Thiên Dương thành, Thành chủ phủ.
Trương Hách nhìn đống đồ chất cao như núi trên bàn, nhất thời ngẩn người.
Lăng Phong kiên nhẫn giải thích từng thứ một: "Tiểu Hách, ngươi xem, đây là y phục ta chuẩn bị cho ngươi, đây là thức ăn, đây là đan dược, còn đây là nguyên liệu luyện khí, đều mua từ tộc Xuyên Sơn Giáp về. Ngươi xem còn thiếu gì không?"
Trương Hách vội lắc đầu: "Không thiếu, cái gì cũng không thiếu. Ta chỉ đi có một năm thôi, không cần chuẩn bị nhiều như vậy."
Lăng Phong ôn nhu nói: "Sao có thể thiếu được, cái gì cần chuẩn bị đều phải đầy đủ."
Trương Hách nhìn Lăng Phong đứng bên cạnh, hướng đối phương nở nụ cười cảm kích: "Đa tạ ngươi."
"Không cần nói lời khách sáo, thu lại hết đi!" Nói rồi, Lăng Phong kéo tay Trương Hách qua, đem toàn bộ đồ vật đều thu vào không gian giới chỉ của hắn.
Trương Hách nhìn bàn tay mình bị nắm chặt, mặt thoáng đỏ lên, không được tự nhiên mà giãy ra.
Lăng Phong chăm chú nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy?"
"Không... không có gì." Ngượng ngùng liếc Lăng Phong một cái, Trương Hách vội dời ánh mắt.
Lăng Phong thấy bộ dạng không được tự nhiên của Trương Hách, bật cười: "Không cần thẹn thùng, đợi ngươi trở về, chúng ta liền thành thân. Phụ thân cùng mẫu thân đã đồng ý rồi, cho phép chúng ta thành phu phu."
Trương Hách nghe vậy, ngẩn ra, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lăng Phong: "Ngươi... ngươi đã nói với bọn họ rồi?"
Lăng Phong nghiêm túc gật đầu: "Đương nhiên, chuyện lớn như vậy, sao có thể giấu phụ mẫu được."
Trương Hách nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lăng Phong, chau mày: "Nhưng ta còn chưa nói với đại ca ta nữa. Ta sợ đại ca không đồng ý. Hơn nữa, đại ca đại tẩu thành phu thê đã nhiều năm, nếu ta cùng ngươi thành thân, vậy chẳng phải loạn hết cả sao? Sau này phải xưng hô thế nào đây?"
Lăng Phong ngưng mắt nhìn Trương Hách đang rối rắm, lộ ra nụ cười cưng chiều: "Không cần rối rắm, đại ca ngươi đã biết từ lâu. Mấy năm trước hắn thường xuyên đánh ta, chính là vì ta 'dụ dỗ' ngươi đi."
Trương Hách nghe xong, ngẩn người: "Cái gì, hắn đã biết, vậy..."
Lăng Phong thở dài một tiếng: "Ta biết, hắn có lẽ vẫn chưa vừa ý ta lắm. Nhưng hắn chưa từng nói với ngươi, hẳn là đã chấp nhận chúng ta. Cho nên ngươi không cần có gánh nặng tâm lý. Đi đến chỗ Trương Viễn, hảo hảo học khôi lỗi thuật là được."
Trương Hách uể oải gật đầu: "Ta... ta sẽ tìm cơ hội nói với hắn."
Lăng Phong nghe vậy, cưng chiều xoa đầu hắn: "Hảo!"
Trương Hách ngẩng đầu nhìn Lăng Phong, trong đôi mắt vẫn còn vài phần rối rắm: "Luyện khí thuật của ta đã thập cấp, khôi lỗi thuật cũng thập cấp, nhưng bản lãnh vẫn không bằng ca ca. Lần này thành chủ cho ta danh ngạch đi học, ta vẫn lo mình học không tốt. Ta sợ nếu học không tốt, thành chủ cùng thành chủ phu nhân sẽ không đồng ý để ta cùng ngươi ở bên nhau."
Lăng Phong nhìn Trương Hách vừa rối rắm vừa lo lắng, trong mắt tràn đầy bất an, liền cười ôm người vào lòng, nhẹ nhàng xoa lưng hắn, ghé bên tai thì thầm: "Đừng lo, ngươi cùng đại ca ngươi cùng đi, có gì không hiểu có thể hỏi hắn. Hơn nữa ta đã chuẩn bị cho ngươi rất nhiều lưu ảnh thạch, ngươi có thể tùy thời ghi hình. Lại nói, Trương tiền bối cùng nhị đệ quan hệ rất tốt, nhị đệ đã chào hỏi trước rồi, đợi ngươi và đại ca ngươi đến, Trương tiền bối sẽ đặc biệt chiếu cố các ngươi. Yên tâm, tuyệt đối không có vấn đề gì."
Trương Hách ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Lăng Phong: "Vì ngươi, ta nhất định sẽ nỗ lực rất rất nhiều. Ta sẽ cố gắng học khôi lỗi thuật."
"Hảo." Lăng Phong cười hôn một cái lên trán hắn, đem cái đầu nhỏ của Trương Hách ấn vào lòng mình.
