Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo ở trong không gian tùy thân rúc lại đã nửa năm. Phương Thiên Nhai nhân nửa năm này củng cố tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của mình, thực lực Huyền cấp nhất tinh của Bàn Bàn cũng được củng cố vững chắc. Không chỉ có thế, Phương Thiên Nhai còn đem toàn bộ khoáng thạch, thú cốt cùng thú bì trên người mình đều chú tạo thành pháp khí. Hắn cùng Lâm Vũ Hạo mỗi người đều chú tạo ba mươi món nhị cấp minh văn phòng hộ pháp khí, trong đó có một bộ khải giáp, minh văn pháp bào, minh văn nhuyễn giáp, phòng hộ thủ hoàn, phòng hộ cước hoàn, phòng hộ giới chỉ, phòng hộ hạng liên, phòng hộ ngoa tử, phòng hộ khố tử, phòng hộ phát đới, phòng hộ diện cụ, phòng hộ thuẫn bài các loại.
Việc chú tạo, Lâm Vũ Hạo cũng không giúp được nhiều, phần lớn thời gian Lâm Vũ Hạo đều dùng để tu luyện, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của hắn cũng đã triệt để củng cố, thực lực Huyền cấp tam tinh của Sâm Bảo cũng vững như bàn thạch. Bất quá thực lực cũng không tăng lên, chỉ rất vững chắc, rất ngưng thực mà thôi.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo sau khi đem mọi thứ cần chuẩn bị đều chuẩn bị chu toàn, mới rời khỏi không gian tùy thân.
Thời gian đã qua nửa năm, hai lão gia hỏa kia đã rời khỏi mảnh rừng hồng diệp này, bất quá Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo vẫn không dám khinh thường, bọn họ đem toàn bộ phòng hộ pháp khí đều mặc lên người. Cưỡi yêu mã, không đích mà tiếp tục đi tới trước.
Mấy ngày sau, Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo đi tới một ngọn núi hoang, hai người vừa mới xuống ngựa, liền nhìn thấy Vương thành chủ cùng Dư gia chủ – hai lão đầu đang ở đây chờ bọn họ.
Phương Thiên Nhai bình tĩnh thu lại yêu mã của mình, Lâm Vũ Hạo híp mắt, đứng bên cạnh Phương Thiên Nhai, cả mặt đề phòng.
Vương thành chủ nhìn thấy hai người đeo diện cụ, trên người lại mặc khải giáp, đội mũ trụ, không nhịn được cười. "Các ngươi hai người sẽ không cho rằng, đeo một cái diện cụ là chúng ta liền nhận không ra các ngươi chứ?"
Phương Thiên Nhai giải thích: "Diện cụ là phòng hộ pháp khí, cũng không phải để che đậy dung mạo của chúng ta."
Vương thành chủ nghe vậy, không nhịn được hừ lạnh một tiếng. "Nhị cấp diện cụ, đeo nhiều hơn nữa cũng vô dụng."
Dư gia chủ nói: "Nơi đây đã bị ta cùng Vương đạo hữu phong tỏa, hai tiểu súc sinh các ngươi hôm nay có mọc cánh cũng khó thoát."
Phương Thiên Nhai cười lạnh. "Vậy sao? Đã vậy hai vị tiền bối đã khổ sở bức bách đến vậy, chúng ta cũng chỉ có thể phụng bồi đáo để thôi." Nói xong, Phương Thiên Nhai phóng xuất hồn sủng Bàn Bàn của mình.
Lâm Vũ Hạo cũng lập tức phóng xuất hồn sủng Sâm Bảo của mình. Trên người Bàn Bàn cùng Sâm Bảo đều được Phương Thiên Nhai thêm vào rất nhiều minh văn, hơn nữa Phương Thiên Nhai còn đặc biệt vì hai hồn sủng này luyện chế một bộ minh văn khải giáp.
Vương thành chủ cười lạnh. "Tiểu oa oa, khẩu khí của ngươi thật lớn a!" Nói rồi, Vương thành chủ cũng phóng xuất hồn sủng Đại Lực Bạch Viên của mình.
Bên cạnh, Dư gia chủ cũng phóng xuất hồn sủng của mình – Tuyết Thương Lang.
