nhân Sâm có thể triệu hoán đằng xà, sử dụng đằng mạn công kích, cũng là vì nhận được tứ phúc của Thiên Phúc Trư?"
Phương nhị gia gật đầu: "Đúng vậy."
Phương đại gia nghiến răng: "Nghịch tử này, vì sao hắn không nói sớm?"
Phương thành chủ thở dài một tiếng: "Ai, chung quy là chúng ta xem thường hắn! Nếu năm xưa không để hắn nhập chuế đi, chỉ sợ hiện tại mọi người Phương gia chúng ta đều đã có tứ phúc rồi."
Phương nhị gia nói: "Thiên Nhai hiện tại công khai bán tứ phúc, chắc cũng là để chuẩn bị đi Tây Đại Lục."
Phương đại gia: "Hồn sủng của hắn là hạ phẩm hồn sủng, tư chất của hắn là nhị cấp, hắn không đi được Tây Đại Lục."
Phương thành chủ: "Không hẳn! Thiên Nhai có thể thăng lên nhị cấp, vậy chứng minh tư chất hiện tại của hắn đã tăng lên, tuyệt đối không thể chỉ là nhị cấp, hồn sủng cũng không thể là hạ phẩm."
Phương đại gia suy nghĩ một chút rồi hiểu ra: "Là Diệp gia, nhất định là Diệp gia giúp hắn lấy được dược tề, nâng cao đẳng cấp Thiên Phúc Trư."
Phương thành chủ liên tục thở dài: "Bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi!"
...
Vài ngày sau,
Mọi thứ Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo cần mua đều đã mua đủ, minh văn cho năm huynh muội Triệu gia cũng đã khắc xong. Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo định đi tham gia tuyển chọn.
Triệu Vũ nói: "Phương đạo hữu, Thiên Phúc Trư các hạ hôm nay còn có thể thi triển một lần tứ phúc, chi bằng để Thiên Phúc Trư các hạ tứ phúc cho biểu đệ của ta một lần đi!" Nói rồi, Triệu Vũ dẫn biểu đệ Lưu An tới.
Lưu An có chút câu nệ nhìn Phương Thiên Nhai: "Phương tiền bối, ta muốn mua của ngài hai cái tứ phúc." Nói xong, hắn đưa cho Phương Thiên Nhai một túi hồn thạch.
Phương Thiên Nhai nhận lấy hồn thạch, khẽ gật đầu: "Hôm nay cho ngươi một cái, ngày mai cho cái thứ hai. Ngươi là hệ nào, muốn tứ phúc gì?"
Lưu An nói: "Phương tiền bối, hồn sủng của ta là một con hải tinh (sao biển), ngài xem thêm công kích gì cho nó thì tốt?" Nói rồi, Lưu An thả hồn sủng của mình ra.
Bàn Bàn nhìn con hải tinh mũm mĩm trên bàn, không nhịn được nuốt nước miếng: "Gia hỏa này béo tốt thật! Luộc lên ăn là hết sảy."
Hải tinh nghe vậy theo bản năng rụt người lại, chui vào lòng Lưu An: "Chủ nhân, chỗ này toàn kẻ xấu, ta sợ."
Phương Thiên Nhai khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: Một con hồn sủng đực mà nhát gan thế này!
Lưu An vội an ủi: "Tinh Tinh đừng sợ, ta đã đưa hồn thạch rồi, sau này ngươi sẽ lợi hại giống mấy vị biểu ca."
"Nhưng mà sẽ rất đau a! Lam Mao nói đau lắm đó."
"Ái chà, vậy ngươi nhịn một chút đi! Muốn làm hồn sủng lợi hại thì phải trả giá chứ!"
Phương Thiên Nhai nói: "Hồn sủng của ngươi là hải tinh, vậy ngươi hẳn là thủy hệ?"
Lưu An gật đầu: "Vâng, ta và Tinh Tinh đều là thủy hệ. Nhưng mẫu thân ta bảo không được thêm công kích thủy hệ, nói công kích hỏa hệ mới lợi hại, bảo ta thêm hỏa hệ."
Phương Thiên Nhai lắc đầu: "Không được, công kích hỏa hệ ngươi chỉ phát huy được một nửa uy lực, còn thủy hệ ngươi có thể phát huy toàn bộ, thủy hệ đối với ngươi tốt hơn."
Lưu An gật đầu: "Vậy ngài cho ta một cái thủy hệ tứ phúc đi! Ta muốn một chiêu đại chiêu giống Thạch Hóa, có thể dùng ba lần."
"Hảo, cho ngươi Thủy Hóa tứ phúc, đè hồn sủng của ngươi lại!"
"Ừm, đại biểu ca, nhị biểu ca, tam biểu ca, các huynh lại đây giúp ta một chút."
"Hảo!" Ba huynh đệ Triệu gia đồng thanh đáp, lập tức bước qua giúp đè con hải tinh mập mạp kia lại.