Trương Hách nằm sấp trên ngực nam nhân, mặt đỏ bừng ôm lấy eo đối phương.
...
Hoang đảo số tám mươi tám.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo đang cùng Bàn Bàn, Sâm Bảo và Tháp linh ngồi ăn đại tiệc hải sản, bỗng thấy trận pháp phòng ngự bên ngoài chấn động, một tên hắc bào tiên nhân bay vào trong trận.
Phương Thiên Nhai nhìn hắc bào tiên nhân đáp xuống cách mười thước, không khỏi nhướng mày. Người này cho hắn cảm giác rất quen thuộc, lại mang theo chút xa lạ khó nói, người quen mà lạ, rốt cuộc là ai?
Lâm Vũ Hạo cùng tam tiểu cũng lập tức đứng dậy, vẻ mặt cảnh giác nhìn đối phương.
Hắc bào tiên nhân này đeo mặt nạ, không thấy rõ dung mạo, nhưng thực lực cực cao, Phương Thiên Nhai nhìn không thấu, Lâm Vũ Hạo cũng nhìn không thấu, hẳn là Tiên Vương.
Ánh mắt hắc bào tiên nhân đảo qua Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo phu phu, cuối cùng dừng lại trên người Phương Thiên Nhai: "Không phải bảo ngươi thấp điệu một chút sao? Sao vẫn phách lối như vậy?"
Phương Thiên Nhai nghe giọng nói, chau mày. Đây là thanh âm của tam ca, nhưng cảm giác lại không quá giống, lẽ nào là hóa thân của tam ca? Người này có thể dễ dàng tiến vào trận pháp phòng ngự, chứng minh hắn có lệnh bài vào trận. Lão Ngũ là thân đệ đệ của ta, lệnh bài trận pháp hắn không thể đưa cho người lạ, vậy người này chắc chắn là hóa thân của tam ca, bằng không cũng không thể từ trong tay lão Ngũ lấy được lệnh bài.
Lâm Vũ Hạo nghe được giọng nói, lúc này mới thở phào: "Tam ca, là ngài à!"
Phương Thiên Nhai lắc đầu: "Hắn không phải tam ca, là hóa thân của tam ca."
Lâm Vũ Hạo ngẩn ra, lập tức hiểu ra. Thì ra là hóa thân của tam ca, thảo nào giọng nói giống nhau như đúc.
Hắc bào tiên nhân tháo mặt nạ xuống, lộ ra chân dung, nhìn về phía Phương Thiên Nhai: "Hỏi ngươi đấy, sao lại phách lối như vậy? Ở bên ngoài cũng dám thu học viên, ngươi không sợ bị giết người đoạt bảo, cướp mất tiên tinh của ngươi à?"
Phương Thiên Nhai nhìn khuôn mặt tam ca mang theo giận dữ, cười hì hì: "Tam ca, đừng giận mà! Ta và Vũ Hạo đều là Địa Tiên đỉnh phong, có năng lực tự bảo vệ mình. Huống chi ngài không phải đã đến rồi sao? Có ngài ở đây, ai dám động đến ta chứ?"
Hắc bào tiên nhân hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đúng là biết bán manh. Ta là hóa thân số năm của tam ca ngươi, sau này không cần gọi ta tam ca, gọi Ngũ Hào là được."
Phương Thiên Nhai lập tức cười làm lành: "Hảo, vậy ta gọi ngươi Ngũ Hào. Là lão Ngũ nói cho ngươi biết?"
Ngũ Hào nghe vậy, trừng hắn một cái: "Nếu tiểu Ngũ không nói, ngươi sẽ chủ động nói cho ta biết sao?"
Phương Thiên Nhai nghiêm túc lắc đầu: "Sẽ không." Quả nhiên là Đường Thiên Khải tiết lộ.
Ngũ Hào bất đắc dĩ thở dài: "Ta không phải đã nói với ngươi rồi sao, ta có sáu hóa thân, nếu ngươi ở bên ngoài gặp nguy hiểm, ta có thể phái hóa thân đi bảo vệ ngươi."
Phương Thiên Nhai nói: "Ta cảm thấy chuyện này ta tự giải quyết được. Nên không nói cho tam ca."
Ngũ Hào lại bất đắc dĩ thở dài: "Ngươi a, từ nhỏ đến lớn tính tình đã bướng bỉnh như vậy."
Lâm Vũ Hạo nhìn Ngũ Hào, cười nói: "Ngũ Hào, ngài đường xa đến vất vả, không bằng cùng chúng ta ăn chút gì, uống hai chén đi!"
Ngũ Hào nhìn Lâm Vũ Hạo: "Ta không phải bản thể, không ăn được đồ vật. Các ngươi ăn đi!"
Lâm Vũ Hạo gật đầu: "Thì ra là vậy."
Phương Thiên Nhai nói: "Ngũ Hào, qua đây ngồi, ta có chuyện muốn nói với ngươi."
Ngũ Hào gật đầu, đi tới bên cạnh Phương Thiên Nhai, ngồi xuống ghế bên cạnh hắn, hỏi: "Chuyện gì?"