Trước khi rời khỏi không gian tùy thân, cả nhà Phương Thiên Nhai đã bàn bạc kỹ chiến lược. Đại Lực Bạch Viên cùng Tuyết Thương Lang đều là thú hồn sủng, công kích lực đều không yếu. Vì thế ý của Phương Thiên Nhai là do hắn cùng Lâm Vũ Hạo đối chiến Đại Lực Bạch Viên và Tuyết Thương Lang, còn Bàn Bàn cùng Sâm Bảo đối chiến hai gã tam cấp hồn sủng sư. Như vậy áp lực của Bàn Bàn cùng Sâm Bảo sẽ nhỏ hơn rất nhiều. Chỉ cần hai hồn sủng tốc chiến tốc thắng, cầm hạ hồn sủng sư, bọn họ liền có thể chiến thắng hai người kia.
Lâm Vũ Hạo xuất ra trường mâu của mình, Phương Thiên Nhai cũng xuất ra đao của mình, hai người không nói lời thừa, trực tiếp hướng hai hồn sủng lao tới.
Thấy chủ nhân động thủ, Bàn Bàn cùng Sâm Bảo cũng hướng Vương thành chủ cùng Dư gia chủ bay vọt tới. Bốn người bốn hồn sủng rất nhanh đã đánh thành một đoàn.
Phương Thiên Nhai đối chiến Tuyết Thương Lang, tốc độ công kích của Tuyết Thương Lang cực nhanh. Bất quá đao của Phương Thiên Nhai cũng không chậm, hơn nữa thanh đao này của Phương Thiên Nhai là tam cấp minh văn pháp khí. Không chỉ đao là tam cấp, trên đó khắc ấn minh văn cũng đều là tam cấp, cho dù ở trong tam cấp pháp khí, đó cũng là đỉnh cấp pháp khí. Có tam cấp pháp khí này gia trì, Phương Thiên Nhai cùng Tuyết Thương Lang cũng đánh được ngang tay.
Đối thủ của Lâm Vũ Hạo là Đại Lực Bạch Viên, tam cấp Đại Lực Bạch Viên so với nhị cấp cao hơn một bậc lớn. Cao đến hơn ba thước, Lâm Vũ Hạo tay cầm trường mâu, cùng đối phương chém giết, có tam cấp minh văn pháp khí gia trì, miễn cưỡng cũng có thể ngăn được công kích của đối phương.
Bàn Bàn đối đầu chính là chủ nhân Tuyết Thương Lang – Dư gia chủ. Vừa lên đã là một trận cầu lửa oanh tạc.
Dư gia chủ liên tục lui lại, vội vàng ném ra ba khối thuẫn bài ngăn cản.
"Bàng bàng bàng..."
Cầu lửa của Bàn Bàn một quả tiếp một quả nổ tung. Cứng rắn nổ bay ba khối thuẫn bài của Dư gia chủ.
Dư gia chủ liên tục lùi lại, xuất ra một thanh tam cấp trường đao, hướng Bàn Bàn liền chém xuống.
Bàn Bàn lập tức chống lên một cái tam cấp phòng hộ tráo. Nhẹ nhàng chắn được công kích của đối phương. Thân thể hóa thành một đạo kim sắc lưu quang, hướng Dư gia chủ bay tới.
Dư gia chủ thấy trên đầu mọc ra một cây kim sắc độc giác, cả thân thể tựa như một cây kim chùy, hướng hắn đâm tới Bàn Bàn, hắn liên tục lùi lại, vội vàng chống lên năm đạo hồn lực phòng hộ thuẫn bài, chắn trước người.
"Bàng bàng bàng..."
Bàn Bàn trực tiếp xuyên thủng năm khối hồn lực thuẫn bài của đối phương, ngay cả trường đao của đối phương cũng bị Bàn Bàn xuyên thủng. Dư gia chủ vứt bỏ trường đao chỉ còn hai đoạn trong tay, liên tục lùi lại, phun ra một ngụm lớn máu tươi.
Bàn Bàn cười lạnh. "Lão gia hỏa, ngươi còn có bản lĩnh gì, đều thi triển ra đi!" Nói rồi, Bàn Bàn hóa thành thạch đầu trư hướng Dư gia chủ đụng tới.
"A..."
Dư gia chủ lập tức phóng xuất hồn lực, đem hồn lực hóa thành một thanh trường kiếm, hướng Bàn Bàn chém xuống.
"Bịch..."
Lớp đá bên ngoài thân Bàn Bàn bị chém nát, khải giáp trên người Bàn Bàn cũng bị chém mất hơn hai mươi cái minh văn, may mà Bàn Bàn cũng không bị thương.
"Phốc..."
Dư gia chủ lại một lần nữa phun máu. Hồn sủng sư khi sử dụng hồn sủng, đồng thời sử dụng hồn lực, sẽ dẫn đến hồn lực hao tổn. Cho nên Dư gia chủ hiện tại mỗi lần sử dụng hồn lực, thương thế trên người lại nặng thêm một phần, thế nhưng hắn biết, hắn không dùng hồn lực thì không được a!
Thiên Phúc Trư chiến lực bưu hãn, Phương Thiên Nhai không để Thiên Phúc Trư đối phó hồn sủng Tuyết Thương Lang của ta, mà để Thiên Phúc Trư tới đối phó ta, đây không phải rõ ràng muốn giết ta – chủ nhân này sao? Bởi vì hắn biết Tuyết Thương Lang của ta là tam cấp, hắn đánh không lại, cho nên mới làm như vậy.
Bàn Bàn thấy khải giáp của mình mất minh văn, nó rất là phẫn nộ. "Lão bất tử. Ngươi khiến ta rất không vui." Nói rồi, cả người Bàn Bàn sáng lên từng đạo hồng quang.
Một cái cự đại minh văn xông thẳng lên trời, bay đến giữa không trung, hóa thành một con hỏa diễm báo tử, hướng Dư gia chủ lao tới. Đây là đại chiêu của Bàn Bàn, thuộc về triệu hoán hỏa nguyên tố yêu thú. Một chiêu này dùng để vượt cấp khiêu chiến. Chủ nhân đã từng nói, không gặp tam cấp hồn sủng sư thì không được dùng chiêu này. Dùng xong chiêu này, nó sẽ không còn sức lực, sẽ suy yếu ba ngày.
"A..."
Dư gia chủ nhìn con hỏa diễm báo tử lao tới mình, kinh hãi thất sắc, xoay người bỏ chạy. Bất quá người hai chân làm sao chạy nhanh hơn báo tử bốn chân, hỏa diễm báo tử rất nhanh đã đuổi kịp Dư gia chủ, một vuốt hướng Dư gia chủ chụp tới.
Dư gia chủ vội vàng dùng hồn lực, chống lên một đạo phòng hộ thuẫn bài.
"Bịch..."
Thuẫn bài trực tiếp bị chụp nát, trên lưng Dư gia chủ thêm bốn đạo vết cào cháy khét đen.
"Phốc..."
Dư gia chủ lại một lần nữa phun máu. Hỏa diễm báo tử một vuốt liền túm lấy cổ đối phương, trực tiếp vặn đứt đầu Dư gia chủ. Dư gia chủ ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, đầu đã như quả bóng da rơi xuống đất.
Bàn Bàn thấy Dư gia chủ đã chết, lập tức triệu hồi hỏa diễm báo tử, minh văn trở lại trên người Bàn Bàn, Bàn Bàn lập tức cảm thấy toàn thân không còn sức lực. Nó mơ mơ màng màng suýt ngã xuống đất. May mà được Phương Thiên Nhai kịp thời tiếp được.
Bàn Bàn mặt đầy ủy khuất nhìn chủ nhân của mình. "Chủ nhân, mệt quá."
Phương Thiên Nhai nhìn Bàn Bàn trong lòng bàn tay. Hắn nói: "Về ngủ một giấc đi!" Nói rồi, hắn thu Bàn Bàn về thức hải của mình.
Bên kia, Sâm Bảo cũng thi triển đại chiêu, triệu hoán ra Đằng Xà của nó.
Nhìn Đằng Xà dài hơn năm thước, Sâm Bảo rất là cao hứng. Nó cảm thấy rất uy phong. Đằng Xà vừa xuất hiện, chỉ ba chiêu đã trực tiếp kết liễu Vương thành chủ, kết thúc trận chiến.
Minh văn trở lại trên người Sâm Bảo, Sâm Bảo lập tức cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi.
Phương Thiên Nhai vội vàng chạy tới, tiếp được Sâm Bảo đang lảo đảo. "Cảm giác thế nào?"
Sâm Bảo nói: "Chủ nhân phu, mệt quá a! Ngươi nói đúng, đại chiêu không thể tùy tiện dùng."
Lâm Vũ Hạo cũng lập tức đi tới. "Sâm Bảo!"