Phương Thiên Nhai hỏi: "Ngũ Hào, tam tẩu ta hiện tại là thực lực gì?"
Ngũ Hào ngẩn ra, sau đó trả lời: "Địa Tiên hậu kỳ. Thực lực hắn không cao."
Phương Thiên Nhai nói: "Trước đây Nguyệt Nguyệt đã bói qua, trăm năm sau, Thiên Nguyên sơn sẽ xuất hiện một chỗ bí cảnh cấp mười một. Nếu tam tẩu chỉ là Địa Tiên, có lẽ có thể đi thử một lần."
Ngũ Hào nghe vậy, chau mày, vẻ mặt không đồng: "Có phải quá nguy hiểm không?"
Phương Thiên Nhai thấy bộ dáng lo lắng của hắn, bèn liếc xéo: "Ta cùng lão Ngũ cũng đi, sao ngươi không lo cho chúng ta?"
Ngũ Hào nói: "Không giống nhau, các ngươi là thần tử, sẽ không chết, Vũ Hạo và Nguyệt Nguyệt cũng đều có thần khí hộ thân, lại dung hợp thần cốt. Chỉ có tam tẩu ngươi, một không dung hợp thần cốt, hai không có thần khí, hắn cùng các ngươi không giống nhau."
Phương Thiên Nhai gật đầu: "Được thôi! Ngươi tự quyết định đi! Nếu sợ nguy hiểm, thì đừng nói cho tam tẩu."
Ngũ Hào khẽ gật đầu: "Ân, ta suy nghĩ thêm."
...
Thời gian trôi qua nhanh chóng, thoáng cái đã đến ngày ký khế ước. Ngày này, Khôi Lỗi thành thành chủ mang theo người Ngô gia, Tiên Khí thành thành chủ mang theo ba tôn tử đều chạy tới Thiên Dương thành.
Bên Thiên Dương thành không chỉ có nhà Lăng thành chủ, Dương Vương, Vương hậu, Tam vương tử, Ngũ vương tử cùng Lục công chúa cũng đều đến đủ.
Mọi người gặp mặt, hàn huyên một phen. Sau đó, Lăng Tuấn lấy ra khế ước, phát cho mười người. Mọi người cầm khế ước cẩn thận xem xét.
Ngô thành chủ nói: "Điều thứ bảy này, trước đây hình như không có?"
Lăng thành chủ giải thích: "Ngô thành chủ không biết, điều thứ bảy này là thêm vào sau. Trước đây Trương Viễn nói sư phụ hắn ra ngoài du ngoạn không ở nhà, nhưng năm ngày trước, hắn nói với lão nhị nhà ta, sư phụ hắn đã về, cho nên mới thêm điều này."
Mộng thành chủ nghe vậy, cầm khế ước trong tay tôn tử xem xét: "Điều thứ bảy: Trong núi có một vị Tiên Vương tu sĩ, tính tình cổ quái, thích giết chóc, chính là ân sư của ta. Học viên đến cầu học ở trong núi cần thận trọng từ lời nói đến hành động, không được cãi vã, đánh nhau trong núi. Nếu mạo phạm sư tôn gây ra hậu quả gì, học viên tự chịu trách nhiệm."
Dương Vương nhướng mày: "Nghe lời này, sư phụ Trương Viễn này rất lợi hại?"
Lăng Tuấn giải thích: "Trương Viễn nói, sư phụ hắn là Tiên Vương hậu kỳ, Tiên Vương hậu kỳ đại viên mãn."
Dương Vương nghe vậy, không khỏi chau mày, thầm nhủ: Sư phụ Trương Viễn này quả thật không đơn giản!
Ngô thành chủ cùng Mộng thành chủ cũng đều là Tiên Vương hậu kỳ, nhưng cách đại viên mãn còn một đoạn, nghe Lăng Tuấn nói vậy, cũng đều nhướng mày.
Lăng Tuấn nói: "Mời mười vị học viên cùng người nhà cẩn thận đọc khế ước, xác định không sai sót thì ngồi lên ghế này nhỏ máu kết khế, nộp học phí. Hôm nay kết khế, nộp phí, ngày mai có thể trực tiếp được truyền tống qua." Nói rồi, Lăng Tuấn lấy ra một tấm gương màu xanh biếc, đặt lên bàn.
Ngô thành chủ thấy tấm gương ấy, không khỏi cười: "Đây là Linh Quang kính?"
Lăng Tuấn gật đầu: "Đúng vậy, Ngô thành chủ. Trương Viễn muốn đích thân nhìn toàn bộ quá trình kết khế, cho nên đặt Linh Quang kính ở chỗ ta. Kết khế là chuyện lớn, không được phép làm giả. Đợi học viên đến chỗ Trương Viễn, cũng sẽ được nghiệm chứng một phen, nếu phát hiện máu trên khế ước không phải của bản nhân, sẽ bị hủy bỏ tư cách học tập, học phí cũng không hoàn lại. Cho nên hy vọng mọi người đừng làm bậy."
Mọi người nghe xong, không khỏi co rúm khóe miệng, thầm nhủ: Trương Viễn này nghĩ thật chu đáo!