Phương Thiên Nhai nói: "Thu Sâm Bảo về đi, để nó nghỉ ngơi thật tốt một chút."
"Hảo!" Lâm Vũ Hạo lập tức thu Sâm Bảo về thức hải của mình.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo vội vàng quét dọn chiến trường, thiêu hủy thi thể hai người, rời khỏi nơi đây.
Khi rời đi, Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo cũng không dịch dung. Bất quá hai người đều đeo diện cụ, người ngoài cũng nhận không ra bọn họ.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo lại đi thêm ba ngày đường, đi tới Lâm Hải thành. Hai người tìm một gian khách đ**m ở xuống.
Ngủ say ba ngày, Sâm Bảo cùng Bàn Bàn rốt cục cũng tỉnh lại. Một nhà bốn khẩu ngồi trong khách đ**m, bắt đầu thanh lý thu nhập lần này.
Bàn Bàn nhìn đống kim tệ chất như núi, cười đến miệng không khép lại được. "Vẫn là lão quái tam cấp có tiền a! Hai người đã có hơn một trăm vạn kim tệ a! Thật có tiền!"
Sâm Bảo nói: "Hồn thạch cũng nhiều lắm! Có đến năm vạn hồn thạch cơ!"
Lâm Vũ Hạo nói: "Tam cấp pháp khí của hai người họ không nhiều, chỉ có tám món. Hơn nữa đều hư hao cả."
Phương Thiên Nhai nói: "Không sao, hư hao thì có thể tái tế luyện. Ta phát hiện một thứ tốt." Nói rồi, Phương Thiên Nhai cầm lên một cái bình sứ.
Lâm Vũ Hạo, Bàn Bàn cùng Sâm Bảo lập tức nhìn qua. Hỏi: "Là thứ gì vậy?"
Phương Thiên Nhai nói: "Đây là hạ phẩm hồn tủy, đẳng cấp tuy không cao. Bất quá nếu cho Sâm Bảo dùng, phụ trợ Sâm Bảo tấn thăng hai tiểu cảnh giới là không thành vấn đề."
Sâm Bảo nghe vậy, mừng rỡ như điên. "Vậy thì quá tốt rồi."
Bàn Bàn nghe vậy, mặt đầy không vui. "Tại sao lại cho hắn? Ta cũng có xuất lực mà."
Phương Thiên Nhai đưa tay xoa xoa đầu Bàn Bàn. Hắn nói: "Bàn Bàn, cơ duyên lần này nhường cho Sâm Bảo đi! Lần sau lại tìm được cơ duyên tốt, sẽ ưu tiên cung cấp cho ngươi."
Bàn Bàn nghe vậy vẫn là mặt đầy không vui.
Lâm Vũ Hạo nói: "Thiên Nhai, không thì giữ lại cho Bàn Bàn đi!"
Phương Thiên Nhai lắc đầu. Hắn nói: "Hiện tại thực lực của Bàn Bàn cùng Sâm Bảo đều vô cùng vững chắc, Bàn Bàn có thể luyện hóa Thiên Nhũ Thạch. Sâm Bảo có thể luyện hóa hạ phẩm hồn tủy này, chúng có thể cùng nhau bế quan tấn giai. Như vậy chẳng phải rất tốt sao?"
"Nhưng thứ đó là của Dư gia chủ, Dư gia chủ là do Bàn Bàn giết."
Phương Thiên Nhai nói: "Gặp được cơ duyên tốt thì nên đem nó biến thành thực lực, chứ không phải giữ lại trên người. Đợi lần sau chúng ta tìm được cơ duyên lại giữ cho Bàn Bàn cũng giống nhau thôi."
Sâm Bảo nhìn chủ nhân của mình. Nó nói: "Chủ nhân, hồn tủy cứ cho ta đi! Lần sau, ta nhất định không cùng Bàn Bàn tranh nữa được chưa?"
Lâm Vũ Hạo nhìn Sâm Bảo. Hắn nói: "Lần sau tìm được cơ duyên, phải cho Bàn Bàn trước, ngươi không được tranh với Bàn Bàn."
"Hảo, ta biết rồi." Sâm Bảo gật đầu, ngoan ngoãn đáp ứng.
Phương Thiên Nhai nói: "Vũ Hạo, ngày mai chúng ta đi trong thành tìm một gian tu luyện thất bế quan đi!"
Lâm Vũ Hạo khẽ gật đầu. "Cũng được."